Sau Khi Bạn Trai Cũ Chuyển Đến Căn Hộ Đối Diện

Chương 10: Có muốn sang chỗ anh không?

Trước Sau

break

Về đến nhà sau một hồi dây dưa lề mề, Lâm Thư Duy chẳng dám ngẩng đầu nhìn ai mà chạy thẳng một mạch vào phòng ngủ.

Bà Vương vẫn còn gọi với theo hỏi cô: “Không ăn trái cây à con?”

“Con không ăn đâu!”

Vào phòng lấy đồ thay xong, Lâm Thư Duy cắm sạc điện thoại rồi đi thẳng vào phòng tắm. Dù Hoắc Đình không bắn lên váy, nhưng cô cứ cảm thấy toàn thân mình vẫn ám cái mùi nồng nặc đầy tìиɧ ɖu͙© ấy.

Trong gương, vẻ ửng hồng trên mặt Lâm Thư Duy vẫn chưa tan hết. Đôi gò bồng đảo sau khi bị người đàn ông mυ"ŧ mạnh giờ vẫn còn sưng tấy, nếu hôm nay không dùng miếng dán ngực thì cô cũng chẳng dám mặc nội y, vì chỉ cần cọ xát nhẹ cũng thấy đau rát.

Lúc nãy Hoắc Đình cũng dùng lực rất mạnh khi siết eo cô, dấu tay hai bên in lại trông thật đối xứng. Huyệt nhỏ bị va chạm đến mức sưng nề, chẳng thể khép lại nổi. Lâm Thư Duy đưa tay chạm nhẹ vào điểm nhạy cảm đang sưng tấy, không tự chủ được mà rùng mình một cái.

Nếu không phải đã chia tay với Hoắc Đình, thì anh đúng là một bạn giường tuyệt vời. Khúc dạo đầu vừa dài vừa đủ đầy, lúc làm thì khi dịu dàng khi mạnh mẽ, nhịp điệu khi nhanh khi chậm, dươиɠ ѵậŧ với kích thước ưu việt kia luôn có thể đâm tới tận nơi sâu nhất của cô. Ngay cả sự âu yếm sau cuộc hoan lạc cũng khiến Lâm Thư Duy nhớ mãi không quên.

Làn nước nóng dội xuống từ đỉnh đầu, Lâm Thư Duy nhắm mắt lại, nhớ về cái ngày mà mối quan hệ giữa cô và anh bắt đầu chuyển từ bạn game sang mập mờ.

Đó là những ngày cuối tháng mười hai năm ngoái, khi kỳ thi học kỳ đang cận kề. Trong khi các bạn cùng phòng đều đang vùi đầu ôn thi, Lâm Thư Duy học xong nội dung thi ngày mai thì như thường lệ đeo tai nghe lên chơi game.

Bên tai cô, giọng Hoắc Đình vang lên đầy vẻ chỉ huy: “Lại đây hồi máu cho anh.”

Lâm Thư Duy đáp: “Kỹ năng của em chưa hồi xong.”

Anh nhường túi máu cho cô: “Đừng nấp trong bụi cỏ nữa, ra đây.”

Lâm Thư Duy nấp trong bụi thực ra là để ăn khoai tây chiên, tiếng răng rắc giòn tan trong miệng cô truyền qua mic đến tai Hoắc Đình, anh bỗng hỏi một câu: “Đang ăn gì đấy?”

“Khoai tây chiên.”

Để cho tiện, Lâm Thư Duy dùng đũa gắp ăn cho đỡ bẩn tay.

Hoắc Đình hỏi: “Vị gì thế?”

“Vị ngô.”

Lâm Thư Duy nhắc nhở anh: “Pháp sư đối thủ xuống kìa.”

Hoắc Đình nói: "Thấy rồi, lại đây với anh."

Khi anh chơi game riêng với cô, thái độ hoàn toàn khác hẳn lúc bình thường. Lúc livestream, anh cần khuấy động bầu không khí nên sẽ thỉnh thoảng tương tác với khán giả theo nội dung trận đấu.

Nhưng khi chỉ có hai người thì lại khác, giọng anh rõ ràng và trầm trầm, mang theo chút chiếm hữu khó tả. Gặp phải đồng đội kém Hoắc Đình cũng không nổi nóng, anh luôn có đủ tự tin để gánh cô đến chiến thắng.

Sau khi hạ gục xạ thủ đối phương, cả hai đứng cạnh nhau đánh lính. Hoắc Đình thả biểu cảm đầy vẻ tự tin nắm chắc phần thắng, Lâm Thư Duy liền đáp lại bằng biểu cảm “Anh có sao không thế?”

Không phải cô cố ý muốn trả lời như vậy, mà vì ngoài cái đó ra, những biểu cảm khác đều có vẻ hơi mập mờ quá mức.

Đúng lúc này, bạn cùng phòng bỗng hỏi: “Mọi người định khi nào thì về quê?”

Học kỳ này bọn cô chỉ có hai môn thi viết, nhưng lịch thi lại xếp cách nhau hai ngày, thi xong vẫn kịp về nhà trước kỳ nghỉ Tết Dương lịch. Vì nhà ở ngay trong tỉnh nên Lâm Thư Duy chỉ cần thi xong buổi sáng là chiều đã có thể có mặt ở nhà.

Lâm Thư Duy hỏi: “Mọi người đã mua vé về hết chưa?”

“Vẫn chưa.”

Qua tai nghe, Hoắc Đình cứ ngỡ cô đang hỏi mình nên lên tiếng: “Mua vé gì cơ?”

Lâm Thư Duy đáp: “Vé về nhà sau khi thi xong ấy ạ.”

Hoắc Đình thuê nhà ở ngoài, Lâm Thư Duy cũng chẳng rõ quê quán anh ở đâu.

“Anh không về nhà đón Tết sao?”

Hoắc Đình trả lời: “Anh không về.”

Cũng đúng, nhìn xuống góc phải màn hình máy tính thấy mới là ngày 21, còn tận một tháng rưỡi nữa mới đến Tết Nguyên đán, giờ anh chưa về cũng là lẽ thường tình.

Cô bạn cùng phòng tiếp lời: “Thi xong mình chưa về ngay đâu, mình định đón giao thừa cùng bạn trai rồi mới về.”

“Mình cũng thế!”

Lâm Thư Duy chỉ có hai cô bạn cùng phòng, cả hai đều đã “có chủ”, chỉ mỗi mình cô là vẫn độc thân vui tính đến tận giờ.

Cô bèn quyết định: “Vậy thì thi xong mình về luôn thôi, chứ lúc đó ký túc xá còn mỗi mình mình, cô đơn lắm chịu không nổi đâu.”

Bạn cùng phòng cười trêu: “Đã bảo tìm bạn trai đi mà cứ lười, giờ đã thấy lạnh lẽo chưa?”

Suốt những năm đại học, Lâm Thư Duy cũng nhận được không ít lời tỏ tình. Nhưng với đàn em khóa dưới cô thấy có khoảng cách thế hệ, đàn anh khóa trên cô lại thấy họ quá sương gió già đời. Còn bạn bè cùng trang lứa thì cô vẫn chưa tìm được ai vừa ý.

“Lâm Thư Duy.”

Hoắc Đình bất ngờ gọi tên cô, Lâm Thư Duy tưởng anh cần hồi máu nên theo bản năng nhấn luôn chiêu cuối.

Nhưng Hoắc Đình lại nói: “Đêm giao thừa anh cũng chỉ có một mình.”

Trái tim cô bỗng dưng hẫng đi một nhịp, nhịp đập bắt đầu nhanh hơn.

Thấy một đồng đội khác đang cạn máu tiến lại gần xin cứu trợ, Lâm Thư Duy vừa bấm kỹ năng vừa điều khiển nhân vật chạy đi: “Đêm đó anh mở livestream đi, chẳng phải sẽ có rất nhiều người cùng đón năm mới với anh sao.”

Hoắc Đình hỏi: “Thế em có vào xem không?”

Lâm Thư Duy khẽ ho một tiếng: “Đêm đó em bận lắm, còn phải đi xem concert nữa.”

Concert?

Hoắc Đình cứ ngỡ cô đi xem đại nhạc hội thật: “Concert của ai thế?”

Tầm này chắc anh vẫn có thể nhờ người quen tìm mua giúp một tấm vé nội bộ cho cô.

Lâm Thư Duy thản nhiên đáp: “Youku, Mango TV, IQIYI.”

Vừa dứt lời, cô lập tức thấy nhân vật của Hoắc Đình bị đối phương bao vây, chết thảm ngay giữa dòng sông.

“...”

Trong tai nghe vang lên tiếng gõ bàn phím lạch cạch liên hồi. Lâm Thư Duy nhướng mày, chẳng lẽ anh chàng này đi tìm kiếm xem mấy cái tên đó là nghệ sĩ nào thật sao?

Sau khi tra ra kết quả, Hoắc Đình tự thấy buồn cười vì sự ngây ngô của chính mình.

Anh hỏi thẳng cô: “Lâm Thư Duy, có muốn đến chỗ anh không?”

Vừa dứt lời, Lâm Thư Duy đã bị rừng đối phương tóm gọn, ngã xuống ngay bụi cỏ cách anh không xa.

Đồng đội: [Tuẫn tình à?]

“Thần kinh…”

Lâm Thư Duy lầm bầm một câu rồi hỏi lại: “Đến chỗ anh làm gì cơ?”

Hoắc Đình đáp: “Đón giao thừa.”

Trai đơn gái chiếc, sau khi chơi game mập mờ mà đối phương lại rủ về nhà đón năm mới, có là kẻ ngốc cũng biết anh đang mang tâm tư gì.

Hồi sinh xong, Lâm Thư Duy đổi mục tiêu đi theo người khác: “Không đi, em còn vội về nhà.”

Trong căn nhà thuê, Hoắc Đình nhìn cô lẽo đẽo đi theo sau người khác để tung kỹ năng, chỉ biết cạn lời mà bật cười. Lâm Thư Duy trông thì có vẻ khờ khạo, nhưng thực tế lại rất tinh quái, lại còn rất giỏi giả bộ ngây ngô.

“Lại đây đi theo anh.”

Lâm Thư Duy hơi không cam lòng: “Anh cứ lo đánh quái của anh đi.”

Hoắc Đình dỗ dành: “Anh đánh bùa xanh của phe địch cho em.”

Thế còn nghe được.

Quay lại đi theo anh, Lâm Thư Duy không ăn khoai tây chiên nữa. Sau khi kết thúc ván game, cô thoát khỏi đội hình và nhanh chóng đăng xuất.

Hoắc Đình: [Tắt đèn rồi à?]

Lúc này còn chưa đến mười một giờ, biết rõ chưa tắt đèn mà vẫn hỏi vậy, Lâm Thư Duy đáp lại: [Em đi vệ sinh cá nhân.]

Anh lại hỏi: [Mua vé về nhà chưa?]

Lâm Thư Duy chưa mua. 

Nếu ngày thi xong không quá bận, ông Lâm Túng và bà Vương sẽ lái xe đến đón cô. Quãng đường đi mất ba tiếng, cả nhà cô sẽ đi dạo chơi đâu đó rồi ngày hôm sau mới về.

[Mua rồi.]

Hoắc Đình: [Ngày mấy thế?]

Lâm Thư Duy không trả lời, mãi đến lúc ngủ dậy sáng hôm sau cô vẫn không hồi âm, nhưng lại nhận được tin nhắn từ một chị khóa trên.

Chị khóa trên hỏi cô: [Thư Duy ơi, thi xong em có vội về nhà không? Nếu không gấp thì chị muốn nhờ em trông giúp cửa hàng ở trường mấy ngày, tiền công trả theo ngày nhé!]

Dù chị ấy đã tốt nghiệp nhưng có cùng bạn bè đăng ký dự án khởi nghiệp trong trường là một tiệm photocopy.

[Mấy bạn sinh viên làm thêm ở tiệm chị đều là mấy đứa nhỏ năm nhất năm hai, áp lực thi cử lớn quá nên đều xin nghỉ hết rồi. Mấy người bạn của chị thì đang chạy chỉ tiêu cuối năm, chị nhất thời không tìm được ai cả.]

Mùa đông nhiệt độ xuống thấp, Lâm Thư Duy cùng các bạn cùng phòng đều chưa ai ngủ dậy. Tấm rèm giường kéo kín khiến không gian bên trong tối lờ mờ, cô lại thấy cơn buồn ngủ kéo đến.

[Chị cần em trông giúp mấy ngày ạ?]

Chị khóa trên nhắn lại: [Trông đến ngày 29 thôi em, không ảnh hưởng gì đến việc em về quê hay đi đón năm mới đâu.]

Lâm Thư Duy hỏi: [Năm nay cửa hàng đóng cửa sớm thế ạ?]

Theo lịch nghỉ chính thức hàng năm của trường thì phải sau Tết Dương lịch vài ngày mới bắt đầu nghỉ, các tiệm photocopy thường cũng sẽ đóng cửa vào tầm đó.

Chị khóa trên giải thích: [Năm nay chị còn hai ngày phép chưa nghỉ hết nên đã đăng ký nghỉ vào đợt giao thừa này, qua Tết Dương lịch mới đóng cửa hẳn. À đúng rồi, tiền công là một trăm tám mươi tệ một ngày nhé.]

Lâm Thư Duy cân nhắc một chút, về nhà cũng chỉ có ngủ, chi bằng nhân mấy ngày này vừa kiếm thêm chút tiền tiêu vặt, vừa tranh thủ cày hạng game lên cao luôn.

[Dạ được ạ.]

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc