Nghe nói, khi con người trong trạng thái mơ hồ sẽ nhìn thấy người mà mình ngày đêm mong nhớ.
Thẩm Chiếu Tuyết cảm thấy có lẽ mình lại xuất hiện ảo giác rồi.
Cơ thể bị hạ thuốc khiến hắn có chút bất lực, cố gắng hết sức để mở mắt ra, tham lam nhìn chằm chằm vào bóng dáng quen thuộc kia.
Bóng dáng đó sinh động hơn nhiều. Khác với những ảo giác trước kia.
Triêu Triêu rất hiếm khi đến thăm hắn, nhưng mỗi lần đều là cầu xin hắn cứu lấy cậu.
Chỉ lần này... cậu ấy dường như rất vui vẻ, vừa đung đưa đôi chân nhỏ, vừa ăn một miếng bánh kem.
Dòng máu và nước mắt trên gương mặt cũng không còn nữa.
Tại sao lại vậy?
Thẩm Chiếu Tuyết lặng lẽ nhìn thiếu niên ăn hết miếng bánh, giữa chân mày cậu khẽ nhướn lên, biểu cảm khi ăn món ngon ấy giống hệt mười năm trước.
Đối phương khựng lại một chút, sau đó như chợt nhớ ra điều gì đó, quay đầu nhìn về phía hắn.
Thẩm Chiếu Tuyết không hiểu tại sao theo bản năng liền nhắm mắt lại. Rõ ràng biết đó chỉ là ảo giác, vậy mà lại không muốn bị phát hiện mình đang lén nhìn.
Trước mắt là một màn đêm đen kịt, nhưng Thẩm Chiếu Tuyết lại cảm nhận được một ánh mắt như rất thực đang nhìn chằm chằm vào mình.
Cũng là ảo giác sao?
Tạ Triêu Triêu thấy phản diện đang tựa vào sofa, hoàn toàn bất động, liền tò mò hỏi: “Hắn sao vậy?”
Cậu lơ lửng bay tới, cẩn thận quan sát trạng thái của đối phương.
Ngũ quan người đàn ông kia vô cùng tuấn mỹ, đường nét sắc sảo, hốc mắt khá sâu, sống mũi cao thẳng - quả thực là một tác phẩm xuất sắc của Nữ Oa.
Vẻ đẹp ấy mang theo sự sắc bén đầy tính công kích, nhưng vì hắn đang nhắm mắt, đôi mắt sâu thẳm tối đen ấy bị che khuất, khí chất cũng trở nên dịu đi đôi phần.
Ngay cả tư thế khi hôn mê cũng không hề có chút nào chật vật, tựa như một quý tộc chỉ đang nhắm mắt nghỉ ngơi.
Không biết là do hắn đã quen với việc căng thẳng như vậy hay chỉ đơn giản là quá sĩ diện.
[Thuốc đó mạnh quá, chắc ngất rồi.] Hệ thống lơ đãng nói, với nó thì phản diện chết là tốt nhất.
[Hay là bây giờ cậu thử xem có làm hắn bị thương được không?]
Tạ Triêu Triêu khựng lại, cuối cùng cũng nhớ ra chuyện này.
Quả thật, bất kể trước đó thất bại vì lý do gì, nếu nhân lúc đối phương đang trong trạng thái không tốt mà ra tay, xác suất thành công sẽ cao hơn một chút.
Cậu khẽ nhếch môi cười một cách giễu cợt: “Không ngờ hệ thống bảo vệ nhân vật chính chân – thiện – mỹ như các người lại tệ đến vậy.”
Nhân lúc người ta ốm yếu mà ra tay lấy mạng.
Hệ thống thoáng chốc lúng túng, không lên tiếng, giả vờ như không tồn tại.
Tạ Triêu Triêu cũng không tiếp tục truy hỏi.
Hệ thống này luôn miệng nhấn mạnh sự trong sáng, tốt đẹp của nhân vật chính, rồi phê phán sự độc ác của phản diện. Vậy mà giờ lại đề xuất cậu làm chuyện thế này - quả thực chẳng phải thứ gì tử tế.
Nhưng điều đó chẳng liên quan gì đến Tạ Triêu Triêu.
Cậu chỉ biết miếng bánh vừa rồi mình ăn là thật.
Nếu có thể giải quyết được phản diện ngay bây giờ, không còn lo lắng gì về sau thì tất nhiên là an toàn nhất.
Tạ Triêu Triêu ghé sát lại Thẩm Chiếu Tuyết, suy nghĩ xem nên ra tay từ chỗ nào là tốt nhất.
Không biết có phải vì cảm nhận được sự lạnh lẽo của hồn ma hay không, hàng mi của người đàn ông khẽ rung lên. Dưới ánh đèn ấm áp trong phòng đổ xuống một bóng mờ mỏng manh.
Tạ Triêu Triêu cảm thấy phản ứng đó khá thú vị, tò mò đưa tay ra nhéo thử một cái.
Đối phương như thể có cảm giác, mí mắt hơi động đậy, lông mi ngưa ngứa lướt qua ngón tay cậu.
Mềm mềm giống như một chiếc chổi nhỏ.
[Đừng chần chừ nữa, mau thử xem đi!] Hệ thống sốt ruột thúc giục, phản diện sống càng lâu thì nhân vật chính càng nguy hiểm.
Tư thế cúi người vốn đã không ổn định, lại bị hệ thống bất ngờ lên tiếng, Tạ Triêu Triêu lơ lửng không vững, ngồi phịch xuống ngay eo của Thẩm Chiếu Tuyết.
[Suỵt! Đừng đánh thức hắn!] Hệ thống vô thức hạ thấp giọng, mặc dù âm thanh và động tĩnh giữa hai người vốn dĩ con người không thể nghe thấy.
Tạ Triêu Triêu cũng bị tình huống bất ngờ làm cho cứng đờ người, không dám lên tiếng.
Sau vài giây, thấy đối phương không có phản ứng gì, Tạ Triêu Triêu mới nhớ ra, nếu mình không chủ động hiện hình thì con người sẽ không nhìn thấy mình.
Cậu thở phào nhẹ nhõm, nhưng thái độ với hệ thống thì bắt đầu tỏ ra khó chịu, giọng lạnh đi hẳn: “Mày đang ra lệnh cho tao đấy à?”
Hệ thống tuy không vui nhưng vì hành động ngu ngốc của mình mà cũng có chút chột dạ, ngoan ngoãn không dám cãi lại nữa.
Đặc biệt là khi Tạ Triêu Triêu tâm trạng không tốt, cậu chẳng khác gì ác quỷ trong phim kinh dị.
Hệ thống vẫn có chút sợ cậu.
Trên mặt kính của tủ bếp phản chiếu bóng dáng của một người một quỷ đang dán sát vào nhau.
Không hiểu vì sao, hô hấp của Thẩm Chiếu Tuyết bắt đầu trở nên gấp gáp, trong hơi thở nóng hổi lẫn vào một chút mùi rượu.
Cánh mũi Tạ Triêu Triêu khẽ động đậy, trông như một con vật nhỏ. Cậu không thích mùi rượu, không muốn lại gần quá nên bỏ ý định cắn vào cổ hắn.
Sau khi quan sát vài giây, cậu mới đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên ngực đối phương.
Làn da trước ngực Thẩm Chiếu Tuyết căng chặt, cảm giác khi chạm vào hơi cứng rắn.
Tạ Triêu Triêu vừa miên man suy nghĩ vẩn vơ, tay đã nhanh hơn não, nhéo một cái.
Vùng eo bụng bị cậu ngồi lên dường như cũng căng lên đôi chút, Tạ Triêu Triêu – người vốn rất ít khi có tiếp xúc thân thể với người khác – cảm thấy có chút kỳ lạ, không hiểu sao lại hơi ngại ngùng.
Nhưng cậu là một hồn ma, về lý mà nói thì vốn chẳng thực sự chạm vào ai cả.
Tạ Triêu Triêu thu lại tâm trí, tập trung vào nhiệm vụ trước mắt.
