Ngày hôm sau, khi Tề Hành Lan còn chưa tỉnh giấc, y vô thức cựa quậy hai cái, rồi lập tức bị ôm chặt hơn.
Tề Hành Lan buồn ngủ chết đi được, mắt còn chưa mở, chẳng bao lâu lại ngủ thiếp đi.
Đến khi thực sự tỉnh táo, Hồi Lâm đã đi thiết triều rồi.
Phúc Văn vốn định vào gọi y dậy, lại thấy Tề Hành Lan đã tự mình tỉnh giấc. Y vừa định mở miệng hỏi nàng đã xảy ra chuyện gì, thì chợt nhận ra ánh mắt Phúc Văn đang dừng lại ở một chỗ nào đó trên người mình rồi biểu cảm bỗng trở nên không tự nhiên.
Tề Hành Lan nghi ngờ nhíu mày: "Rốt cuộc làm sao?”
Phúc Văn vẫn còn là một tiểu cô nương, lắp bắp nói: “Vương hậu điện hạ… vết trên cổ ngài quá rõ, sao Vương thượng lại như vậy…”
Tề Hành Lan lập tức cúi đầu, khó trách ánh mắt Phúc Văn nhìn mình lại kỳ lạ đến thế. Hai bên cổ Tề Hành Lan toàn là vết tích, ai nhìn cũng biết là do đâu.
Chắc là vì Hồi Lâm không được ăn “bữa chính”, nên giữa đêm hắn thừa lúc y không phòng bị cố ý trả thù.
“Không phải! Ta…”
Tề Hành Lan biết mình có trăm miệng cũng khó cãi, giả vờ tức giận thúc giục Phúc Văn lui ra.
Tề Hành Lan rửa mặt xong xuôi, qua gương đồng nhìn thấy dù đã mặc y phục vẫn có thể thấy vài vết, không khỏi thầm oán trách hắn trong lòng.
May mà giờ trời lạnh, ra ngoài phải khoác áo choàng lớn, cổ được che khuất một phần khiến người ta không nhìn rõ, nếu không chẳng phải cả vương đình đều biết tối qua bọn họ đã làm gì sao.
Bên ngoài trời lạnh, Tề Hành Lan cả ngày không mấy khi ra khỏi cửa, vẫn cầm cuốn sách hôm qua chưa đọc xong mà nghiên cứu.
“Vương hậu, trời sắp tối rồi, ngài có muốn mời Vương thượng đến Lan Tuyền Điện dùng bữa tối không?”
“Trời lạnh thế này, ăn lẩu nóng thì còn gì bằng.”
Qua lời nhắc nhở của Phúc Văn, Tề Hành Lan ngước nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, đã ngả vàng sắp đen rồi.
Tề Hành Lan còn đang ngấm ngầm giận chuyện hắn tối qua không biết nặng nhẹ, nhưng lại nhớ đến Hồi Lâm chỉ có mỗi chỗ y là có thể lui tới, trời lạnh lẽo, một mình hắn lại có vẻ cô đơn…
Tề Hành Lan thực ra đã động lòng trước đề nghị của Phúc Văn, nhưng tính cách y là vậy. Phúc Văn ở bên y hơn nửa tháng, thấy vẻ mặt này của y cũng biết chuyện gì đang xảy ra.
Không cần Tề Hành Lan mở lời, nàng đã hỏi trước: “Vậy nô tỳ cứ tự ý cho người đi mời Vương thượng nhé?”
Thấy y vẫn do dự chưa gật đầu, Phúc Văn hiểu ý ngay: "Cứ nói là người dưới tự ý làm, chưa kịp bẩm báo trước với ngài mà đã tự tiện làm chủ.”
Lần này Tề Hành Lan nhướng mày: "Vậy… cũng được.”
…
Người dưới quyền Phúc Văn hành động rất nhanh, Hồi Lâm nghe nói là người từ cung Tề Hành Lan đến gọi, miệng thì nói không thể nào, nhưng thân thể đã đứng dậy lắng nghe.
Người phía dưới quỳ xuống thuật lại lời Phúc Văn đã nói một lần.
Vì có người ở đó, biểu cảm của Hồi Lâm còn xem như bình thường. Chờ cung nhân nói xong, vẫy tay cho bọn họ lui xuống, hắn mới dám hành động phóng túng, đi đi lại lại trong phòng vài vòng rồi mới khoác áo ra ngoài.
“Đến Lan Tuyền Điện.”
Tề Hành Lan bên này vẫn chưa bắc nồi để đợi hắn.
Phúc Văn thấy người đến định bẩm báo thì bị hắn ngăn lại: "Ta cứ thế vào là được, ngươi lui xuống đi.”
“Dạ.”
Tề Hành Lan ngồi thoải mái, nghe thấy tiếng bước chân vững vàng cũng không hề nhấc mí mắt.
“Lan nhi, ban ngày hôm nay ta sao chẳng thấy ngươi đâu, ta cứ nghĩ ngươi sẽ đến Tử Thần Điện tìm ta chứ.”
“Sao huynh có thể không biết vì sao ta không ra ngoài!”
Nhiều vết tích như thế, y nào có mặt mũi đi khắp nơi cho người ta nhìn thấy.
Hồi Lâm biết ngay, hôm qua là mình quá lỗ mãng, Lan nhi nhất định sẽ nổi giận. Tối nay hắn vốn nghĩ sẽ phải cô đơn ngủ ở Hành Nghi Cung, lại nhận được tin tốt như vậy.
Nhưng hắn không dám quên nịnh nọt Tề Hành Lan,Hồi Lâm bất chấp cái lườm nguýt, cứng rắn ngồi xuống bên cạnh y: "Hôm qua là ta quá đáng, Lan nhi muốn đánh muốn mắng, ta cũng xin nhận.”
Rõ ràng là hắn tự mình làm sai, lại cứ luôn giả bộ dáng vẻ ủy khuất cầu toàn, Tề Hành Lan ghét nhất hắn như vậy.
“Huynh luôn luôn…”
“Phải phải phải, Lan nhi, ta luôn luôn như vậy. Ta cam đoan đây tuyệt đối là lần cuối, sau này mỗi lần trên giường, ta nhất định sẽ không để lại dấu vết khi chưa được ngươi cho phép.”
Nói đoạn, Hồi Lâm thật sự giơ ba ngón tay lên thề.
“Nếu có làm trái, ta nhất định…”
“Thôi được rồi, mau ăn đi!” Nồi lẩu đã sôi, ầm ầm bốc hơi nóng.
Tề Hành Lan liếc nhìn Hồi Lâm vẫn đang ngẩn người bất động: "Ngẩn ra đó làm gì, không đói sao? Không đói thì về đi.”
“Đói đói đói ta sắp chết đói rồi, Lan nhi không ở bên, cả ngày ta ăn uống không ngon.” Còn sợ Tề Hành Lan không tin, hắn nắm đũa gắp đại một đũa rau cho vào miệng.
Nồi vừa sôi chắc chắn rất nóng, Hồi Lâm bị bỏng run lên. Tề Hành Lan nhìn bộ dạng khôi hài ấy của hắn, cười đến run cả người: "Được rồi, ăn từ từ thôi!”
Nghe thấy giọng điệu y dịu lại, Hồi Lâm lại thấy khuôn mặt Tề Hành Lan cười rạng rỡ, hắn ghé sát lại, nhìn kỹ vào mắt Tề Hành Lan: "Lan nhi ngươi cười rồi.”
Tề Hành Lan nghe vậy lập tức thu lại nụ cười, nghe hắn lại nói: "Ngươi vui là được rồi.”
Người trước mắt lơ đãng nhìn đi chỗ khác, lấy chuyện ăn uống làm vỏ bọc để qua đoạn này.
Tối nay Hồi Lâm dường như đã rút kinh nghiệm, ngoài việc cứ nhất quyết ôm người ngủ ra, không làm bất cứ chuyện gì quá đáng nữa.
Cả đêm không có chuyện gì xảy ra.