Sau Khi Bạn Trai Cũ Chuyển Đến Căn Hộ Đối Diện

Chương 8: Cọ xát (hơi h)

Trước Sau

break

Phía trên mép qυầи ɭóŧ màu xám của người đàn ông lộ ra vài sợi lông đen cứng cáp, Lâm Thư Duy từng chạm qua nên biết chúng rất cứng, thậm chí còn hơi đâm tay. Nhìn lên phía trên là những khối cơ bụng săn chắc, phân tách rõ ràng từng múi.

Đặc biệt là bốn múi cơ quanh rốn gồ lên cực kỳ rõ nét. Lâm Thư Duy vẫn còn nhớ như in cái lần bị anh ép phải cọ xát vào đó, cảnh tượng da^ʍ đãиɠ đến mức khi dâm thủy đổ đầy hõm rốn anh rồi tràn ra ngoài vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí cô.

Hoắc Đình nhéo nhẹ vào phần thịt mông mềm mại của cô: “Tự cởi đi em.”

Vẻ mặt của Lâm Thư Duy lúc này trông thanh thuần đến nao lòng. Đôi gò má ửng hồng đều đặn, đôi mắt nước đong đầy tình ý cứ thế ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào dươиɠ ѵậŧ thô to đang dựng đứng giữa hai chân anh, dáng vẻ vừa quyến rũ lại vừa gợi dục.

“Em yêu, ngồi qua đây nào.”

Hoắc Đình kéo một chiếc gối ôm lót dưới gáy, tay dẫn dắt chân cô dang rộng rồi ngồi lên cơ bụng mình. Anh chẳng hề che giấu ý đồ mà nhìn chằm chằm vào huyệt nhỏ đang khẽ run rẩy của cô.

Bờ mông bị dươиɠ ѵậŧ của anh chọc trúng, Lâm Thư Duy hơi nhích về phía trước một chút. Tư thế nằm nghiêng chống người của Hoắc Đình không chỉ giúp anh áp sát vào miệng huyệt ướt át mà còn có thể cọ lên cả hột le nhạy cảm phía trước của cô.

Lần trước Lâm Thư Duy làm thế này là vào đêm muộn khi đèn đã tắt hết, còn bây giờ chiếc đèn chùm trên đầu đang tỏa sáng rực rỡ. Cô vươn tay che mắt người đàn ông lại, cắn môi phát ra những tiếng rêи ɾỉ trầm thấp rồi bắt đầu cử động cọ xát.

Thấy người phía trên đung đưa lên xuống, Hoắc Đình không kéo tay cô ra mà nhắm mắt lại để cảm nhận thật kỹ.

Cánh môi dưới của cô rất mềm, nhưng vẫn không sánh được với “cái miệng nhỏ” bên dưới. Khi miệng huyệt bị bịt kín lối thở, những dòng dịch ngọt ngào, dính nhớp tuôn chảy xuống cả cơ bụng anh. Bên trong đó còn có hai cánh hoa nhỏ nhắn mà Hoắc Đình nhớ rõ là chúng vô cùng hồng hào, non nớt.

Dâm thủy tuôn ra từ sâu bên trong, hai mảnh thịt mềm dán chặt lấy anh theo nhịp chuyển động của Lâm Thư Duy, phát ra những tiếng nước nhớp nháp nghe như tiếng những bong bóng nhỏ li ti bị ép vỡ.

Hai tay Hoắc Đình luồn ra sau nắm lấy bờ mông tròn trịa của cô. Khi cọ xát, cơ mông cô co thắt, lúc căng chặt lúc thả lỏng. Mỗi khi cô siết lại, các thớ thịt trong huyệt nhỏ lại ép chặt lấy phía dưới anh, khiến người ta tê dại đến mức không thể cử động nổi.

Một tiếng bạch vang lên, Lâm Thư Duy không kìm nén được tiếng rêи ɾỉ, cô vô thức run rẩy kịch liệt trên người anh.

Hoắc Đình bật cười: “Đã lên đỉnh nhanh thế sao?”

Nơi đó của Lâm Thư Duy rất sạch sẽ, không có gì che chắn nên khi Hoắc Đình kéo tay cô xuống, anh có thể nhìn thấy rõ những thớ thịt đang co giật liên hồi sau cơn cực khoái. Cả một vùng từ đùi trong đến bụng dưới đều đã ướt đẫm.

Hột le sau khi đạt đỉnh hơi sưng lên, Hoắc Đình vươn tay nhẹ nhàng bứt một cái, khiến Lâm Thư Duy lại run lên một đợt sóng triều nữa.

“Ướt quá rồi em yêu ơi.”