Trước đây cậu chưa từng làm việc xấu đến mức như “móc tim người ta” thế này, nên cũng không quá chắc chắn về vị trí của trái tim.
Chỉ có thể lần mò từng chút một, thông qua lớp quần áo để cảm nhận nhịp đập của tim.
Nhưng bên ngoài áo sơ mi của Thẩm Chiếu Tuyết còn có một chiếc áo vest gi-lê, điều đó khiến Tạ Triêu Triêu khó xác định hơn.
Cậu cau mày, dứt khoát xé toạc áo gi-lê của người đàn ông, áp tai lên để lắng nghe, đồng thời dùng lòng bàn tay dò tìm.
Tư thế này… thật sự khiến người ta không khỏi nghĩ lung tung.
Hệ thống, sau một lúc dài im lặng, cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng: [Tốt nhất là cậu đừng có vì mê sắc đẹp mà nảy sinh ý định gì không đứng đắn…]
Tuy biết rằng bản tính của quỷ thường dâm tà độc ác, nhưng trước khi ra tay giết người còn phải tranh thủ sàm sỡ một phen, thì quả là... đến cả hệ thống cũng thấy phản diện có hơi thảm rồi.
Cả hồn ma lẫn hệ thống đều cho rằng Thẩm Chiếu Tuyết đã sớm ngất xỉu bất tỉnh.
Không ai để ý đến mí mắt của hắn khẽ run lên một chút.
“Mày nói gì cơ?” Tạ Triêu Triêu đang chăm chú xác định nhịp tim, không nghe rõ lời của hệ thống. Cậu đại khái đã tìm được chỗ nơi trái tim đối phương đang đập trong lồng ngực.
Sau hai lần thất bại trước đó, Tạ Triêu Triêu cũng bắt đầu thấy hơi thiếu tự tin.
Cậu ngồi thẳng trở lại, bàn tay tạo thành hình móng vuốt, cách một lớp vải mà ấn mạnh xuống.
Hệ thống cũng trở nên căng thẳng, im lặng theo dõi tình hình.
Chỉ thấy cổ tay của Tạ Triêu Triêu đã hoàn toàn đâm sâu vào lồng ngực của đối phương, nhưng đối phương vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.
Tạ Triêu Triêu cảm nhận được ngón tay mình như rơi vào khoảng không, không tìm thấy gì cả, hoàn toàn không chạm được đến máu thịt sống động của con người.
“Ưm…” Thẩm Chiếu Tuyết vô thức rên một tiếng, nhưng âm thanh này, nghe thế nào cũng không giống tiếng đau đớn.
Tạ Triêu Triêu liếc nhìn người đàn ông có phản ứng kỳ lạ kia, sau đó vẫn rút tay ra.
[Thất bại rồi sao? Hu hu hu, tôi đã mất bao lâu mới chọn được cậu bằng chút năng lượng cuối cùng…] Hệ thống có vẻ chán nản nhưng nó cũng không còn năng lượng để thay đổi ký chủ nữa.
“Sao mày lại giống ruồi bọ thế.” Trong mắt Tạ Triêu Triêu là làn sương đen cuồn cuộn, thấp thoáng có thể thấy sắc màu đỏ tươi.
Lại thất bại một lần nữa khiến cậu càng thêm bực bội: “Phiền phức.”
“Áo dày quá.” Tạ Triêu Triêu đành phải tự tìm lý do cho sự thất bại của mình, xé tung cả sơ mi của đối phương ra.
Vết sẹo ngoằn ngoèo từng lộ ra ở phần cổ áo hơi mở, không ngờ lại kéo dài đến tận vị trí trái tim.
Không đúng, phải nói là lấy vị trí tim làm trung tâm, những vết sẹo màu nâu sẫm rối rắm như mạng nhện trải khắp lồng ngực. Nó nằm trên làn da nhợt nhạt bệnh tật lại càng trông có phần đáng sợ.
Một phản diện sống trong nhung lụa, vì sao lại mang những vết thương như vậy?
Ngón tay của Tạ Triêu Triêu chạm lên đó… chẳng lẽ cậu định nhắm vào chỗ này mà moi tim thêm lần nữa?
Những vết thương này hẳn là khi xưa bị rất sâu, Tạ Triêu Triêu có thể cảm nhận được những đường gồ lên trên bề mặt da.
Ngón tay trắng mảnh miết qua vết sẹo, khiến chúng trong mắt cậu càng thêm dữ tợn.
Không hiểu vì sao, Tạ Triêu Triêu lại cảm thấy vị trí trái tim mình đột nhiên nhói lên một cái.
Cậu khó chịu đến mức ôm lấy ngực, vẻ mặt lạc lõng.
Tại sao?
Cậu đang… cảm thấy thương hại cho một phản diện xa lạ sao? Nhưng cậu đâu còn trái tim nữa, sao có thể cảm thấy đau lòng được?
Thẩm Chiếu Tuyết không biết Triêu Triêu đang định làm gì, hắn cố gắng kiềm chế phản ứng bản năng của chính mình.
Bàn tay mảnh mai kia lướt trên người hắn, đầu ngón tay lạnh lẽo nhưng đối với một người toàn thân đang nóng bừng như hắn lúc này, lại chẳng có chút xoa dịu nào.
Giống như gãi ngứa qua lớp giày, càng khiến người ta khó chịu hơn.
Quanh viền những vết sẹo trên làn da trắng lạnh lẽo bắt đầu nhuốm một chút hồng nhạt. Như dòng dung nham đang âm ỉ chảy dưới lớp tuyết dày trên đỉnh núi.
Không được… không thể dọa cậu sợ.
[Cậu là ác quỷ, chẳng lẽ lại mềm lòng rồi sao?] Hệ thống chú ý đến hành động mang hơi hướng "con người" của Tạ Triêu Triêu, lo lắng lên tiếng, muốn cậu ra tay ngay lập tức.
“Tao ư? Quỷ thì có tim sao.” Nghe thấy tiếng hệ thống, Tạ Triêu Triêu bật cười lạnh, rõ ràng chẳng hề để tâm.
Cậu tập trung lại tinh thần, không chút do dự ấn mạnh vào trung tâm vết sẹo.
“Ưm…” Người đàn ông bên dưới đột nhiên co người lại vì khó chịu, lông mày nhíu chặt vào nhau.
Tạ Triêu Triêu theo bản năng dừng lại, ngón tay vẫn cắm một nửa trong lồng ngực người kia.
Hệ thống thấy Thẩm Chiếu Tuyết có vẻ khó chịu, tưởng rằng Tạ Triêu Triêu cuối cùng cũng làm hắn bị thương, liền cố nén sự phấn khích, khẽ reo lên: [Nhanh lên, nhanh lên, sắp thành công rồi!]
Đầu ngón tay của Tạ Triêu Triêu rất lạnh, hoàn toàn không có cảm giác chạm đến nội tạng.
Cậu nhìn vẻ mặt đau đớn của Thẩm Chiếu Tuyết, nhưng trong lòng lại rất rõ — mình vẫn chưa làm hắn bị thương.
Tạ Triêu Triêu bỗng cảm thấy bực bội khó hiểu, vừa ngẩng mắt lên một chút, lại bất ngờ chạm phải ánh nhìn kia.
Đôi mắt đen sâu thẳm và lạnh lẽo, lúc này nó không chớp lấy một lần mà dán chặt vào cậu.
Tạ Triêu Triêu nhìn thấy rõ bóng dáng của mình phản chiếu trong đồng tử đen thẳm ấy, ánh mắt ấy chứa đựng muôn vàn cảm xúc, như mực loang ra trong nước, không thể phân rõ.
Hiện tại, cậu đang ở một tư thế cực kỳ lúng túng, cả người đè lên Thẩm Chiếu Tuyết, mà góc độ đối mặt cũng ở vị trí thấp hơn.
Bàn tay đặt bên đùi Thẩm Chiếu Tuyết hình như đã đưa lên, như đang… đỡ lấy mông cậu. Tư thế này khiến cậu có cảm giác bản thân đang bị ánh nhìn kia xâm phạm.
