Sau Khi Chết, Tôi Bị Phản Diện Nuôi Thành Quỷ Của Hắn

Chương 2: Con quỷ ngốc nghếch

Trước Sau

break

"Đây chính là phản diện sao?" Tạ Triêu Triêu tò mò áp sát vào gương mặt người đàn ông kia, không chút kiêng dè mà quan sát thật kỹ lưỡng.
Cậu không hiện hình, rất tự tin rằng sẽ không ai nhìn thấy mình.
Một khuôn mặt ma quái tái nhợt gần như dán sát vào mặt đối phương, đến cả hơi thở của người sống cũng bị nhiễm lạnh.
Khung cảnh trông khá rợn người.
[Đúng rồi… Không đúng! Nam chính đang đứng ngay bên cạnh mà cậu lại chỉ nhìn thấy phản diện thôi á???]
Hệ thống hét lên đầy kinh ngạc trong đầu Tạ Triêu Triêu, như không thể chấp nhận nổi việc nhân vật chính lại không thu hút bằng phản diện.
"Thấy rồi thấy rồi." Tạ Triêu Triêu hơi mất kiên nhẫn đáp qua loa, mắt thì chưa từng rời khỏi gương mặt của phản diện: "Hắn tên gì?"
Ánh mắt người đàn ông vốn đang mơ hồ không có tiêu cự. Bỗng nhiên, như khóa chặt được gì đó, hắn đột ngột ngước lên, đối diện thẳng với Tạ Triêu Triêu.
Lớp sương mù trong đôi mắt ấy tan đi, lộ ra sự lạnh lẽo sâu thẳm, xa cách đến rợn người.
Ánh nhìn chăm chú của Tạ Triêu Triêu khựng lại, cậu vô thức lùi về sau một bước. Cậu đưa tay ôm lấy ngực mình – nơi đã chẳng còn nhịp đập từ lâu.
Chuyện gì vậy, sao lại có cảm giác hoảng loạn… như thể bị nhìn thấy?
Vốn dĩ xưa nay luôn vô tư tự tại, đây là lần đầu tiên Tạ Triêu Triêu có cảm giác này – khiến cậu thấy không thoải mái chút nào.
Rõ ràng chỉ là một con người, vậy mà lại dọa được cậu.
[Nam chính đó hả? Cậu ta tên là Tạ Vân Triêu.]
Hệ thống không nhận ra sự khác thường của Tạ Triêu Triêu, vẫn tiếp tục giới thiệu tên nam chính.
Tạ Triêu Triêu hoàn toàn không để tâm, đến khi hoàn hồn lại thì thấy người đàn ông trước mặt đã quay về trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Cứ như khoảnh khắc đối mắt khi nãy chỉ là ảo giác của chính cậu.
[Tạ Vân Triêu vốn là nhị thiếu gia nhà họ Tạ, có hôn ước với phản diện. Nhưng cũng chính tại buổi tiệc hôm nay mà hai người trở mặt thành thù.]
Nghe hệ thống thuyết minh, Tạ Triêu Triêu tạm thời dời ánh nhìn khỏi phản diện.
"Nhìn hai người họ bây giờ thì quan hệ có vẻ tốt đấy chứ." Tạ Triêu Triêu cười nhạo, lúc này mới liếc sang nam chính bên cạnh — dáng người nhỏ nhắn, trông chỉ vừa mới trưởng thành.
Trên mặt còn ửng chút đỏ nhạt, chắc là cũng đã uống một ít rượu.
Rõ ràng chỉ là một con người hết sức tầm thường.
Có lẽ thẩm mỹ của quỷ khác với người.
[Chợt phát hiện tên hai người các cậu rất giống nhau, tiếc là mệnh cách lại khác xa một trời một vực.]
Tạ Triêu Triêu không có cảm xúc gì với mấy chuyện đó, hơn nữa, cậu còn thích tên của mình hơn: “Tạ Vân Triêu mệnh tốt như vậy, còn cần mày đến tìm tao làm gì?”
Giọng nói của thiếu niên mang theo nụ cười, nhưng hệ thống lại cảm thấy như đang cố tình chế nhạo.
Khinh thường và mỉa mai.
Thế nhưng nét mặt đối phương lại vô cùng thản nhiên như thể chẳng có gì to tát.
Nhìn dáng vẻ dửng dưng của Tạ Triêu Triêu, hệ thống đành phải tiếp tục giải thích:
[Trong buổi tiệc gia tộc nhà họ Tạ, phản diện bị người ta cố tình hạ thuốc, may mà nam chính "chân thiện mỹ" là Tạ Vân Triêu kịp thời xuất hiện cứu hắn.]
[Nhưng sau khi phản diện an toàn lại trở mặt chối bỏ, còn ghi hận nhà họ Tạ, khắp nơi gây khó dễ.]
Giọng máy móc của hệ thống càng nói càng đầy phẫn uất, nhất là khi Tạ Triêu Triêu thỉnh thoảng còn gật đầu ra vẻ đồng tình: "Ừm, đúng là nhà họ Tạ hơi quá đáng thật, bảo sao lại đắc tội với người ta."
[Đúng rồi, đúng… Khoan đã, cậu vừa nói gì cơ?] Hệ thống khựng lại một chút, như thể nghĩ mình nghe nhầm: [Tôi nói là phản diện quá đáng! Như thế chẳng phải vong ân bội nghĩa sao?]
“Chứ người ra tay hạ thuốc không phải người nhà họ Tạ à?” Tạ Triêu Triêu nghiêng đầu, trông rất trẻ con, đôi mắt to tròn như tờ giấy trắng. Chỉ là trên tờ giấy ấy lại có một đôi con ngươi sâu thẳm như vực sâu vạn trượng: “Vậy thì phản diện ghi hận nhà họ Tạ chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?”
Hệ thống nhất thời không biết phản bác thế nào, chỉ có thể mất kiên nhẫn nói: [Nhưng… nhưng mà chúng ta là phe của nam chính mà QAQ.]
[Thôi bỏ đi, đừng để ý mấy chuyện đó nữa. Trước tiên phải ngăn phản diện lại, hóa giải hiểu lầm giữa họ. Nhiệm vụ thành công sẽ có mười điểm đấy, ký chủ cố lên!]
Tạ Triêu Triêu thờ ơ "ừ" một tiếng. Cậu đâu phải thẩm phán, còn phải phân xử ai đúng ai sai sao.
Chỉ thấy Tạ Vân Triêu nhỏ nhắn ở cửa đang cố giữ vững thân hình, khó nhọc đỡ phản diện bước vào trong.
Nghĩ đến lát nữa mình có thể sẽ làm vài chuyện không hay ho cho lắm, thậm chí hơi máu me, Tạ Triêu Triêu rất "chu đáo" đóng cửa lại sau khi hai người kia bước vào.
Âm thanh cửa tự động khóa vang lên khiến Tạ Vân Triêu giật mình. Cậu ta quay đầu lại nhìn, đôi mắt tròn xoe như thỏ con đầy nghi hoặc.
Tạ Triêu Triêu đứng đối diện họ, vừa vặn thấy rõ phản diện — người này vẫn còn một chút ý thức — hắn khẽ hé mắt, liếc qua nam chính một cái.
Ánh mắt lạnh băng như thể đang nhìn một món rác rưởi nào đó.
Dọa cả quỷ cũng thấy rợn người.
Tạ Vân Triêu đỡ người đàn ông ngồi xuống ghế sofa, nhưng vì sức yếu nên cũng theo đó mà ngã nhào theo.
Còn chưa kịp ngã trúng người kia, đã bị thẳng tay đẩy ra không chút nể nang.
Cậu ta lăn sang đầu bên kia ghế sofa, vẻ yếu ớt trông có chút ngơ ngác.
Khi nãy, người đàn ông còn phải dựa vào cậu ta để đứng vững, giờ lại thản nhiên chỉnh lại cổ áo, ánh mắt tỉnh táo nhìn về phía Tạ Vân Triêu đang có chút chật vật.
“Nhà họ Tạ sốt sắng đến vậy sao?” Hắn cười lạnh, giọng nói đầy băng giá khiến Tạ Vân Triêu luống cuống không biết phải làm gì.
[Ký chủ mau nghĩ cách đi!! Đừng để nam chính "chân – thiện – mỹ" bị làm nhục!]
Tạ Triêu Triêu đang ngồi trên ghế đơn bên cạnh, thoải mái ăn dưa hóng chuyện, đến khi bị hệ thống nhắc nhở mới sực nhớ ra nhiệm vụ của mình.
Cậu khẽ thở dài, lười biếng duỗi thẳng người, thậm chí còn chẳng có ý định đứng dậy: “Được rồi, vậy để tao xử lý chút vậy.”
Tạ Triêu Triêu làm quỷ bao nhiêu năm, cũng không thiếu kinh nghiệm ra tay với con người.
Như lần trước gặp tên tội phạm kia, cậu thậm chí chẳng cần chạm vào cũng có thể giải quyết.
Cậu bắt chéo chân, tùy tiện giơ tay lên, ngón tay trắng trẻo chỉ thẳng vào nơi yếu ớt nhất trên cổ người ta, sau đó tạo thành hình móng vuốt, nhẹ nhàng thu trở lại.
Việc kết liễu một con người với cậu mà nói, dễ như trở bàn tay.
Vài giây sau… chẳng có chuyện gì xảy ra.
Vết bầm đáng lẽ sẽ hiện ra trên cổ phản diện nhưng bây giờ hoàn toàn không thấy đâu.
Cậu nhìn chằm chằm vào chiếc cổ trắng trơn, không một tì vết của hắn, rồi lại nghi hoặc cúi xuống xem lòng bàn tay mình.
Thất bại rồi?
[… Cậu đang làm gì vậy?]
Giọng hệ thống vang lên đầy nghi hoặc: [Nếu còn không ngăn hắn lại, nhiệm vụ sẽ thất bại đấy!]
Tạ Triêu Triêu hoàn hồn, nhìn về phía Tạ Vân Triêu đang ngồi trước mặt.
Khóe mắt cậu ấy đỏ bừng, nằm rạp lên tay vịn của ghế sofa, ngước nhìn người đàn ông đang đứng trên cao, vẻ mặt như không thể tin được lời hắn vừa nói: “Anh nói gì cơ? Em không hiểu…”
Vẻ ngây thơ vô tội đó khiến cả Tạ Triêu Triêu cũng thấy cậu ta có chút đáng thương. Nhưng… điều này lại không giống như hình ảnh nam chính mà cậu tưởng tượng.
Bị tiếng máy móc the thé của hệ thống làm phiền đến phát cáu, Tạ Triêu Triêu không nói gì, thu tay lại rồi vòng ra sau lưng người đàn ông.
Cậu chưa từng trực tiếp tấn công con người — có lão quỷ từng nói với cậu rằng làm vậy sẽ gây sát thương rất lớn.
Ban đầu cậu chỉ định khiến đối phương bị thương nặng một chút, nhưng giờ nếu cách đó không hiệu quả… thì đành phải lấy mạng thôi.
Người đàn ông tựa vào ghế sofa khiến động tác của Tạ Triêu Triêu có phần bất tiện, cậu dứt khoát bám hẳn lên lưng đối phương.
Tư thế này thoạt nhìn có chút thân mật.
Không biết có phải cảm nhận được luồng âm khí lạnh lẽo phía sau hay không, động tác của người đàn ông khựng lại một chút.
Tạ Triêu Triêu khẽ hừ lạnh — dù gì cũng chỉ là một con người bình thường, bị quỷ bám sát thế này chắc chắn sẽ không chịu nổi.
Cậu khóa chặt mục tiêu ở cổ gáy ngay trước mắt, rồi há miệng ra.
Gương mặt Tạ Triêu Triêu nhỏ nhắn, lúc há miệng theo bản năng hơi nheo mắt lại, tạo thành một đường cong trông hệt như đang nghịch ngợm trêu đùa.
Cậu nhíu mũi để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ sắc nhọn.
Dáng vẻ ấy khiến hệ thống liên tưởng đến một con mèo hoang đang làm nũng bên đường, chứ chẳng giống chút nào với một lệ quỷ đến đoạt mạng.
Để tiện ra tay, Tạ Triêu Triêu vòng tay qua cổ người kia… rồi cắn xuống.
Răng cậu kề sát làn da, đầu lưỡi đỏ tươi lấp ló nơi khóe miệng, tương phản rõ rệt với làn da trắng bệch của cậu. Hành động này bất giác lại toát lên một vẻ ám muội quyến rũ.
Tư thế ấy, so với hành vi giết người, nhìn qua càng giống đang trêu ghẹo tình nhân hơn.
Nhưng rất nhanh, Tạ Triêu Triêu — vốn vẫn rất thành thạo — liền nhận ra có điều gì đó không ổn…
Răng không hề cắm sâu vào thịt, cảm giác như chạm không tới người kia.
Đối phương thậm chí còn rất phối hợp, đứng yên bất động, mặc cho cậu treo mình sau lưng cắn người.
Tạ Vân Triêu nói xong, đợi mãi vẫn không thấy người đàn ông kia phản ứng, trong lòng dấy lên chút nghi hoặc.
Chỉ thấy kẻ vừa rồi còn mang vẻ mặt dữ tợn ấy, lúc này đang nhíu mày, hoàn toàn bất động, tựa như đang chờ đợi điều gì đó.
Vài giây sau, Tạ Triêu Triêu buông miệng ra. Kẻ phản diện trước mặt vẫn đứng nguyên tại chỗ, không tổn hao một sợi tóc.
