Cúi đầu nhìn xuống, con dã thú dữ tợn của anh vẫn đang hằm hằm chực chờ.
Lâm Thư Duy khẽ lên tiếng, giọng nói vô thức lộ vẻ nũng nịu: “Thật sự không làm nổi nữa đâu, tôi phải về nhà rồi.”
Đầu ngón tay ướt át của người đàn ông khẽ bóp lấy cằm cô, khiến Lâm Thư Duy ngửi thấy mùi hương của chính mình — một thứ mùi xa hoa, hòa quyện cùng dư vị tìиɧ ɖu͙© nồng đượm.
Hoắc Đình không nói gì, đầu ngón tay chỉ mơn trớn tỉ mỉ trên cằm cô. du͙© vọиɠ trong mắt anh vẫn đậm đặc như cũ, nhưng đôi tay đã ngừng lại mọi động tác. Trong bầu không khí tình tứ đan xen, Lâm Thư Duy chạm phải ánh mắt thâm trầm của anh.
Cô lắp bắp nói: “Anh... hôm nay anh cũng ra một lần rồi mà... Nếu không về bây giờ, mẹ tôi sẽ gọi điện giục mất.”
Hoắc Đình đáp: “Nhưng anh vẫn còn cứng.”
dươиɠ ѵậŧ cương cứng nổi đầy gân xanh áp sát vào bụng dưới của Lâm Thư Duy. Cô lùi về sau một chút, kéo theo những sợi tơ tình óng ánh quấn quýt không rời.
Lâm Thư Duy khăng khăng nói: “Dù sao... cũng không được.”
Cô đã lên đỉnh hai lần, Hoắc Đình cũng đã bắn một lần. Cả hai đang trần trụi ôm lấy nhau, vậy mà Lâm Thư Duy lại làm bộ làm tịch nói không được.
Hoắc Đình nhếch môi, bàn tay từng nhịp vuốt ve bầu ngực cô: “Nhưng anh vẫn còn muốn.”
Lâm Thư Duy đáp: “Anh tự giải quyết đi.”
Vừa dứt lời cô định bỏ chạy, nhưng Hoắc Đình nào dễ dàng buông tha. Anh vươn chân ngáng một cái, khiến Lâm Thư Duy loạng choạng ngã nhào xuống thảm. Vì chê bàn trà vướng víu nên Hoắc Đình chỉ trải một lớp thảm dày trước sofa.
Lâm Thư Duy không bị thương, chỉ là tư thế ngã quá đỗi xấu hổ. Cô phủ phục trên thảm, bờ mông căng tròn vểnh cao, đóa hoa ẩm ướt khẽ phập phồng thở như đang mời gọi anh xâm chiếm.
Hoắc Đình thong thả quỳ xuống sau lưng cô, hai tay nắm lấy hai cánh mông kéo mạnh sang hai bên, rồi cúi đầu mυ"ŧ mạnh một cái lên đó.
“A~”
Hoắc Đình liếʍ môi: “Em yêu, nhỏ tiếng chút.”
Lâm Thư Duy cúi xuống nhìn vào giữa hai chân mình, nhưng tầm mắt lại bị đôi gò bồng đảo tròn đầy che khuất. Nhìn qua khe ngực, cô lờ mờ thấy quy đầu của anh lại trướng to, đã áp sát ngay dưới bụng mình.
“Hoắc Đình.”
Tiếng rung điện thoại truyền đến, cơ thể đang thả lỏng của Lâm Thư Duy bỗng chốc cứng đờ. Giờ này chắc chắn là mẹ cô gọi điện tới.
Lâm Thư Duy quay đầu lại: “Tôi không làm đâu, Hoắc Đình.”
Chiếc túi xách của cô đang nằm trên sofa bên cạnh. Thấy ánh mắt cô có vẻ nghiêm túc, Hoắc Đình mới buông cô ra, lấy điện thoại đưa cho cô.
“Mẹ ạ.”
Lâm Thư Duy vén lọn tóc dài rũ trên má, ngồi bệt xuống thảm, vội vàng kéo váy che lại phần eo.
Rút hai tờ khăn giấy, Hoắc Đình tách chân cô ra, vừa mới chạm vào đã kéo ra một sợi dịch dài trong suốt. Sợi tơ da^ʍ đãиɠ vương vấn không dứt, anh cố ý đưa đến trước mắt cho cô xem.
Anh mấp máy môi không thành tiếng: “Không muốn sao?”
Ướt át đến nhường này rồi mà còn bảo không muốn.
Lâm Thư Duy đá anh một cái, rồi trả lời bà Vương qua điện thoại: “Con sắp về rồi, con không đi bộ đâu, con sẽ bắt taxi.”
Hai tờ khăn giấy hoàn toàn không thấm tháp vào đâu, Hoắc Đình lại rút thêm mấy tờ nữa. Anh tách hai chân Lâm Thư Duy ra, nước dịch đã dính xuống thảm, làm ướt đẫm một mảng nhỏ.
Hoắc Đình chợt không muốn lau nữa, mà chỉ muốn cúi xuống nếm lấy hương vị đó.
Nhận ra ý định của anh, Lâm Thư Duy vội khép chặt chân lại, nói vào điện thoại: “Con không nói nữa đâu, một lát nữa con về đến nhà ngay.”
Đôi môi người đàn ông hôn lên chân cô, du͙© vọиɠ vừa mới vơi bớt của Hoắc Đình lại bùng cháy dữ dội. Anh bắt cô chọn: “Nằm sấp để anh làm hay nằm ngửa để anh liếʍ cho em?”
Lâm Thư Duy lắc đầu: “Mẹ tôi giục rồi mà.”
Hoắc Đình nắm lấy chân cô, cọ xát vào vật cương cứng của mình: “Không đâm vào trong đâu, xong xuôi anh sẽ thả em đi ngay.”
Nghĩ đến lần trước anh bảo mười phút thì đúng là chỉ hôn đúng mười phút, Lâm Thư Duy mặc dù vẫn còn đắn đo nhưng cũng chịu thu chân lại, ngoan ngoãn nằm sấp xuống rồi vểnh mông lên.
“Anh nhanh lên nhé, tôi đang vội về nhà thật đấy.”
Người phụ nữ anh yêu đang trần trụi nằm sấp trước mặt, lại còn ngoái đầu nũng nịu giục anh làm nhanh lên. Hoắc Đình không diễn tả nổi cảm xúc trong lòng lúc này, chỉ thấy lồng ngực căng tràn, dường như có một thứ gọi là hạnh phúc đang âm thầm len lỏi vào tim.
Hoắc Đình hôn mạnh lên môi cô một cái: “Em yêu, anh yêu chết em mất thôi.”
Lời vừa thốt ra, Lâm Thư Duy có chút ngẩn ngơ.
Hoắc Đình vừa nói yêu cô sao?
“A!”
Bờ mông của Lâm Thư Duy không chỉ vểnh mà khi va chạm, từng thớ thịt còn căng chặt với độ đàn hồi cực tốt. Hoắc Đình phải dùng hai tay siết chặt lấy eo cô mới có thể liên tục đâm mạnh cho thỏa lòng.
Tiếng bạch bạch bạch vang vọng bên tai, Lâm Thư Duy ban đầu còn gượng chống đỡ, nhưng chẳng bao lâu sau vòng eo đã mềm nhũn.
“Ưm... ưm…”
“Hoắc Đình…”
“Anh là đồ khốn!”
Người đàn ông bật cười, vung tay vỗ mấy phát vào mông cô: “Mắng to hơn nữa xem nào.”
“Hức... hức…”
“Ưm... a!”
dươиɠ ѵậŧ nóng hổi không ngừng đưa đẩy giữa môi âʍ ɦộ của Lâm Thư Duy, dâm thủy tràn ra khiến nơi tiếp xúc trở nên trơn nhẵn ướt át. Hoắc Đình mấy bận muốn đâm thẳng vào trong, nhưng lại sợ có lần này thì không có lần sau, chỉ đành nhắm vào điểm nhạy cảm mà đâm tới tấp.
“Em yêu.”
Anh đột ngột dừng lại, Lâm Thư Duy còn chưa kịp thở dốc đã bị Hoắc Đình ôm eo kéo vào lòng, khóa chặt lấy cô mà tiếp tục đâm mạnh.
“A a a!”
“Hoắc Đình!”
Một tay chắn ngang trước ngực Lâm Thư Duy, Hoắc Đình hận không thể bóp nát bầu ngực đầy đặn của cô. Đầu lưỡi anh quấn quýt lấy môi cô, chặn đứng mọi tiếng rêи ɾỉ nũng nịu.
Tê dại.
Sảng khoái.
Chút tỉnh táo sót lại nơi ranh giới bị làm cho tê liệt, huyệt nhỏ của Lâm Thư Duy không ngừng tuôn ra thứ chất lỏng trong suốt, nhưng tất cả đều bị tiếng va chạm kịch liệt của người đàn ông át đi hoàn toàn.
“A!”
Cú thúc cuối cùng, quy đầu của Hoắc Đình miết chặt lên hột le đang sưng tấy của cô. Dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng đục lập tức bắn vọt qua tầm mắt Lâm Thư Duy, để lại một vệt dài vương vãi trên tấm thảm.
“Em yêu.”
“Ưm…”
Hoắc Đình cực kỳ thích hôn cô, nồng nhiệt trước khi lâm trận và càng thêm quyến luyến khi cuộc vui kết thúc. Lúc ngồi xuống, Lâm Thư Duy khép chặt hai chân, khiến phần thịt mềm nơi huyệt nhỏ không ngừng run rẩy kịch liệt.
“Thỏa mãn rồi đúng không?”
Anh ôm chặt lấy cô vào lòng, bàn tay nóng hổi nhẹ nhàng mơn trớn dọc theo tấm lưng trần.
“Ngoan lắm.”
Dư âm của cơn cực khoái vừa kéo dài vừa mãnh liệt, Lâm Thư Duy vòng tay ôm lấy eo Hoắc Đình, tựa trán vào lồng ngực anh để tìm lại nhịp thở bình ổn.
Hoắc Đình khẽ đặt một nụ hôn lên tai cô: “Có dễ chịu không?”
Anh rũ mắt nhìn xuống, đôi gò bồng đảo trắng ngần của Lâm Thư Duy đều bị anh nhào nặn đến đỏ rực. Đặc biệt là bên ngực phải, đỉnh hồng hình như hơi trầy da, đó là dấu vết do anh siết quá chặt lúc nãy.
Hoắc Đình xót xa hỏi: “Có đau không?”
“Cái gì cơ?”
Anh khẽ chạm vào núm vυ": “Chỗ này này, bị trầy da rồi.”
Lâm Thư Duy đỏ mặt đáp: “Anh đừng nói nữa.”
Hoắc Đình cười khẽ: “Ngẩng đầu lên nào, cho anh hôn thêm lát nữa rồi hãy về.”
Lâm Thư Duy cũng rất thích sự nuông chiều sau cuộc hoan lạc, nhưng vì đứng thẳng dậy quá mệt, cô bèn lười biếng tựa vào vai anh, để anh chỉ cần cúi đầu là có thể hôn được mình.
Chụt một tiếng, anh hôn cô một tiếng thật kêu.
Hoắc Đình bỗng bật cười: “Món quà anh tặng em bị lãng phí hết rồi kìa.”
“Món quà” mà anh nói, chính là những luồng tϊиɧ ɖϊ©h͙ vừa mới bắn ra ngoài kia.
“Hừ!”
Lâm Thư Duy nghiêng đầu, dồn sức cắn mạnh một phát vào vai anh. Khi cô lùi lại, trên người Hoắc Đình đã hiện rõ một vòng dấu răng, mấy chỗ sâu thậm chí còn chảy ra tơ máu.
Hoắc Đình trêu chọc: “Có biết làm vậy là nguy hiểm lắm không?”
Cảm nhận được dươиɠ ѵậŧ cương cứng dưới mông lại có xu hướng ngóc đầu dậy, Lâm Thư Duy vội đẩy anh ra: “Tôi phải về nhà đây.”
“Chờ chút.”
Hoắc Đình tiện tay vơ lấy chiếc áo ba lỗ trắng của mình: “Lau sạch chút đã rồi hãy đi.”
Lâm Thư Duy đứng đó, còn Hoắc Đình vẫn ngồi xếp bằng trước mặt cô, anh tách hai chân cô ra rồi tỉ mỉ lau chùi.
“Sưng cả rồi này.”
“Anh im miệng đi!”
Hoắc Đình bật cười: “Về nhà nhớ tẩm bổ, dưỡng sức cho tốt, lần tới anh nhất định sẽ đâm thẳng vào trong.”
Lau sạch sẽ xong, Hoắc Đình còn sát lại gần, đặt một nụ hôn lên hột le vừa bị va chạm suốt cả buổi tối. Anh biết rõ cảm giác khi được tiến vào sâu bên trong tuyệt vời thế nào. Kể từ ngày Lâm Thư Duy nói lời chia tay, anh đã khao khát điều đó suốt mấy tháng trời.