Một quỷ một hệ thống không quá thông minh đồng loạt quên mất một điều: Thẩm Chiếu Tuyết lẽ ra không thể nhìn thấy bọn họ.
Không ai dám phát ra tiếng động.
Thời gian như ngưng đọng trong vài giây.
Người đàn ông kia dường như đã nhìn đủ, hoặc cũng có thể là đã kiệt sức, yếu ớt khép mắt lại. Ngón tay hắn còn khẽ động đậy một cách mơ hồ, lướt qua đùi Tạ Triêu Triêu, mang theo chút tê tê ngứa ngáy.
Tạ Triêu Triêu khó chịu nghiêng người tránh đi, đã quá lâu rồi cậu không bị con người chạm vào, điều đó khiến cậu trở nên vô cùng nhạy cảm.
Cả cơ thể bán trong suốt cũng khẽ run lên như gợn sóng trên mặt nước.
Tạ Triêu Triêu không thể chịu nổi nữa, vội rút tay ra — lần đầu tiên với tư cách là một con quỷ, cậu cảm thấy muốn… trốn chạy.
“Không được, tao không thể làm hắn bị thương.”
[Sao có thể chứ, vừa rồi chẳng phải hắn đã có phản ứng rồi sao?] Hệ thống không chịu tin vào kết quả này, thậm chí bắt đầu nghi ngờ rằng Tạ Triêu Triêu đã mềm lòng.
Tạ Triêu Triêu lười giải thích, ngồi dậy sang bên cạnh: “Vụ này tao không làm nữa, giết không được. Hắn không phải người bình thường.”
Thấy Tạ Triêu Triêu với bộ dạng buông xuôi, hệ thống im lặng một lúc. Nó cũng đã cạn kiệt năng lượng để đổi ký chủ rồi.
Chỉ còn cách ổn định cậu trước đã: [Vậy thì chỉ có thể làm nhiệm vụ để thăng cấp thôi. Chỉ cần quyền hạn của tôi đủ cao, tôi có thể giúp cậu điều tra rõ ràng rốt cuộc chuyện này là do đâu.]
Tạ Triêu Triêu bực bội vò tóc, giờ chỉ có đồ ngọt ngon lành mới có thể dỗ dành được cậu: “Đổi cho tao một cái bánh ngọt nữa!”
Hệ thống nhìn không nổi cách cậu tiêu xài hoang phí như vậy: [Cậu định dùng hết điểm để đổi bánh sao?]
Tạ Triêu Triêu liếc nó một cái với ánh mắt kiểu "mày thật ngu ngốc", rõ ràng là một làn sương đen không biểu cảm, vậy mà lại khiến hệ thống có cảm giác bị khinh bỉ.
“Tao là quỷ, mấy nhiệm vụ sau chưa chắc đã làm được. Năm điểm này chẳng làm được gì, cũng chưa chắc có thể kiếm lại, ăn luôn còn hơn.”
Quỷ thì không hay nghĩ chuyện lâu dài, giống như có thù là báo ngay lập tức.
Có đồ ăn thì cũng không biết tiết kiệm hay để dành.
Hệ thống không ngờ lại hiểu được cách nghĩ của một con quỷ — con quỷ ngốc này nói ra lại thấy cũng… có lý, thế là ngoan ngoãn đặt cái bánh lên bàn: [Ý cậu là nếu sau này có thể kiếm điểm ổn định thì sẽ bắt đầu tích lại?]
“Đương nhiên rồi.” Tạ Triêu Triêu chỉ qua loa ứng phó với hệ thống: “Sao mày lắm lời thế.”
Một quỷ một hệ thống cứ thế cãi nhau, hoàn toàn không để ý đến ai xung quanh.
Ánh trăng lạnh lẽo chảy vào phòng, xuyên qua cơ thể bán trong suốt của thiếu niên mà không để lại chút dấu vết nào.
Thẩm Chiếu Tuyết vẫn cúi đầu như đang hôn mê. Bóng mi rủ xuống che đi đôi mắt khẽ mở. Bên trong phản chiếu một tia sáng lạnh.
Cuối cùng cũng quay về rồi… anh trai.