Sao có thể như vậy… Tạ Triêu Triêu sững người tại chỗ, ngay cả đòn công kích trực tiếp, đối phương cũng chẳng hề hấn gì, thậm chí còn không có cảm giác.
Người đàn ông khẽ nhắm mắt, yết hầu chuyển động, giọng nói khàn khàn. So với vừa rồi lại dường như dịu đi đôi chút: “Cậu có thể đi rồi.”
Tạ Vân Triêu vẫn chưa hiểu rõ tình hình, nhưng nghe thấy giọng điệu như vậy, cậu ta cảm thấy mình vẫn còn cơ hội, không muốn dễ dàng bỏ cuộc:
“Anh Chiếu Tuyết, hình như anh không được khoẻ, để em giúp anh thay quần áo nhé.” Giọng Tạ Vân Triêu dịu dàng, cẩn trọng, như thể thật sự chẳng dám làm gì, chỉ là một chú thỏ con muốn giúp đỡ.
Thế nhưng người đàn ông trước mặt lại chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cậu ta. Hắn chỉ mím môi, lạnh lẽo nhả ra mấy chữ:
“Tôi bảo cậu đi, nghe không hiểu à?”
Tạ Vân Triêu cắn môi, như thể bị sỉ nhục nặng nề, cậu ta ôm mặt chạy ra ngoài.
Đến cửa, cậu ta vẫn chưa cam lòng, còn ngoái đầu nhìn lại một lần. Nhưng người đàn ông kia hoàn toàn không có ý giữ cậu lại.
[Sao cậu lại không làm gì cả! Cứ thế này thì cả hai ta đều chết chắc!]
Hệ thống gào lên trong đầu Tạ Triêu Triêu, sốt ruột đến cực điểm. Với tư cách là hệ thống được phái tới để hỗ trợ nhân vật chính, nó không thể chịu nổi cảnh nam chính cứ mãi cam chịu như thế. Nhưng điều quan trọng hơn cả là — nếu nhiệm vụ thất bại thì năng lượng của nó cũng không còn đủ nữa.
Lúc này, Tạ Triêu Triêu còn bực bội hơn cả hệ thống. Cậu không thể tổn thương được phản diện này, vậy thì làm sao có thể hoàn thành nhiệm vụ một lần dứt điểm như kế hoạch?
Chuyện này thật vô lý.
Mặc dù cậu từng nghe nói, nếu đối phương có công đức quá lớn hoặc sát khí vượt trội hơn cậu, thì có khả năng sẽ xảy ra tình huống như vậy.
Theo lời hệ thống, tên phản diện này tâm địa độc ác, lẽ ra không thể có công đức quá mạnh. Nhưng đối phương rõ ràng là con người, chẳng lẽ còn mang sát khí nặng hơn cả cậu?
Rốt cuộc thì ai mới là quỷ đây?
[Nhiệm vụ hoàn thành, ký chủ nhận được mười điểm tích lũy.]
Hệ thống vừa đọc xong thông báo cũng khựng lại một chút: [Kỳ lạ thật, vừa rồi cậu có làm gì đâu?]
[Thì ra là vậy… Trong cốt truyện gốc, Thẩm Chiếu Tuyết sẽ bóp cổ Tạ Vân Triêu rồi quật cậu ta xuống đất. Tuy bây giờ đã đuổi được nam chính đi nhưng phân đoạn nhục nhã đó lại không xảy ra.]
Phân tích xong xuôi một mình, hệ thống lập tức vui vẻ hẳn lên: [Ký chủ đúng là tiểu quỷ may mắn! Mười điểm tích lũy đã được cộng vào tài khoản của cậu, bây giờ có thể mở khóa chức năng cửa hàng rồi!]
Tạ Triêu Triêu vô duyên vô cớ hoàn thành nhiệm vụ, tâm trạng bực bội khi nãy tạm thời bị cậu gác lại, thậm chí còn có chút thiện cảm với tên phản diện vừa giúp mình kiếm được mười điểm.
Còn về nhiệm vụ tiếp theo… đến lúc đó tính sau.
“Hắn tên gì vậy?” Tạ Triêu Triêu vừa mở quyền truy cập vào cửa hàng, vừa hỏi hệ thống.
[Thẩm Chiếu Tuyết. Nghe cái tên là biết chẳng phải người tốt.] Hệ thống căm ghét kẻ ác, giọng mang chút cảm xúc.
“Tao thấy cũng hay mà.” Tạ Triêu Triêu cười tít mắt, trong đôi mắt như có làn sương đen nhẹ nhàng lan tỏa, đầy vẻ khoái trá.
Sau khi Tạ Triêu Triêu rời khỏi người hắn, Thẩm Chiếu Tuyết liền buông lỏng cảnh giác, cơ thể đổ vật xuống ghế sô pha với vẻ mệt mỏi, hơi thở cũng dần trở nên nặng nề.
Nhiệm vụ đã hoàn thành, Tạ Triêu Triêu chẳng còn hứng thú can thiệp gì thêm. Vì có chút thiện cảm, cậu vẫn liếc nhìn người đàn ông một cái đầy cảm thông. Gò má trắng bệch của đối phương phớt qua chút ửng hồng.
Nghe nói là bị bỏ thuốc. Đáng thương thật.
Tạ Triêu Triêu chỉ tỏ ra đồng cảm chưa tới ba giây đã thu hồi ánh nhìn, tự lo lật xem cửa hàng của hệ thống.
Mười điểm tích lũy không phải nhiều, có thể đổi một bộ quần áo mới nhưng nếu tích đủ hai mươi điểm thì sẽ đổi được một lá bùa dịch chuyển.
Những thứ khác, Tạ Triêu Triêu chẳng buồn xem. Dù gì cũng không đủ điểm, mà nhìn cũng chẳng ngon lành gì.
Cậu không chút do dự tiêu năm điểm đổi lấy một miếng bánh kem nhỏ.
Hệ thống – vốn đã quen với kiểu hành xử này qua vài lần tương tác trước đó – tuy không quá ngạc nhiên, nhưng vẫn không nhịn được xen vào: [Sao cậu không tiết kiệm một chút? Một trăm điểm là đổi được một ngày trải nghiệm làm người đấy.]
“Thế thì đến bao giờ mới tích đủ?” Tạ Triêu Triêu nâng niu miếng bánh kem vị dâu trên tay, đôi mắt mở to tròn xoe.
Không rõ có phải ảo giác của hệ thống hay không. Nhưng nó có cảm giác, nếu Tạ Triêu Triêu vẫn còn sống thì vào khoảnh khắc này hẳn là một thiếu niên đáng yêu, vui vẻ với đôi mắt trong trẻo đang lấp lánh ánh sáng.
Bánh kem do hệ thống sản xuất, Tạ Triêu Triêu có thể ăn trực tiếp nhưng người thường sẽ không nhìn thấy.
Cậu cầm chiếc thìa nhỏ, không chờ thêm được nữa, cậu múc một miếng bánh hòa lẫn với kem đưa vào miệng đầy háo hức.
Đây là cách cậu học được khi nhìn loài người ăn — nghe nói trộn đều như vậy sẽ ngon hơn.
Bánh vào miệng, Tạ Triêu Triêu nghiêm túc nếm thử trong vài giây.
Thấy cậu có vẻ chăm chú như thế, hệ thống cũng không nhịn được mà hồi hộp theo dõi. Thầm thắc mắc không biết một miếng bánh bình thường liệu có đủ làm hài lòng một con quỷ hay không.
Sau vài giây im lặng, Tạ Triêu Triêu bất ngờ đưa tay che miệng, ánh mắt sáng bừng: “Ngon quá!”
“Hương vị này chính là loại bánh mềm mềm thơm thơm trong truyền thuyết sao?”
Dáng vẻ rạng rỡ ấy khiến sát khí quanh người cậu cũng nhẹ đi đôi phần.
Đến cả hệ thống cũng có thoáng chốc nghĩ rằng ký chủ của mình vẫn còn là một con người.
[Đúng vậy. Nếu cậu chăm chỉ làm nhiệm vụ sẽ đổi được nhiều bánh hơn nữa.]
Hệ thống vẫn không quên nhiệm vụ của mình.
Chẳng rõ Tạ Triêu Triêu có nghe lọt tai hay không, cậu chỉ vui vẻ đung đưa hai chân, trông như một đứa trẻ ngây thơ chưa hiểu sự đời.
Thấy vậy, hệ thống đành từ bỏ ý định tẩy não.
Một con quỷ thẳng thắn và đơn thuần đến mức này, có lẽ thật sự không mang theo quá nhiều toan tính.
Trong khoảng thời gian chưa có nhiệm vụ mới, cứ để cậu ấy tùy ý vậy.
Dù sao… cũng thật đáng thương.
Một quỷ một hệ thống mải mê với thế giới riêng, không ai để ý rằng Thẩm Chiếu Tuyết – gần như đã hôn mê – đang cúi đầu, mí mắt khẽ động.
Đôi mắt lạnh lẽo hé mở, nhìn chằm chằm vào đĩa trái cây trước mặt.
Trên mặt đĩa, mờ mờ ảo ảo phản chiếu hai bóng người đang ngồi trên ghế sofa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương