Sau Khi Bạn Trai Cũ Chuyển Đến Căn Hộ Đối Diện

Chương 4: Hôn đến nhũn cả chân

Trước Sau

break

Lâm Thư Duy hậm hực tắt buổi livestream của anh đi, nhưng Hoắc Đình cứ như thể lắp camera giám sát bên cạnh cô vậy.

[Xem livestream của anh rồi à?]

“Đồ tự luyến.”

Cô thầm mắng một câu rồi thẳng tay chặn luôn liên lạc của anh. Lâm Thư Duy tức tối đi tắm rửa rồi lên giường sớm, mới đọc được vài dòng bình luận của người hâm mộ thì cơn buồn ngủ đã ập đến, cô ngủ đi lúc nào không hay.

Có lẽ do dư chấn của nụ hôn cưỡng ép từ Hoắc Đình ban ngày quá lớn, đêm đến Lâm Thư Duy lại mơ thấy anh.

Trong mơ, cô không chia tay Hoắc Đình qua điện thoại mà trực tiếp đến tìm anh. Dưới chân tòa chung cư, gương mặt Lâm Thư Duy đỏ bừng vì nắng, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi mịn.

Cô nói: “Chia tay đi, chúng ta không còn hợp nhau nữa.”

Hoắc Đình lập tức nổi giận vặn hỏi: “Không hợp chỗ nào?”

Lâm Thư Duy: “Chỗ nào cũng không hợp!”

Người đàn ông tức điên, chẳng nói chẳng rằng đã vác thốc cô lên vai lôi về phòng. Vừa mới vào nhà, một nụ hôn nồng cháy và dồn dập như bão táp đã ập xuống...

Rầm rầm rầm!

“Lâm Thư Duy! Dậy mau!”

“Lâm Thư Duy!”

Lâm Thư Duy lờ đờ mở mắt ra, ánh nhìn trống rỗng. Cô điên thật rồi, nếu không nhờ mẹ cô gõ cửa kịp thời, thì trong mơ, dươиɠ ѵậŧ thô to kia của Hoắc Đình đã chuẩn bị đâm vào mất rồi.

Hất tung chăn ra, cô bực bội vò đầu bứt tai, lúc cúi xuống, mặt lại đỏ bừng vì xấu hổ. Từ lúc cái tên Hoắc Đình chết tiệt kia xuất hiện, tần suất thay qυầи ɭóŧ của cô cũng tăng hẳn lên.

Vệ sinh cá nhân xong xuôi cũng mới chỉ bảy giờ rưỡi. Mẹ cô không cho phép kiểu đêm không ngủ ngày không dậy, ngoại trừ ngày đầu tiên về nhà được ngủ đến chín giờ, thì những ngày sau cứ đúng giờ này bà lại gọi cô dậy.

“Đi vứt rác đi, cả ngày con chỉ trông chờ vào bấy nhiêu vận động đó thôi đấy.”

Lâm Thư Duy uống xong cốc sữa: “Con biết rồi.”

Vì đã có bóng ma tâm lý với Hoắc Đình, trước khi xách rác ra ngoài, cô cẩn thận hé cửa nhìn sang nhà đối diện. Thấy cửa đóng chặt, cô mới yên tâm quay lại bếp lấy túi rác.

Mẹ cô dặn với theo: “Vứt rác xong thì ghé siêu thị mua khay trứng về nhé, trưa nay ăn bánh trứng.”

“Còn gì nữa không mẹ?”

Để ép cô đi bộ thêm vài bước, mẹ cô đúng là không tiếc công sức.

“Nghĩ ra thì mẹ nhắn sau.”

Lúc chuẩn bị đóng cửa, cô chợt nhớ ra chưa cầm chìa khóa. May mà chìa khóa ngay trên tủ giày cạnh cửa, cô với tay lấy rồi đóng cửa lại.

“Đi đâu đấy?”

Cả người Lâm Thư Duy run bắn lên theo bản năng. Cô định mở cửa chạy ngược vào nhà nhưng phía sau đã vang lên tiếng bước chân. Eo cô thắt chặt lại, Hoắc Đình một tay bế bổng cô lên đặt vào góc huyền quan.

Lâm Thư Duy vùng vẫy: “Anh buông tôi ra!”

Túi rác rơi bịch xuống đất, Hoắc Đình chen một chân vào giữa hai chân cô, khóa chặt người phụ nữ vào trong lòng mình.

“Sao tối qua không sang đây?”

Lâm Thư Duy phản kháng bằng cách đá nhẹ vào bắp chân anh một cái, nhất quyết giữ im lặng.

Hoắc Đình cảm thấy ngứa ngáy trong lòng: “Sợ anh ngủ với em à?”

Anh bóp nhẹ cằm Lâm Thư Duy, mυ"ŧ môi cô một cái rồi bảo: “Chẳng phải trước kia thích ngủ với anh lắm sao? Giờ dâng tận miệng lại không cần nữa à?”

Ai mà thèm thích ngủ với anh chứ!

Chẳng qua lần thứ hai lên giường anh làm quá hăng, cô chịu không nổi nên mới nói dối thế thôi!

Lâm Thư Duy đành phó mặc cho số phận: “Muốn làm gì thì nhanh lên, tôi còn phải đi vứt rác.”

Đêm qua ngủ không ngon nên giờ Hoắc Đình cũng chẳng muốn hành hạ cô, nếu có thể ôm cô ngủ bù một giấc thì tốt biết mấy.

“Hôn anh đi.”

Lâm Thư Duy từ chối: “Không được.”

Cái người đàn ông này rất dễ có phản ứng, ngộ nhỡ lát nữa hôn đến mức “cương” rồi thì không biết anh sẽ giày vò cô đến mức nào.

Hoắc Đình cam đoan: “Không làm gì em hết, chỉ hôn thôi.”

Ánh mắt Lâm Thư Duy đầy vẻ nghi ngờ, vẫn chẳng tin anh.

“Mười phút.” Hoắc Đình nói: “Hôn xong sẽ thả em đi, em có thể bấm giờ.”

Cô thì có nguyên tắc, chứ cái tên này thì không. 

Lâm Thư Duy lấy điện thoại ra hẹn giờ mười phút, vẻ mặt như thể sắp đi chịu tội.

Buổi sáng mùa hè đã bắt đầu oi ả. 

Lâm Thư Duy mặc chiếc áo thun trắng ôm sát phối với chân váy denim xanh nhạt dài chưa đến gối, lộ ra đôi chân thon dài nuột nà.

Mái tóc cô dài quá thắt lưng, trên đầu kẹp một chiếc kẹp tăm để cố định phần tóc mái, để lộ vầng trán đầy đặn, trông cực kỳ thanh thuần và ngọt ngào.

Ngước mắt lên, cô thấy Hoắc Đình đang chăm chú ngắm nhìn mình. Người đàn ông vừa ngủ dậy trông không còn vẻ sắc lạnh như chiều qua, ánh mắt nhìn Lâm Thư Duy cũng mang theo vẻ dịu dàng và cưng chiều khó nhận ra.

Lâm Thư Duy lí nhí nói: “Anh cúi đầu xuống đi.”

Hoắc Đình nghe lời cúi xuống cho tầm mắt ngang bằng với cô, thu hết vẻ xấu hổ không lối thoát của cô vào mắt.

Lần này anh không khống chế hai tay cô như hôm qua. Lâm Thư Duy một tay túm lấy vạt áo anh, tay kia che mắt anh lại rồi rướn người tới, đặt một nụ hôn mềm mại, ẩm ướt lên khóe môi anh.

Lâm Thư Duy không chỉ vụng về trên giường mà kỹ năng hôn cũng chẳng khá hơn là bao. Đầu lưỡi mềm mại, ướt át khẽ lướt đi trên môi anh, thi thoảng bất chợt mυ"ŧ mạnh một cái nhưng không hề đau, trái lại còn khơi dậy cơn ngứa ngáy tận sâu trong lòng Hoắc Đình.

Bàn tay đang che mắt anh trượt xuống, Hoắc Đình nhìn thấy đôi hàng mi đang run rẩy và đôi gò má ửng hồng của cô. Sau khi mân mê trên môi anh vài vòng, Lâm Thư Duy thử thăm dò muốn cạy mở khuôn miệng anh, nhưng không thành công.

Bàn tay đang buông thõng chẳng biết từ lúc nào đã vòng qua ôm lấy eo Hoắc Đình, đầu lưỡi đẩy nhẹ vào kẽ răng anh nhưng anh vẫn không nhúc nhích. Lâm Thư Duy dứt khoát bỏ cuộc, định bụng cứ thế mà hôn phớt mười phút cho xong chuyện.

Ngờ đâu cánh môi bất ngờ bị anh cắn nhẹ một cái, rồi một chiếc lưỡi dài đã dễ dàng tách môi cô ra, xâm nhập vào trong.

Hoắc Đình siết chặt lấy eo Lâm Thư Duy, chẳng tốn mấy sức đã bế bổng cô lên. Anh quàng hai chân cô kẹp chặt vào thắt lưng mình, trầm giọng ra lệnh: “Mở miệng ra.”

Hõm eo bị ấn mạnh, Lâm Thư Duy ngửa đầu theo phản năng. Nụ hôn của người đàn ông rơi xuống cằm, khiến đầu óc cô bắt đầu trở nên mụ mị.

Đi được vài bước, cô bị anh đặt ngồi lên lưng ghế sofa, còn Hoắc Đình đứng chen giữa hai chân cô. Lâm Thư Duy chợt thấy nguy hiểm rình rập, cô nghĩ bụng dẫu bây giờ anh không làm gì, thì sau này chắc chắn cũng sẽ dùng tư thế này mà “làm” chết cô mất.

Cảm nhận được hơi nóng nơi đầu môi, Hoắc Đình lại ngậm lấy môi cô mà hôn xuống.

Lâm Thư Duy đưa tay lên, ưỡn ngực ôm lấy cổ anh, hai tay đan vào nhau sau gáy. Vì anh mυ"ŧ mát quá mạnh bạo, cô chịu không nổi mà luồn những ngón tay vào mái tóc ngắn của anh.

“Hoắc Đình…” Cô sắp tắt thở đến nơi rồi.

Hai lồng ngực dán chặt vào nhau, Hoắc Đình dĩ nhiên cảm nhận được sự phập phồng của cô. Anh hơi nới lỏng ra, giữa hai làn môi kéo theo những sợi chỉ bạc dính nhớp, anh lại cúi đầu mυ"ŧ sạch chúng đi rồi mới lưu luyến buông ra.

“Em yêu, ngực em mềm quá, muốn ăn.”

Lâm Thư Duy nhắm mắt giả vờ không nghe thấy, trán tì vào ngực anh, ánh mắt mơ màng. 

Cái tên này đúng là cứ hễ hôn một chút là “chỗ đó” lại cứng như đá.

Chuông báo thức vẫn chưa reo, Hoắc Đình nâng mặt cô lên định hôn tiếp cho bõ tức. Lâm Thư Duy bị hôn đến mức lú lẫn, đôi mắt vốn trong trẻo linh động giờ đây lại mơ màng vương vấn tìиɧ ɖu͙©, giống hệt dáng vẻ úc bị anh “làm” cho tơi tả trước kia.

“Em yêu.” Hoắc Đình thì thầm nói: “Đã không chịu nổi nhiệt trên giường thì thôi đi, sao đến hôn mà em cũng không chịu nổi thế này?”

Đôi môi bị anh mυ"ŧ đến sưng đỏ, ướt át khẽ mấp máy, ngón tay cô vô tình lướt nhẹ trong làn tóc anh. Trong đôi mắt long lanh nước lúc này chỉ chứa đựng hình bóng của riêng anh.

Hoắc Đình lại cúi xuống hôn lên mặt cô. 

Dường như vẫn chưa thỏa mãn, những nụ hôn cứ liên tiếp rơi xuống cằm, chóp mũi rồi đến trán cô. Anh khẽ thở dài, cảm giác mãn nguyện trong lòng như sắp trào dâng đến nơi.

“Chuông vẫn chưa reo, hay là để dành lần sau hôn tiếp nhé?”

Lâm Thư Duy yếu ớt lắc đầu: “Không thèm.”

Hoắc Đình khẽ cười, đầu ngón tay mơn trớn trên môi cô một lúc rồi mới buông ra. Đúng lúc này, tiếng chuông báo thức từ chiếc điện thoại ở huyền quan vang lên.

Âm thanh chói tai kéo lý trí Lâm Thư Duy quay về, cô đẩy người đàn ông ra: “Hết giờ rồi.” 

Vừa chạm chân xuống đất, hai đầu gối cô đã nhũn ra.

“Hừ.”

Lâm Thư Duy vừa xấu hổ vừa giận: “Cười cái gì mà cười?”

Hoắc Đình trêu chọc nói: “Mới hôn thôi mà đã bủn rủn chân tay thế này, để xem lần sau anh hôn cho em nhũn người ra rồi mới làm, lúc đó đố em chạy thoát được.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc