Lâm Thư Duy hẹn Bùi Tinh Nhất lúc năm giờ chiều. Cô đến điểm hẹn trước để gọi món, rồi đặt thêm hai ly cà phê nhắn bạn mình tiện đường ghé lấy mang qua. Vừa ngồi xuống ghế, Bùi Tinh Nhất đã uống một ngụm lớn rồi bắt đầu trút bầu tâm sự đầy bực dọc.
“Cậu không biết đâu, mấy ngày nay mẹ tớ cứ ép tớ đi xem mắt, bảo đối phương làm biên chế nhà nước tận dưới huyện. Trời đất ơi, không thể tin nổi là anh ta chỉ hơn tớ có một tuổi mà trông cứ như người vừa bị tai biến ấy.”
“Hút thuốc uống rượu thì thôi đi, nhưng mấy sợi tóc lưa thưa trên đầu thì dầu mỡ đến mức nhìn thôi đã thấy nản rồi.”
Bùi Tinh Nhất sở hữu ngoại hình thục nữ nhưng tính cách lại cực kỳ hào sảng. Cô ấy có mái tóc đen dài suôn mượt nhưng chẳng mấy khi xõa xuống. Ngũ quan của cô ấy mang nét sắc sảo, phóng khoáng hơn vẻ đẹp kiểu ŧıểυ gia bích ngọc của Lâm Thư Duy, chỉ có điều sau những năm tháng bị công việc bào mòn, trông cô ấy đã mất đi vài phần rạng rỡ.
Lâm Thư Duy bật cười: “Có lố lăng thế không?”
Bùi Tinh Nhất tiếp lời: “Không hề lố chút nào! Hôm đó anh ta còn mang hoa đến đón tớ tan làm, cậu biết tớ đã làm gì không? Tớ phải che mặt lủi ra bằng cổng sau đấy, chỉ sợ người quen nhìn thấy lại tưởng tớ có quan hệ gì với anh ta thì khiếp.”
Đồ ăn đã được dọn lên đủ, Lâm Thư Duy gọi thêm một phần cơm trộn. Lòng đỏ trứng lòng đào hòa quyện cùng nước sốt cay nồng, ăn kèm với những miếng thịt nướng mỡ màng đang xèo xèo trên vỉ, cảm giác ngon lành này hơn hẳn việc ngồi ôm điện thoại gặm trái cây qua bữa.
Lâm Thư Duy gợi ý: “Hay cậu tìm anh nào đẹp trai làm bình phong đi, cũng chẳng cần phải yêu thật, chỉ cần thỉnh thoảng lộ diện cho bác gái yên tâm là được.”
“Tớ cũng muốn lắm chứ, nhưng kiếm đâu ra trai đẹp bây giờ.”
Lâm Thư Duy trầm ngâm một lát: “Hay là thử yêu qua mạng xem sao.”
Chẳng hạn như người cô đang quen qua mạng, trông cũng rất đẹp trai.
Bùi Tinh Nhất gạt bỏ: “Thôi xin, yêu đương trên mạng chẳng tin được đâu.”
Đang ăn dở bữa, Lâm Thư Duy nhận được tin nhắn từ Hoắc Đình.
[Một bát cơm rang, hai cái đùi gà.]
Lâm Thư Duy đáp lại: [Muốn đặt đồ ăn thì lên app nhé, sàn chính thống không nhận đơn của mấy tay gian thương.]
Hoắc Đình lập tức chuyển khoản cho cô 520 tệ, kèm dòng tin nhắn: [Anh không phải gian thương, anh chỉ gian với mình em thôi.]
“Đúng là sến súa đến phát tởm mà.” Lâm Thư Duy lầm bầm nói.
Bùi Tinh Nhất ngơ ngác hỏi: “Cái gì tởm cơ?”
Lâm Thư Duy thu lại biểu cảm: “Không có gì đâu.”
Rồi cô nhắn lại cho anh một chữ: [Cút.]
Hoắc Đình vẫn tiếp tục: [Về sớm thì anh ăn tối, về muộn thì anh ăn đêm. Còn nếu không mang đồ ăn về thì anh ăn em.]
Lâm Thư Duy úp ngược điện thoại xuống bàn, chủ động đổi chủ đề: “Ở bệnh viện các cậu không có đối tượng nào tiềm năng à? Y tá trẻ như cậu chắc phải đắt khách lắm chứ.”
Bùi Tinh Nhất thở dài: “Tìm bác sĩ á? Thà tớ tìm anh lực điền bán hoa quả dưới nhà còn hơn.” Như chợt nhớ ra điều gì, cô ấy vỗ mạnh xuống bàn, hào hứng nói: “Cậu đã thấy cháu trai của ông chủ sạp hoa quả khu tôi ở chưa?”
Lâm Thư Duy lắc đầu: “Chưa thấy.”
“Cũng phải, anh ta mới chuyển đến khoảng nửa tháng thôi, tớ đi làm về thỉnh thoảng có gặp.”
Bùi Tinh Nhất nhỏ giọng nói: “Hôm nào tớ dẫn cậu qua xem thử, anh ta trông cũng được lắm, mỗi tội cơ bắp cuồn cuộn nhìn hơi phong trần chút, nhưng nếu thuê làm bạn trai hờ thì chắc là ổn.”
Lâm Thư Duy tiếp lời: “Thế thì chứng tỏ người ta có thể lực tốt chứ sao.”
Bùi Tinh Nhất liếc nhìn thời gian rồi đứng dậy: “Thôi không tám chuyện nữa, tớ phải về thay đồ rồi đi làm đây.”
Miệng thì bảo Hoắc Đình cút đi, nhưng khi đi ngang qua hàng cơm rang, Lâm Thư Duy vẫn không kìm được mà dừng bước. Cô còn cố tình dặn thêm: “Chú ơi, suất này cho cháu thật nhiều ớt vào nhé.”
Lâm Thư Duy rảo bước lên lầu với tâm trạng khá nhẹ nhàng. Cô chẳng chút khách sáo mà nhấn nhận số tiền Hoắc Đình vừa chuyển, sau đó gửi cho anh một tin nhắn: [Đồ ăn để ở cửa rồi đấy.]
Hoắc Đình đáp lại ngay lập tức: [Đợi chút, có đồ muốn cho em.]
[Cái gì thế?]
Chìa khóa vừa lấy ra khỏi túi còn chưa kịp tra vào ổ, cánh cửa nhà Hoắc Đình ở phía sau đã mở toang. Anh nhìn cô, buông một câu ngắn gọn: “Tự vào mà xem.”
Anh cúi người xách túi đồ ăn vào trong, sau đó đưa bàn tay phải đang nắm chặt ra trước mặt cô đầy thách thức: “Nếu cạy được tay anh ra thì thứ bên trong đều là của em hết.”
Thứ gì mà có thể nắm gọn trong lòng bàn tay nhỉ?
Chẳng lẽ là nhẫn?
Lâm Thư Duy phân vân, thầm nghĩ chắc chẳng có ai lại đi cầu hôn bạn gái cũ theo kiểu này đâu.
Hoắc Đình như đọc thấu suy nghĩ của cô, anh bật cười: “Không phải nhẫn đâu.”
Bị nói trúng tim đen, Lâm Thư Duy thoáng chút sượng sùng. Cô bĩu môi, đưa tay định gỡ từng ngón tay anh ra xem thử: “Cái gì mà cứ phải thần thần bí bí thế không biết?”
Chỉ chờ cá cắn câu, Hoắc Đình đột ngột vươn tay ôm chặt lấy eo cô. Lúc này anh mới mở lòng bàn tay ra, bên trong trống rỗng chẳng có gì cả. Nhận ra mình lại bị lừa, Lâm Thư Duy tức tối đấm đá anh túi bụi.
“Đồ lưu manh này!”
“Buông tôi ra mau!”
Hoắc Đình mặc kệ sự kháng cự của cô, anh đóng sầm cửa lại rồi bế thốc cô về phía chiếc sofa: “Anh có đồ cho em thật mà.”
Lâm Thư Duy đưa tay cào nhẹ một cái vào cằm anh, ánh mắt tràn đầy vẻ cảnh giác.
Hoắc Đình ghé sát tai cô, hạ thấp giọng đầy ám muội: “Gom góp suốt hai ngày nay rồi, lát nữa sẽ tặng hết cho em.”
“Đồ lưu manh!”
Tiếng mắng nũng nịu vừa thốt ra đã bị nụ hôn của người đàn ông chặn đứng hoàn toàn.
Đêm nay cô không vội về nhà, còn anh thì có thừa thời gian để xử lý cô.
Chiếc sofa đơn quá chật hẹp, không đủ chỗ cho cả hai cùng nằm. Hoắc Đình dang rộng chân ngồi xuống, sau đó nắm lấy cổ chân Lâm Thư Duy, kéo cô ngồi lên người mình. Anh ngẩng đầu, áp sát đôi môi mình vào môi cô mà mυ"ŧ mát, thưởng thức một cách mãnh liệt.
“Ưm…”
Rút kinh nghiệm từ lần trước, Hoắc Đình không để cô có bất kỳ cơ hội phản kháng nào. Anh quyết định phải hôn cho đến khi cô mềm nhũn người ra mới tiến đến bước tiếp theo. Anh khẽ cắn vào môi dưới của cô, khiến cô chỉ biết ngoan ngoãn hé mở khuôn miệng.
Đầu lưỡi bị anh quấn lấy khuấy đảo một cách tùy ý, đôi mắt Lâm Thư Duy dần phủ một lớp sương mờ ảo. Cứ thế này thì không ổn, chân cô bắt đầu bủn rủn cả rồi.
“Hoắc Đình…”
Người đàn ông tạm rời khỏi bờ môi cô, hai tay nâng lấy khuôn mặt đang đỏ bừng: “Đừng có làm nũng.”
Những tiếng nũng nịu ấy chỉ càng khiến bản năng thú tính trong anh trỗi dậy mạnh mẽ hơn mà thôi.
Lâm Thư Duy thở dốc, cố đẩy bờ môi đang định áp tới lần nữa của anh ra: “Đừng hôn nữa mà.”
Cô vẫn đang diện chiếc váy hai dây đầy quyến rũ hồi chiều. Hoắc Đình thản nhiên đưa tay kéo tuột dây áo xuống, khiến cả lớp vải lẫn miếng dán ngực đều bị đẩy dồn xuống tận eo. Anh siết nhẹ vòng eo thon gọn của cô, khàn giọng ra lệnh: “Ngồi thẳng lưng lên.”
Lâm Thư Duy vòng tay ôm chặt lấy cổ anh rồi lắc đầu quầy quậy. Ngồi thẳng dậy chẳng khác nào tự dâng mình tận miệng cho anh ăn, cô đâu có ngốc đến thế.
“Ưm…”
Núm vυ" đang dán chặt vào lồng ngực anh bất ngờ bị một lực mạnh nhéo lấy. Lâm Thư Duy run rẩy khắp người, dù đã cố cắn chặt môi nhưng vẫn không kìm được tiếng rêи ɾỉ bật ra.
Hoắc Đình hôn nhẹ lên tai cô, thì thầm đầy ám muội: “Em yêu, kêu lớn tiếng chút nữa nào.”
Bàn tay anh tận tình nhào nặn sự đầy đặn ấy, ngón cái rà soát từng chút một trên bầu ngực rồi dừng lại ở núm vυ". Cảm giác thô ráp khi chạm vào điểm nhạy cảm mang đến một sự thỏa mãn như thấm tận linh hồn.
Hoắc Đình nâng khuôn mặt cô lên, ngậm lấy cánh môi cô mà mυ"ŧ mát cho đến khi ướt đẫm: “Mở mắt ra nhìn anh đi.”
Lâm Thư Duy chỉ dám liếc nhìn anh một cái rồi lại vội vàng nhắm nghiền mắt lại, nhưng sự thẹn thùng và vẻ tận hưởng trong đáy mắt cô đều bị Hoắc Đình thu hết vào tầm mắt.
Anh khẽ hỏi: “Muốn anh ăn bên nào trước đây?”
Hai tay cùng lúc nắm trọn lấy đôi gò bồng đảo, Hoắc Đình ép cô phải thẳng lưng lên, giúp anh chẳng cần cúi đầu cũng có thể ngậm lấy sự đầy đặn căng tròn đó. Làn da của Lâm Thư Duy trắng ngần, đôi gò bồng đảo cao vút, thậm chí có thể nhìn rõ cả những mạch máu ẩn hiện dưới lớp da mỏng manh.
Đầu lưỡi anh xoay vòng quanh quầng ngực nhưng nhất quyết không chịu ngậm lấy hẳn. Lâm Thư Duy đỏ bừng mặt, cô khẽ nghiêng người, âm thầm đem bên ngực trái dâng đến tận miệng anh.
Hoắc Đình liếʍ môi cười xấu xa: “Em yêu, em phải nói ra thì anh mới biết chứ.”
“Hoắc Đình!:
Lâm Thư Duy chỉ muốn anh thật dứt khoát chiếm lấy mình.
Cô xấu hổ cúi đầu, run rẩy nói: “Bên trái…”
“A!”
Một tiếng cười khẽ vang lên bên tai, ngay sau đó bên ngực trái của Lâm Thư Duy đã bị người đàn ông ngậm lấy hơn nửa. Hoắc Đình đột ngột mυ"ŧ mạnh một cái, khiến người trong lòng anh không tự chủ được mà hét lên thành tiếng.
“sướиɠ không?”
Khi anh nhả núm vυ" ra, cả một vùng da thịt phía trên đã ướt đẫm ánh nước lung linh. Hoắc Đình vừa xoa nắn vừa chuyển sang phía bên phải, mυ"ŧ cho đến khi quầng ngực nhạt màu cũng trở nên bóng loáng, ướt át.
“Ngực của em yêu mềm thật đấy, từ nhỏ em ăn gì mà lớn thế này? Núm vυ" lại còn hồng thế kia nữa”
Lâm Thư Duy xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống: Anh im đi!”
Anh kéo khóa sau lưng váy của cô xuống, cởi bỏ bộ quần áo vướng víu rồi cũng tự tay cởi chiếc áo ba lỗ của mình ra. Sau đó, anh đưa tay sờ vào huyệt nhỏ đã ướt đẫm qua lớp qυầи ɭóŧ mỏng manh.
“Ướt quá rồi này.”
Lâm Thư Duy vội đẩy tay anh ra: “Muốn làm thì làm luôn đi, anh đừng có sờ nữa!”
Hoắc Đình nắm lấy tay cô hôn một cái đầy khiêu khích, giọng nói khàn đặc đầy dẫn dụ.
“Cho em cọ vào cơ bụng nhé, muốn không?”