Sau Khi Chết, Tôi Bị Phản Diện Nuôi Thành Quỷ Của Hắn

Chương 1: Con quỷ tốt bụng

Trước Sau

break

Rạng sáng.
Dưới ánh đèn đường mờ mờ, hai bóng người – một trước một sau – ngày càng tiến sát.
Cô gái phía trước hoảng hốt chạy được mấy bước, nhưng tiếng bước chân phía sau lại càng lúc càng gần.
“Á!!!” Cô không kìm được hét lên một tiếng, nỗi sợ hãi tột cùng khiến chân tay cô như nhũn ra, chạy cũng lảo đảo như muốn ngã.
Đêm khuya vắng vẻ, trên đường không một bóng người.
Không ai có thể giúp cô.
Cô dẫm hụt chân trên bậc thềm thấp, ngã lăn ra đất, đôi chân vốn đã mềm nhũn giờ hoàn toàn mất sức.
Chết chắc rồi.
Cô gái hoảng loạn quay đầu lại… Nhưng thứ đập vào mắt cô lại là một thiếu niên với nước da trắng bệch đến gần như trong suốt, cậu đang đứng trước mặt cô.
Dù ánh đèn đường vàng vọt, đã lâu năm không được bảo dưỡng, nhưng nó vẫn chiếu rọi mờ mờ, vậy mà cũng không thể phủ được chút màu sắc nào lên làn da của cậu ta.
Hoàn toàn… không giống người.
Tên côn đồ bị chặn lại. Dù vóc người hắn cao lớn hơn thiếu niên trước mặt rất nhiều, nhưng vẻ hung ác ban đầu bỗng chốc vặn vẹo thành kinh hoàng.
Như thể hắn vừa nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ đáng sợ.
Bóng lưng của thiếu niên vẫn ung dung và điềm tĩnh. Cô gái không nhìn thấy mặt cậu, chỉ nghe được một giọng nói cực kỳ dễ nghe. Nó rất trong trẻo, mang theo chút non nớt của tuổi thiếu niên pha lẫn nét trầm ổn của thanh niên.
"Muốn chết à?"
Âm thanh trong trẻo ấy như được bao phủ bởi những mảnh băng vỡ. Dù không trực tiếp đối mặt, cô gái vẫn cảm thấy lạnh buốt sống lưng.
Còn tên côn đồ thì phản ứng càng dữ dội hơn. Hắn run rẩy lùi lại vài bước, rồi đột nhiên rú lên thảm thiết, sau đó lảo đảo bò chạy như chó mất chủ.
Cô gái dụi mắt, không biết có phải mình nhìn nhầm hay không… Hình như cô thấy sau đầu tên côn đồ có một dấu ấn màu đỏ như máu.
Chưa kịp nhìn rõ, thiếu niên trước mắt đã xoay người lại, lịch thiệp đỡ cô đứng lên.
Dù cách một lớp áo, cô vẫn cảm nhận được cánh tay cậu lạnh đến thấu xương, khiến cô không nhịn được mà khẽ run.
Cô mím môi, giọng khản đặc, run rẩy nói: "Cảm… cảm ơn cậu."
Cậu thiếu niên có đôi mắt rất đẹp, cong cong như trăng lưỡi liềm, nụ cười ngây thơ vô cùng. Nhưng đôi đồng tử đen như mực, gần như không thấy được lòng trắng. Trong sắc mặt xám nhợt ấy, lại như muốn hút người ta vào trong.
Thấy thân thể cô gái rõ ràng đang run rẩy, cậu siết tay chặt hơn, như sợ cô sẽ bỏ chạy: "Chị đốt tiền vàng mã ở chỗ đó để cảm ơn em có được không?"
Giọng nói dễ nghe như tiếng hai hạt ngọc va vào nhau, tuy lạnh buốt nhưng nội dung lại khiến thân thể cô gái cứng đờ.
Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân lan đến tận đỉnh đầu.
Không nhận được câu trả lời. Cậu thiếu niên dường như trở nên lúng túng, thậm chí trông đáng thương như một chú chó con bị vứt bỏ. Cậu nhìn cô với ánh mắt đầy tội nghiệp.
Trong đôi mắt như sương mù đen dày đặc ấy, mơ hồ hiện lên sắc đỏ của máu.
"Tôi… tôi sẽ đốt! Tôi sẽ đốt mà!" Ánh mắt cô gái hoảng loạn, dây thần kinh vốn đã căng cứng gần như đứt phựt: "Tôi về lấy tiền, tôi sẽ đi ngay!"
Có lẽ vì quá sợ hãi mà cô đột nhiên có thêm sức lực, vậy nên mới bất ngờ vùng khỏi tay thiếu niên rồi lao ra ngoài.
Chạy được một quãng xa, cô vẫn còn nghe thấy tiếng nức nở bị đè nén vang vọng khắp nơi.
Chỉ còn lại thiếu niên đứng nguyên tại chỗ, vẻ mặt ngây thơ vô tội. Thân thể cậu dần trở nên trong suốt rồi chìm vào bóng tối.
Mười mấy phút sau.
Có lẽ cô gái đã bình tĩnh lại. Tuy thiếu niên kia là quỷ nhưng dù sao cũng đã giúp cô.
Huống chi, chỉ cần tìm kiếm sơ qua trên mạng cũng thấy có người nói rằng, nếu đã hứa với ma quỷ mà không làm theo, chắc chắn sẽ bị trừng phạt.
Vì vậy, cô vẫn lấy hết can đảm đến đốt giấy tiền, thậm chí còn không dám đợi đến ngày hôm sau.
Ngồi xổm ở chỗ có ánh sáng rực rỡ nhất, cô vừa lầm bầm khấn vái, vừa liên tục ném giấy tiền vào lửa.
Tuy gió đêm thổi rất mạnh nhưng đống giấy tiền lại không hề bị thổi bay, ngọn lửa vẫn cháy rừng rực.
Cô không nhìn thấy phía đối diện mình… Thiếu niên ban nãy đang chăm chú ăn.
Toàn bộ giấy tiền cháy hết, cô gái không dám dừng lại lấy một giây, lập tức chạy thẳng về nhà.
[Cậu muốn được sống lại không?]
Trong đầu bỗng vang lên một âm thanh máy móc lạnh lẽo. Nó xuất hiện quá đột ngột, lại mang theo một chút thần bí và dụ hoặc.
Tạ Triêu Triêu sững người trong chốc lát, sau đó cảnh giác liếc nhìn xung quanh, xác định trên con phố không có lấy một bóng người.
“Gặp quỷ rồi sao?”
Tạ Triêu Triêu từ trước đến nay vẫn không thể hòa nhập với giới ma quỷ, bọn chúng xem cậu là kẻ khác loài, luôn tìm cách xa lánh.
Tự nhiên, chúng cũng sẽ nghĩ đủ mọi cách để đuổi cậu ra khỏi lãnh địa. Thế nên, phản ứng đầu tiên của Tạ Triêu Triêu là… chắc mình lỡ bước vào địa bàn của con quỷ nào khác rồi.
[Chính cậu là quỷ rồi, còn gặp cái gì mà gặp!]
Âm thanh máy móc đó dường như vang lên từ trong đầu cậu, vội vã đáp lại.
Cái cảm giác thần bí ban nãy đã phai nhạt đi ít nhiều, đến nỗi Tạ Triêu Triêu còn nghe ra được một tia nôn nóng trong giọng điệu của nó.
Tạ Triêu Triêu tuy đã chết quá lâu, ký ức cũng không còn hoàn chỉnh nhưng đâu phải kẻ ngốc. Thứ gì tự nhiên dâng tới cửa thì làm sao có món nào tốt đẹp.
Cậu giả vờ như không nghe thấy, thong thả tận hưởng bữa ăn hiếm hoi.
[Cậu thực sự không muốn sống lại sao???] Giọng máy móc kia có vẻ gấp gáp hơn: [Tôi đến từ một thế giới cấp cao hơn, và tôi biết người cuối cùng trên thế giới này còn nhớ đến cậu cũng sắp chết rồi. Đến lúc đó, cậu sẽ hoàn toàn biến mất.]
Hệ thống từng dụ dỗ vô số ký chủ, nó hiểu rõ chấp niệm của mỗi người và sẽ dùng chính điều đó làm mồi câu. Nhưng đây là lần đầu tiên nó đi dụ dỗ một con quỷ. Trong lòng nó cũng chẳng mấy chắc chắn.
Quả nhiên, thiếu niên đẹp đẽ đầy tà khí kia vẫn thản nhiên như không, thờ ơ nói: “Liên quan gì đến tôi, dù sao thì ngày nào cũng đói, mà cũng chẳng có việc gì làm.”
Cậu là một cô hồn dã quỷ lang thang, vô công rồi nghề, không thể chết hẳn nhưng sống cũng chẳng dễ chịu gì. Cứ thế biến mất, đối với cậu mà nói chẳng có gì to tát.
Hệ thống im lặng. Quả nhiên, tư duy của ma quỷ không giống với những ký chủ bình thường. Nhưng nó đã ở đây từ sớm, cũng tận mắt chứng kiến Tạ Triêu Triêu vất vả bày trò dọa người để có người đốt giấy tiền cho mình.
Vừa nãy còn than đói nữa.
Hệ thống nắm bắt được điểm mấu chốt ấy, dò xét nói: [Nếu sống lại, cậu có thể ăn bất cứ món ngon nào mình muốn, muốn chơi gì cũng được, tuyệt đối không bao giờ nhàm chán.]
Nói xong, nó còn phát vài đoạn cuộc sống xa hoa của đám nhà giàu trong đầu ký chủ để dụ dỗ.
Thiếu niên bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.
Cậu đã lang thang trong thế giới này đủ lâu, đương nhiên có thể ngửi thấy hương thơm của bánh ngọt, trà sữa và đủ loại món ngon… nhưng lại không thể ăn.
Thậm chí không ai cúng tế cho cậu, đến hương khói khó nuốt nhất cũng chẳng được no bụng.
Tạ Triêu Triêu chỉ tầm mười sáu, mười bảy tuổi. Lúc chết chắc cũng còn là một đứa trẻ.
Cậu dường như có một loại chấp niệm kỳ lạ đối với đồ ăn.
Tạ Triêu Triêu mơ hồ cảm thấy chấp niệm ấy có gì đó bất thường. Những hồn ma dã quỷ đồng trang lứa khác dường như không ai ham mê đồ ăn loài người như cậu.
Chắc phần lớn là có liên quan đến nguyên nhân cái chết của mình.
Thử một lần cũng chẳng sao. Vậy nên cậu nói: “Mày muốn tao làm gì?”
Tâm tình của ma quỷ rất khó đoán, hệ thống vốn còn đang suy nghĩ phải thuyết phục thế nào nữa, thì đã nghe thấy thiếu niên sảng khoái gật đầu đồng ý.
Nó suýt chút thì không kịp phản ứng - dễ dụ hơn đám loài người kia nhiều quá!
[Thế giới cậu đang sống thực chất là một quyển tiểu thuyết, nhưng hiện tại nhân vật chính đang bị đè ép hoàn toàn, chúng tôi cần cậu giúp đỡ để cứu lấy nhân vật chính.]
Tạ Triêu Triêu chẳng mấy bận tâm đến cái gọi là “tiểu thuyết” này, thế giới này vốn đâu liên quan gì đến cậu.
Nhưng cậu lại thấy nhiệm vụ này hơi kỳ lạ: “Vậy thì đổi nhân vật chính khác là được mà.”
[Nhân vật chính là trung tâm vận hành của thế giới này, là kẻ được trời chọn, không thể nói thay là thay được. Nếu không phải phản diện bị lỗi hệ thống thì nhân vật chính đã không bị đè đến mức không thể phát triển như vậy.]
Hệ thống có vẻ không muốn giải thích nhiều, cứ thế lải nhải như đang đọc lời thoại:
[Cho nên nhiệm vụ của cậu chính là: ngăn chặn phản diện, giảm độ nguy hiểm mà nhân vật chính phải đối mặt.]
Tạ Triêu Triêu xoa xoa cằm, ra chiều suy nghĩ: “Phản diện xấu xa lắm à?”
[Không chỉ xấu xa đâu, mà là độc ác đến mức không thể cứu vãn được nữa!]
Rõ ràng là giọng nói máy móc, vậy mà Tạ Triêu Triêu vẫn nghe ra được sự phẫn nộ đầy cảm xúc trong đó. Xem ra hệ thống này là phe của nhân vật chính rồi.
Tạ Triêu Triêu như bừng tỉnh: “Vậy là muốn tao đi giết phản diện à?”
Phản diện chết thì nhân vật chính sẽ không còn gặp nguy hiểm nữa.
Hệ thống khựng lại một chút, thật ra nó chưa từng nghĩ đến khả năng đó, nhưng cũng không phải không được:
[Nhưng trọng điểm là hoàn thành nhiệm vụ do hệ thống chính giao phó: bảo vệ địa vị của nhân vật chính.]
Nói xong, nó liền nghe thấy thiếu niên bật cười khinh miệt: “Trung tâm thế giới của các người đúng là nực cười, kẻ được trời chọn mà còn phải nhờ một cô hồn dã quỷ như tao đi bảo vệ à?”
Tạ Triêu Triêu hơi hất mí mắt lên, ánh nhìn mang theo vẻ thờ ơ với tất cả những thứ như nhân vật chính hay hệ thống, nhưng có vẻ là cậu có chút hứng thú với phần “thù lao” mà bên này đưa ra.
Dù sao thì cũng là quỷ, cho dù lúc còn sống có lương thiện đến mấy, nhưng giờ cũng chẳng còn bao nhiêu nhân tính nữa.
Giống như việc cậu ra vẻ giúp cô gái thoát khỏi nguy hiểm nhưng thực chất chỉ là muốn dọa cô ấy để cô đốt giấy tiền cho mình.
Tất nhiên, cậu cũng thật sự chán ghét đám người xấu đó, tiện tay trừng phạt một chút mà thôi.
Cũng chính vì điều đó mà Tạ Triêu Triêu bị các hồn ma khác xa lánh.
Giữa tất cả các hồn ma và con người đều tồn tại một ranh giới nhất định.
Ma quỷ không thể tùy tiện ra tay với con người, mà con người bình thường cũng không thể nhìn thấy ma quỷ.
Thế nhưng Tạ Triêu Triêu lại muốn xuất hiện lúc nào thì xuất hiện, thậm chí sau khi làm hại con người cũng không hề bị trừng phạt.
Mà kỳ lạ là, cậu ta lại không phải loại đại ác quỷ hung tàn gì.
[Mức độ nguy hiểm hiện tại của nhân vật chính: 10. Yêu cầu ký chủ lập tức đến địa điểm chỉ định.]
Thái độ của Tạ Triêu Triêu khiến hệ thống có phần khó chịu. Nhưng đối phương là quỷ, nói đạo lý với quỷ thì có ích gì chứ?
Nó chỉ cảm thấy mình thật xui xẻo, hệ thống nhà người ta thì ký kết được toàn ký chủ ngoan ngoãn để mà bóc lột, còn nó thì vì một lần lỗi nghiệp vụ, năng lượng không đủ mà lại phải gắn bó với một hồn ma khó đoán, tính khí thất thường như thế này.
Tạ Triêu Triêu tùy ý gật đầu, đôi mắt đen thuần không gợn sóng, khiến gương mặt xinh đẹp, tinh xảo kia càng trở nên ma mị, rợn người.
Một quỷ một hệ thống tạm thời đã đạt được một thỏa thuận hợp tác đầy vi diệu.
Tạ Triêu Triêu men theo chỉ dẫn của hệ thống để đến vị trí của phản diện.
Trên đường đi, Tạ Triêu Triêu bắt đầu nói nhiều hơn hẳn.
Dù sao cũng còn nhỏ tuổi, bình thường không có người cũng chẳng có ma quỷ nào để trò chuyện, bây giờ trông cậu có vẻ đã nhịn nói rất lâu rồi.
Vì con người không thể nhìn thấy ma quỷ, nên ma quỷ lại càng dễ biết được nhiều chuyện bí mật hơn, và cậu liền kể tuốt tuồn tuột cho hệ thống nghe.
Ban đầu hệ thống không định thân thiết gì với ký chủ nhưng càng nghe càng bị cuốn vào.
Một quỷ một hệ thống cùng nhau cảm thán:
[Loài người đúng là biết chơi thật đấy.]
Tạ Triêu Triêu chẳng mấy chốc đã lượn tới vị trí của phản diện mà hệ thống đã định vị.
Hiện ra trước mắt là một phòng khách rộng rãi, xung quanh nối liền các gian phòng với nhiều chức năng khác nhau.
Cách bố trí nhìn như một mê cung, lối đi thông suốt khắp nơi nhưng tầm nhìn lại bị các đồ trang trí chắn ngang, không thể nhìn hết trong một cái liếc mắt.
Tạ Triêu Triêu đi từng phòng để tìm người một cách vô vị.
Cậu ngồi trên ghế sofa, cầm lấy một quả chuối. Những ngón tay thon dài, xanh trắng và mang theo móng tay đen tuyền. Hình dáng móng tay cậu rất đẹp nhưng mỏng manh và sắc bén.
Cậu dễ dàng xé toạc vỏ chuối như thể xuyên qua làn da con người.
“Người mà mày nói đâu?”
Giọng điệu đã không còn hào hứng như lúc tám chuyện, nghe lạnh lẽo rợn người.
Dù hệ thống không có thực thể nhưng cũng cảm thấy rùng mình sởn gai ốc.
Đây chính là ký chủ ma quái sao.
Còn khó lường hơn tưởng tượng.
[Tôi cũng chỉ có thể dự đoán vị trí của hắn qua tình tiết thôi, đợi một chút nhé…]
Tạ Triêu Triêu chán chường gập quả chuối lại, sau đó ném trở về đĩa.
Đột nhiên vang lên một tiếng động ở cửa.
Ngay sau đó, cánh cửa bị mở ra.
Tạ Triêu Triêu quay đầu một góc hơn chín mươi độ. Dù trong căn phòng tối đen nhưng cậu vẫn có thể nhìn thấy rõ hai bóng người ở cửa.
Một thanh niên hơi thấp đang khó nhọc dìu một người đàn ông cao ráo, mặc vest chỉnh tề, bước vào nhà.
Người đàn ông kia có ngoại hình rất nổi bật, ngũ quan sắc nét, sống mũi cao thẳng. Dù đã rơi vào trạng thái nửa mê man nhưng vẫn không hề mất đi vẻ đoan trang.
Chỉ là vài lọn tóc rũ xuống trán càng làm nổi bật làn da tái nhợt, trông có vẻ không được khỏe mạnh. Chiếc cà vạt của anh ta không biết đã biến mất từ lúc nào, cổ áo hơi hé mở.
Dưới ánh trăng trắng đến chói mắt, Tạ Triêu Triêu vô thức liếc nhìn sang.
Trên làn da tái nhợt kia, hình như có mấy vết sẹo dữ tợn chằng chịt, cả cũ và mới chồng chất, rối loạn mà sâu hoắm.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương