Gửi đi tin nhắn xong, Lâm Thư Duy vừa nhắm mắt định ngủ nướng thêm lát nữa thì sực nhớ ra: hôm qua cô mới bảo với Hoắc Đình là đã mua vé về quê, vậy mà hôm nay lại nhận lời ở lại trông tiệm cho đàn chị.
Với mối quan hệ hiện tại của hai người, nếu Hoắc Đình hỏi đến mà bị bóc trần lời nói dối thì chẳng phải sẽ rất ngượng ngùng sao?
Lâm Thư Duy thấp thỏm suốt cả ngày nhưng vẫn chưa nghĩ ra cách đối phó, ngược lại đến buổi chiều, cô lại nhận được một tin nhắn từ Hoắc Đình.
Anh hỏi: “Ngoài vị ngô ra thì khoai tây chiên còn vị nào ngon nữa không?”
Lâm Thư Duy thấy khó hiểu, đáp lại: “Trên đời này làm gì có loại khoai tây chiên nào không ngon chứ?”
Hoắc Đình: “Ngày mấy em về? Có cần anh tiễn không?”
“Anh rảnh rỗi quá nhỉ?”
Cho đến tận ngày sắp kết thúc công việc làm thêm, Lâm Thư Duy vẫn giấu nhẹm chuyện mình chưa về quê. Những ngày này, ban ngày cô ở tiệm in chơi game, đến tối lúc Hoắc Đình rủ thì tài khoản của cô đã sớm bị giới hạn giờ chơi mất rồi.
Đêm ngày 28, tuyết phủ trắng xóa khắp sân trường. Lâm Thư Duy đang quấn chăn ngồi cày phim trong ký túc xá thì điện thoại đổ chuông. Vì quá nhập tâm vào tình tiết phim, cô không thèm nhìn màn hình mà bắt máy luôn.
“Alo, xin chào.”
“Tuyết rơi rồi, Lâm Thư Duy.” Giọng Hoắc Đình vang lên ở đầu dây bên kia.
“Hoắc Đình?”
Anh bật cười: “Chứ còn ai vào đây nữa?”
Lâm Thư Duy im lặng vài giây: “Em không để ý nhìn tên người gọi.”
Hoắc Đình ừ một tiếng rồi hỏi: “Đang ở nhà à?”
“Vâng.”
“Hôm nay lại bị giới hạn giờ chơi rồi sao?”
Giọng nói của anh có chút khác hẳn ngày thường, Lâm Thư Duy thoáng nghe ra một tia lạc lõng.
Cô đáp: “Chắc cũng sắp rồi ạ.”
Thực tế là hôm nay cô bận in luận văn cho sinh viên, cả ngày còn chưa kịp đăng nhập vào game.
Hoắc Đình: “Làm một ván không?”
“Hôm nay anh không livestream à?”
Bây giờ mới chín giờ tối.
“Hôm nay anh nghỉ.”
Lâm Thư Duy do dự một chút: “Vậy để em lên máy.”
Từ lúc mời cô vào đội cho đến khi trận đấu bắt đầu, Hoắc Đình gần như không nói lời nào. Thỉnh thoảng cô không đi theo sau, anh cũng chẳng buồn gọi như mọi khi. Đánh xong hai ván mà đôi bên chưa nói với nhau nổi mười câu, Lâm Thư Duy thấy bầu không khí này quá ngột ngạt, bèn nhắn tin hỏi anh.
“Hôm nay tâm trạng anh không tốt à?”
Hoắc Đình: “Cũng không có gì, chỉ là bị người ta lừa một chút.”
Tim Lâm Thư Duy hẫng đi một nhịp, vội vàng hỏi: “Bị lừa nhiều không?”
Tiền bạc thì không mất, nhưng tình cảm thì bị lừa không ít.
Hoắc Đình nhắn: “Cũng không bao nhiêu.”
“Anh báo cảnh sát chưa?”
Anh hững hờ đáp: “Chưa đến mức phải lập hồ sơ vụ án.”
Lâm Thư Duy nhắn lại: “Sao tâm thế anh thản nhiên quá vậy?”
Chẳng còn tâm trạng chơi game, Hoắc Đình thoát khỏi sảnh chờ.
“Anh không có thản nhiên đâu.”
Lâm Thư Duy bắt đầu thấy hơi giận: “Tùy anh, em đi cày phim đây.”
Đột nhiên thấy hối hận vì đã nhận lời giúp đàn chị trông tiệm, Lâm Thư Duy không chút do dự, mở ứng dụng đặt ngay một tấm vé tàu cao tốc về quê vào chiều kia.
Dự báo thời tiết cho biết đêm nay nhiệt độ tiếp tục giảm sâu. Khi thức dậy, tuyết đã đóng thành lớp dày trên bậu cửa sổ ký túc xá. Điện thoại không có tin nhắn nào mới, cô vệ sinh cá nhân xong lập tức mang theo bữa sáng đến tiệm in.
Vì dậy sớm nên trên đường đi, nhiều chỗ tuyết vẫn chưa bị giẫm nát, chỉ vương lại những dấu chân nông. Vùi cằm vào chiếc khăn quàng cổ màu kem, Lâm Thư Duy dùng chân vẽ vẩn vơ lên lớp tuyết trắng, đến khi nhìn rõ mình vừa vẽ gì thì đã không kịp xóa nữa rồi.
Dưới đất, hai chữ HT hiện ra mồn một ngay trước mắt. Nhìn chằm chằm vài giây, cô vội vã quẹt chân mấy cái làm rối tung mọi thứ lên. Gió mùa đông đúng là biết hành hạ người ta, mới ra ngoài một lát mà tai cô đã vừa lạnh vừa đỏ ửng.
Bảy giờ tối, Lâm Thư Duy đang gục mặt xuống bàn xem tài liệu thì cửa tiệm vang lên tiếng cạch, đàn chị bê một chiếc hộp bước vào.
“Chị về rồi ạ.”
Trong tiệm giờ đã không còn khách, đàn chị đặt chiếc hộp lên bàn, thở phào một hơi: “Cái cậu Hoắc Đình này đúng là rắc rối thật, tự mua đồ tặng em mà không đưa trực tiếp, cứ nhất quyết bắt chị mang hộ sang.”
Hoắc Đình?
Lâm Thư Duy ngẩn người: “Anh ấy nhờ chị mang cho em ạ?”
“Ừm.”
Đàn chị nhìn cô cười đầy ẩn ý: “Hai đứa tiến triển nhanh thế từ bao giờ vậy?”
Lâm Thư Duy vội phủ nhận: “Bọn em có tiến triển gì đâu, chị bảo anh ấy mang đồ về đi.”
Đàn chị trêu: “Vậy thì em phải tự mình đưa cho cậu ấy rồi, có cần chị giúp em liên lạc không?”
“Dạ thôi, không cần đâu ạ.”
Lâm Thư Duy cứ ngỡ chiếc hộp sẽ hơi nặng, nhưng không ngờ nó lại nhẹ tênh, cô chỉ cần dùng một tay là có thể nhấc lên được. Về đến dưới lầu ký túc xá, cô chưa vội lên phòng mà gọi điện cho anh trước.
Hoắc Đình giống như đang chờ sẵn, chuông vừa reo một tiếng anh đã bắt máy ngay: “Nhận được đồ rồi à?”
Lâm Thư Duy hỏi: “Sao anh lại tặng quà cho em?”
“Quà năm mới thôi.”
Lâm Thư Duy chợt nhận ra điều gì đó: “Anh biết em chưa về quê à?”
Hoắc Đình đáp: “Biết chứ, ngay ngày hôm sau khi em nói dối, anh đã biết rồi.”
“...”
Lâm Thư Duy: “Vậy mà anh còn giả vờ như không biết.”
Hoắc Đình đáp: “Chẳng phải là em lừa anh trước sao?”
Vì đuối lý, Lâm Thư Duy bực bội đá khẽ vào chân ghế, phải một lúc sau cô mới lấy lại bình tĩnh để nói tiếp.
“Em không thể nhận đồ của anh được. Anh cho em địa chỉ đi, em gửi trả lại cho anh.”
Hoắc Đình hỏi: “Tại sao không thể nhận?”
Lâm Thư Duy cảm thấy lòng mình nặng nề: “Không tại sao cả.”
“Lâm Thư Duy.”
Trời về đêm lại bắt đầu đổ tuyết dày đặc, từng bông tuyết nhảy múa dưới ánh đèn đường vàng vọt. Lâm Thư Duy biết rõ, cảm xúc của mình đang bị người đàn ông này làm cho đảo lộn hoàn toàn.
Hoắc Đình trầm giọng: “Em có biết là em rất hay nói dối không?”
Lâm Thư Duy vẫn không chịu thừa nhận: “Ai mà chẳng từng nói dối. Tóm lại là anh mau đưa địa chỉ cho em đi, chiều kia em về rồi, chỉ có sáng mai là em rảnh để đi gửi đồ thôi.”
“Lâm Thư Duy.”
Hoắc Đình lại gọi tên cô một lần nữa. Đầu dây bên kia hình như đang có gió thổi, tiếng thở của cô nghe rất khẽ, thi thoảng còn có tiếng sụt sịt mũi.
Anh thấp giọng hỏi: “Yêu nhau nhé?”
“Cái gì cơ?”
Hoắc Đình nghiêm túc lặp lại lần nữa: “Anh thích em, chúng ta hẹn hò nhé?”
Đáp lại anh là tiếng tút tút kéo dài do cuộc gọi bị ngắt đột ngột.
Mọi chuyện đều nằm trong dự tính nên Hoắc Đình không lấy làm bất ngờ, anh bình thản nhắn thêm cho cô một tin: “Quà đã tặng rồi thì không nhận trả lại đâu. Chiều kia em đi chuyến mấy giờ?”
Lâm Thư Duy không trả lời tin nhắn.
Cô đứng chôn chân dưới sảnh ký túc xá hơn mười phút, bị gió lạnh thổi đến mức hắt hơi một cái mới thẫn thờ bước lên phòng.
Trong đầu cô lúc này chỉ quẩn quanh mấy chữ Hoắc Đình vừa nói. Lời tỏ tình quá đột ngột khiến cô hoàn toàn không kịp phản ứng, đến khi định thần lại, điều đầu tiên cô nghĩ đến là phải giải quyết chuyện này sao cho thật êm đẹp.
“Về rồi đấy à?”
“Vâng.”
Đặt chiếc hộp lên bàn, Lâm Thư Duy nhìn chằm chằm vài giây rồi quyết định rạch ra xem bên trong là gì. Một cái thùng lớn như vậy, chắc chắn không thể chỉ toàn là giấy vụn lót hàng được.
Lưỡi dao rọc giấy lướt qua lớp băng dính, Lâm Thư Duy nhìn thấy những gói bao bì màu vàng, rồi cả màu đỏ và màu xanh. Sau khi mở hết ra, bên trong hóa ra là cả một thùng khoai tây chiên đủ loại. Thảo nào lần trước anh lại hỏi cô vị nào ngon, vì cô không nói cụ thể nên anh đã mua tất cả các vị luôn một lượt.
Dưới đáy thùng còn có một chiếc hộp màu trắng nhỏ nhắn.
Lâm Thư Duy mở ra, đó chính là mô hình nhân vật trợ thủ mà cô thích nhất trong game.
Cô bạn cùng phòng thắc mắc: “Chẳng phải sắp về nhà rồi sao? Thư Duy, sao cậu còn mua nhiều khoai tây chiên thế này?”
Cô khẽ mỉm cười đáp: “Một người bạn mua tặng đấy.”
Suy nghĩ một hồi, Lâm Thư Duy quyết định giữ lại món quà: “Mô hình này em rất thích. Hết bao nhiêu tiền vậy? Em chuyển khoản lại cho anh.”
Hoắc Đình nhắn lại: “Còn khoai tây chiên thì sao, em không thích à?”
Cô lên mạng tra cứu giá thị trường rồi cộng thêm cả tiền khoai tây chiên, chuyển dư cho anh năm trăm tệ kèm lời nhắn: “Cảm ơn anh.”
Hoắc Đình không nhận tiền, chỉ đáp gọn lọn: “Không có gì.”
Anh hoàn toàn không nhắc lại lời tỏ tình cách đây hai mươi phút, điều này làm Lâm Thư Duy có cảm giác như mình đang đứng trước một cái hố khổng lồ, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ lọt bẫy của anh ngay. Nếu không phải vì vé không thể đổi chuyến, cô đã muốn thu dọn hành lý đi ngay trong sáng mai rồi.
Sắp xếp xong xuôi, trưa hôm đó Lâm Thư Duy đã có mặt tại ga tàu cao tốc. Vì vẫn còn hai tiếng nữa mới đến giờ tàu chạy nên cô không vội vào ga mà ghé vào một quán cà phê, gọi một ly Latte ngồi đợi.
Số tiền Hoắc Đình không nhận đã tự động hoàn trả vào tài khoản từ tối qua, có chuyển lại lần nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì. Lâm Thư Duy đang phân vân, không biết nên hoàn toàn phớt lờ câu nói kia để tiếp tục làm bạn mạng, hay là đường ai nấy đi, xóa kết bạn rồi cắt đứt liên lạc luôn cho xong.
Đang mải suy nghĩ thì điện thoại rung lên. Dù không lưu tên Hoắc Đình vào danh bạ nhưng Lâm Thư Duy vẫn nhớ rất rõ bốn số cuối điện thoại của anh.
“Alo?”
Hoắc Đình hỏi thẳng: “Em đang ở ga Bắc hay ga Nam?”