Có lẽ nhờ đêm trước không phải lao lực, nên sáng sớm hôm nay, Tề Hành Lan hiếm hoi tỉnh giấc sớm.
Y nửa nhắm nửa mở mắt, ngửa cằm lên thì thấy Hồi Lâm vẫn còn nhắm mắt. Y thử cử động hai tay nhưng không được, bởi cánh tay với cơ bắp săn chắc của Hồi Lâm đang ôm chặt lấy eo y.
Tề Hành Lan nảy ra ý nghịch ngợm, vươn ngón tay nhẹ nhàng chọc hai cái lên lồng ngực hắn.
Lúc không gồng lực, cơ bắp không hề cứng mà ngược lại rất có độ đàn hồi. Y chơi đến mức vui vẻ quên trời đất, chọc một hai cái vẫn chưa đủ, nhân lúc hắn còn đang ngủ, y lại luồn tay vào trong.
Vừa cảm nhận được hơi ấm từ lồng ngực nam nhân, ngay khắc sau, tay y đã bị ấn chặt lại. Tề Hành Lan chột dạ ngước mắt lên, chỉ thấy hắn đang mỉm cười nhìn mình.
…
"Ai ai ai, huynh định làm gì đó!"
Hồi Lâm trở mình một cái, vị trí của hai người lập tức hoán đổi. Tề Hành Lan bị hắn dùng một tay khống chế, còn tay kia thì…
Tề Hành Lan cúi đầu, thấy bàn tay còn lại của hắn đang mò mẫm bên trong tiết y của mình, cảm giác chạm vào nơi đang nhô cao lên kia cực kỳ rõ rệt.
"A…" Tề Hành Lan không kiềm chế được mà phát ra âm thanh, tuy không lớn nhưng nghe rất rõ ràng.
Hồi Lâm nắn bóp nơi đó của y, lại nhẹ nhàng xoa nắn một chút, khiến Tề Hành Lan run lên bần bật. Thấy phản ứng thỏa mãn đúng như dự tính, Hồi Lâm mỉm cười hôn lên môi y.
Hai tay Tề Hành Lan vẫn bị khống chế giơ cao quá đầu, chỉ có thể mặc cho hắn làm càn.
Đang lúc có cảm giác, Tề Hành Lan không tiện thúc giục, nhưng y cũng biết Hồi Lâm vốn chẳng phải hạng người đoan chính gì.
Thế nhưng Hồi Lâm lại rời khỏi môi y, hơi thở trầm đục phả bên cổ y một hồi lâu… Sau đó, hắn thế mà lại xoay người xuống giường.
Tề Hành Lan: “…”
"Huynh!"
"Lan nhi ngoan, sắp đến giờ lên triều rồi, nếu ta không đi, đám lão già kia lại oán trách cho xem."
"Buổi tối ta lại tới."
Thế là, hắn cứ thế mà rời đi.
Tề Hành Lan coi như không có chuyện gì mà xuống giường, đi thỉnh an và bầu bạn với Vương thái hậu, còn thuận tiện dùng bữa ở đó rồi mới quay về.
Vừa về đến nơi đã thấy tiểu nha đầu Tề Triều Đình đang đợi y bên trong.
Hôm nay là sinh nhật mười ba tuổi của nàng, Tề Hành Lan đã hứa buổi tối sẽ bày mấy bàn tiệc trong điện cho nàng, chẳng rõ sao nàng lại dậy sớm đến vậy.
"Ca…"
"U, lại có chuyện gì cầu xin ta đây?" Tề Hành Lan ngồi xuống cạnh Tề Triều Đình, tự rót cho mình chén nước.
Y quan sát kỹ Tề Triều Đình, mới nhận ra tiểu nha đầu này hôm nay còn đặc biệt trang điểm.
Bên ngoài váy vàng nhạt khoác một chiếc áo chẽn cùng tông màu, quanh gấu áo đính một vòng trang sức bạc lấp lánh. Tiểu nha đầu có lẽ còn bảo cung nữ thân cận điểm phấn tô hồng, quả thực đã có chút thanh lệ của thiếu nữ sắp trưởng thành.
Tề Triều Đình lo lắng liếm môi, mắt cứ liếc về phía này: "Ca, Yến Thành ca nói hôm nay dẫn ta ra ngoài chơi, nói là để mừng sinh nhật cho ta…"
Tề Triều Đình căng thẳng đến mức hai tay không biết đặt vào đâu, cuối cùng dứt khoát đặt lên bàn. Tề Hành Lan đều thu hết vào mắt, y không đáp lời ngay, bởi nhìn gương mặt thẹn thùng của nàng là y đã hiểu rõ ngọn ngành.
Y chỉ nói: "Đình nhi, muội phải biết, Yến Thành lớn hơn muội gần bảy tuổi."
"Ta biết mà…" Tề Triều Đình cúi đầu.
"Vậy là được rồi, đi đi."
Tề Triều Đình đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt như được thắp sáng, lộ ra chiếc răng khểnh nơi khóe miệng: "Ca! Huynh đồng ý sao!"
Tề Hành Lan bất lực gật đầu: "Nếu ta không đồng ý, chẳng phải muội sẽ giận dỗi không thèm nhìn mặt ta nữa sao?"
Tề Triều Đình chẳng quản được nhiều thế, vội đứng dậy bóp vai đấm lưng cho ca ca: "Ca là tốt nhất, ta thích ca ca nhất."
Tề Hành Lan cười nhạo: "Chỉ có lúc này mới nói thích thôi."
Tề Triều Đình ân cần chưa đầy nửa khắc đã nhảy nhót chạy ra ngoài.
Tề Hành Lan cũng thu lại nụ cười, khẽ thở dài một tiếng. Ngay từ đầu đã là tên tiểu tử Yến Thành kia ở bên cạnh Tề Triều Đình, nảy sinh tình cảm cũng là chuyện dễ hiểu. Có điều tên Yến Thành kia bản tính thật thà, xem ra cũng không phải hạng người bắt nạt kẻ khác.
Nhưng chẳng mấy chốc Tề Hành Lan đã không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện đó, vì sau giờ ngọ, người từ Tử Thần Điện tới báo rằng Lương Dần đã đến vương đình, hiện đang đợi y ở đó.
Tề Hành Lan không dừng chân mà chạy thẳng tới. Khi đến nơi, thấy Hồi Lâm đang ngồi ở vị trí chủ tọa, trò chuyện vui vẻ với một nam tử trẻ tuổi mặc quan phục. Người nọ không để râu, diện mạo so với nam nhân Tây Nguyên bình thường thì nho nhã hơn nhiều.
"Lan nhi." Hồi Lâm thấy Tề Hành Lan trước, liền gọi một tiếng, Lương Dần lúc này mới nhìn sang.
Lương Dần thích cô nương, dù thấy thiếu niên tinh xảo trắng trẻo như Tề Hành Lan, trong mắt cũng chỉ có sự cung kính. Đó là bởi vì y là Vương hậu Tây Nguyên.
"Thần, huyện lệnh Ngu thành Lương Dần, bái kiến Vương hậu điện hạ, Vương hậu thiên thu."
"Không cần đa lễ, bình thân đi."
Nói đoạn, y tùy ý ngồi xuống phía bên phải hắn.
Lương Dần sợ hãi nhảy dựng lên ngay lập tức: "Xin Vương hậu hãy đổi chỗ với thần hạ."
Ngồi kiểu này, chẳng phải hắn còn tôn quý hơn cả Vương hậu điện hạ sao, thế thì còn ra thể thống gì nữa!
Tề Hành Lan không để tâm, phất tay: "Cần gì nhiều quy tắc thế, cũng không phải ở trước mặt bá quan."
Lương Dần không dám quyết định, lại nhìn sang Hồi Lâm, thấy hắn cũng gật đầu mới dám ngồi xuống.