Hai chân Lâm Thư Duy mỏi nhừ vì cọ xát, dư vị của cơn cực khoái lan tỏa từ nhụy hoa đến tận đầu ngón tay. Cô mất sạch sức lực, để mặc cho Hoắc Đình kéo mạnh vào lòng ôm chặt.

“Em yêu vẫn chưa đủ sướиɠ đúng không?”

Lâm Thư Duy khẽ lắc đầu: “Đủ rồi…”

Hoắc Đình cười: “Em nói dối.”

Anh bóp cằm cô rồi đặt lên đó những nụ hôn vụn vặt, đầu lưỡi quấn quýt lấy lưỡi cô cắn nhẹ một cái, khàn giọng cảm thán: “Anh thích hôn em yêu nhất đấy.”

Lâm Thư Duy chỗ nào cũng mềm mại, từ ngực, môi cho đến mông và cả nơi đó lại càng mềm hơn.

Mu bàn tay Hoắc Đình lướt qua núm vυ" cô rồi hạ xuống giữa hai chân cô, chạm vào sự ướt át dính nhớp đầy tay, anh dịu giọng dỗ dành: “Nằm xuống để anh cọ huyệt cho em nhé, được không?”

“Hoắc Đình!”

Lâm Thư Duy không chịu nổi những lời phong tình thô tục này: “Anh không thể văn minh một chút được sao!”

Hoắc Đình lật người ép cô nằm dưới thân mình, nở nụ cười đầy ám muội: “Em yêu à, đêm đầu tiên làm em anh đã rất văn minh, nhưng chẳng phải khi đó em không thích sao?”

Ký ức ùa về, Lâm Thư Duy bỗng sực nhớ ra lý do thật sự của chuyện năm xưa. Đó là vì lần ấy cô đã hạ quyết tâm muốn cùng Hoắc Đình tiến tới, kết quả là người đàn ông này cứ chần chừ mãi không chịu làm, khiến cô bực mình bảo anh nhanh lên mà thôi.

“Ôm lấy chân nào.”

Hai chân cô bị gập sát vào trước ngực. Lâm Thư Duy trố mắt nhìn Hoắc Đình cởi bỏ chiếc qυầи ɭóŧ đã ướt đẫm, ngay sau đó, dươиɠ ѵậŧ màu hồng đậm với kích thước dài hơn cả lòng bàn tay cô bật ra ngoài.

Nhìn dươиɠ ѵậŧ thô to như đang nhìn chằm chằm vào mình, Lâm Thư Duy khẽ nuốt nước bọt. Cô thật sự không dám tưởng tượng nổi trước đây mình đã làm cách nào để nuốt trọn nó vào trong cơ thể.

Hoắc Đình cười khẩy một tiếng, tay cầm lấy thứ đang sưng to đó cọ đi cọ lại vài vòng trên đôi cánh hoa đang tuôn dịch xối xả: “Bị em làm cho ướt hết rồi này.”

Đầu khắc bao quanh quy đầu trông cực kỳ hung hãn, dưới sự dẫn dắt của Hoắc Đình, nó cứ từng nhịp từng nhịp thúc vào hột le nhạy cảm mỏng manh. Lâm Thư Duy không kìm được mà gồng căng người, những tiếng rêи ɾỉ run rẩy tràn ra khỏi môi.

“Ưm…”

Hoắc Đình quỳ giữa hai chân cô, tay siết lấy vòng eo nhỏ kéo mạnh về phía mình. Chẳng cần tốn quá nhiều sức, anh đã kẹp chặt dươиɠ ѵậŧ vào giữa hai cánh môi đang sưng mọng. Sau đó, anh hơi cúi người, dùng quy đầu đâm mạnh vào điểm nhạy cảm nhất.

“A!”

Hai tiếng bạch bạch vang lên liên tiếp, Lâm Thư Duy bị anh đâm mạnh đến mức người ngả ra sau, đôi tay đang ôm đầu gối cũng bị va chạm làm cho rời ra, để mặc một bên chân buông thõng xuống đất.

Hoắc Đình kéo chân cô lên vòng qua eo mình, trêu chọc nói: “Mới cọ bên ngoài có chút thôi đã sướиɠ thế này, lát nữa đâm vào trong chắc em hét banh nát cả mái nhà mất?”

Lâm Thư Duy muốn mắng anh, nhưng chỉ có thể thở dốc với những tiếng rêи ɾỉ không dứt. Hoắc Đình dùng lực cọ huyệt nhỏ, khiến đôi gò bồng đảo trước ngực cô cứ thế rung rinh không yên.

Cô vớ lấy chiếc gối ôm trên đầu giường che mặt lại, cắn chặt vào gối không chịu phát ra tiếng, nhưng kết quả lại bị Hoắc Đình đâm mạnh hơn. Anh cố tình làm vậy, chỉ toàn nhắm vào hột le của cô mà đâm tới.

Hoắc Đình vừa xoa nắn đôi gò bồng đảo đang lay động, vừa cúi đầu nhìn xuống nơi giao hợp của hai người. Những sợi lông tơ rậm rạp dính đầy dâm dịch, bết lại thành một mảng trên đùi anh.

Huyệt nhỏ của Lâm Thư Duy đã bị anh cọ xát đến đỏ ửng, từ miệng huyệt dâm thủy không ngừng chảy ra thấm ướt cả thân gậy. Hạt mầm phía trên sưng đỏ, hai chân cô vòng qua eo anh ngày càng siết chặt hơn.

Cô sắp lên đỉnh rồi.

Hoắc Đình ghì chặt eo cô, đâm vào điểm nhạy cảm ấy đến đỏ cả mắt, đầu quy đầu đã chảy ra chút dịch trong suốt. Anh cúi xuống ngậm lấy một bên ngực đang phập phồng, bên dưới đâm mạnh tới mức long trời lở đất.

“Ưm... a... Hoắc Đình!”

Vào khoảnh khắc cuối cùng, Lâm Thư Duy cùng anh chạm đến đỉnh điểm. Luồng tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng của người đàn ông bất ngờ phun trào, bắn tung tóe lên bụng dưới của cô. Cái nóng ấy khiến huyệt nhỏ của Lâm Thư Duy co thắt liên hồi, như đang cắn xé lấy anh không muốn buông rời.

Trên bầu ngực vương lại dấu răng mờ nhạt, nhưng lúc này cô chẳng còn cảm thấy đau. Hoắc Đình xuất tinh rất lâu, sau khi bắn hết, tϊиɧ ɖϊ©h͙ dính đầy giữa hai chân hai người, tạo nên một mảng dính dấp ám muội.

Hoắc Đình vứt chiếc gối ôm sang một bên, kéo Lâm Thư Duy dậy để hôn cô.

“Mở miệng ra nào em yêu.”

Sự dịu dàng sau cuộc hoan lạc luôn khiến người ta dễ dàng thỏa mãn nhất. Lâm Thư Duy ôm lấy cổ anh, ngoan ngoãn dâng đôi môi mình lên. Hoắc Đình chậm rãi liếʍ láp từ khóe môi đến giữa môi cô, ngậm lấy mυ"ŧ mát một hồi rồi mới đưa lưỡi vào sâu bên trong quấn quýt.

Bàn tay người đàn ông vuốt dọc từ sống lưng cô xuống dưới, Lâm Thư Duy dán chặt người vào lồng ngực anh, ngoan ngoãn để anh đẩy mông mình cọ xát với dươиɠ ѵậŧ đã dựng đứng từ bao giờ không hay.

“Ưm…”

Hoắc Đình hôn lên cổ cô, thì thầm đầy ám muội: “Em yêu nhiều nước quá đấy.”

Lúc nãy vì đâm mạnh vào hột le của cô quá nhanh và mạnh, mãi đến khi kết thúc Hoắc Đình mới phát hiện dưới mông cô đã ướt đẫm một mảng. Vì quá đắm chìm vào cuộc hoan lạc mà anh thậm chí còn không nhận ra cô đã đạt cực khoái đến mức phun trào.

Lâm Thư Duy khẽ đẩy vai anh: “Đừng hôn ở đây.”

Bây giờ đang là mùa hè, nếu để lại dấu vết trên cổ thì cô chẳng biết phải giải thích thế nào với người nhà. Hoắc Đình hiểu ý, anh cúi đầu chuyển mục tiêu sang ngậm lấy bầu ngực cô.

“Có đau không?”

Dấu răng vẫn còn hằn rõ trên da thịt, anh vươn đầu lưỡi liếʍ láp vòng quanh như để xoa dịu. Lâm Thư Duy tê dại đến mức các ngón chân co quắp lại, chẳng còn cảm nhận được đau đớn là gì nữa. Cô khẽ lắc đầu, người đàn ông thấy vậy lại càng mυ"ŧ mạnh hơn như muốn khảm sâu vào da thịt cô.

Hoắc Đình khàn giọng hỏi: “Em muốn dùng tư thế nào?”

Lâm Thư Duy lắc đầu từ chối: “Em phải về rồi.”

Thời gian anh cọ xát huyệt nhỏ của cô nãy giờ cũng không hề ngắn, ánh sáng trong phòng đã dần mờ ảo hơn trước. Chỉ một lát nữa thôi, chắc chắn bà Vương sẽ gọi điện giục cô về cho xem.

Bàn tay Hoắc Đình trượt dần xuống dưới, anh thấp giọng thỏa hiệp: “Thế thì ngoan nào, anh sẽ làm nhanh một chút, nhưng em không được kêu đâu đấy.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc