Thật ra, việc Lâm Thư Duy và Hoắc Đình quen biết nhau hoàn toàn là một sự tình cờ.
Lúc đó, cô đang giúp một đàn chị khóa trên vừa tốt nghiệp hoàn thành nốt thủ tục nghiệm thu dự án, xong xuôi đàn chị bèn mời cô đi ăn một bữa. Đáng lẽ hôm đó Hoắc Đình cũng có mặt, nhưng vì có việc bận nên anh không đến.
Tối đó sau khi ăn xong về lại ký túc xá, Lâm Thư Duy vừa đăng nhập vào game thì được đàn chị mời lập đội. Trong nhóm năm người cô là người đánh kém nhất, nên bị đẩy xuống vị trí trợ thủ.
Còn Hoắc Đình chính là Xạ thủ (ADC) của đêm hôm ấy.
Lúc bấy giờ, đàn chị giới thiệu về anh thế này: “Đây là Hoắc Đình, bạn cùng khóa với chị, vừa đẹp trai vừa đánh hay. Tối nay chị định giới thiệu hai đứa làm quen mà cậu ấy lại bận không tới được.”
Đúng lúc này game bắt đầu, Lâm Thư Duy nghe thấy giọng nói có chút thiếu kiên nhẫn của anh vang lên: “Lại đây, đi theo tôi.”
“Vâng.”
Lâm Thư Duy cầm vị tướng Yao lót tót chạy theo sau anh. Cô thầm nghĩ người này tính tình thật tệ, lại còn chẳng lịch sự chút nào. Nhưng nhìn vào dàn skin V10 lộng lẫy trên người anh, tâm trạng cô lại tốt lên hẳn, thôi thì cứ vui vẻ đi theo vậy.
Hoắc Đình ra lệnh: “Hồi máu đi.”
Vị tướng anh chơi có quá nhiều chiêu lướt, Lâm Thư Duy “chân ngắn” theo không kịp, đành than thở: “Anh đi nhanh quá, tôi toàn tung kỹ năng hụt thôi.”
Hoắc Đình không đáp lời, nhưng sau đó mỗi lần di chuyển anh đều nán lại đợi cô. Hết một ván, Lâm Thư Duy cảm thấy chơi khá dễ chịu. Sang ván thứ hai, chẳng đợi đàn chị lên tiếng, Hoắc Đình đã chủ động chia sẻ skin cho cô dùng.
Đêm đó cả đội năm người đánh thông ba ván. Kết thúc trận, Lâm Thư Duy định đi vệ sinh cá nhân thì nhận được một lời mời kết bạn từ Hoắc Đình.
Vì lịch sự, cô nhấn đồng ý.
Ai dè vừa nhấn xong, Hoắc Đình đã gửi ngay lời mời vào đội.
Lâm Thư Duy từ chối, sau đó gửi cho anh một tin nhắn.
[Ký túc xá sắp tắt đèn rồi, tôi phải đi tắm rửa đây.]
Hoắc Đình hỏi lại: [Bao lâu?]
Tắt đèn đi ngủ thì không tiện mở mic, đeo tai nghe lâu cũng chẳng thoải mái gì nên Lâm Thư Duy không thích, cô bảo anh để khi khác chơi sau.
Giờ nghĩ lại, Lâm Thư Duy mới thấy người đàn ông này lúc đó kết bạn với cô đúng là “mưu sâu kế hiểm”.
…
Vì cô bảo mình đang đến kỳ “đèn đỏ”, nên bà Vương vào bếp nấu cho cô một ly nước mật ong táo đỏ.
“Mẹ ra ngoài một lát, con giặt quần áo thì đừng dùng nước lạnh đấy.”
Lâm Thư Duy đáp: “Con biết rồi ạ.”
Cầm bộ váy ngủ vào phòng tắm, thực tế cô không hề đến kỳ, nhưng chiếc qυầи ɭóŧ bên trong đã bị người đàn ông kia làm cho ướt đẫm. Cảm giác dính dớp sát vào da thịt khiến cô vô cùng khó chịu.
Chuyện chuyển nhà coi như vô vọng rồi.
Hoắc Đình rõ ràng là nhắm thẳng vào cô mà tới, có chuyển đi đâu thì cũng vậy thôi.
Từ sau khi kết bạn, tần suất Hoắc Đình rủ cô chơi game rất dày đặc, hầu như ngày nào cũng lập đội cùng cô, giọng nói cũng ngày một thân thuộc hơn.
Lâm Thư Duy tò mò không hiểu sao anh lại rảnh rỗi chơi game suốt ngày như thế, bèn đi hỏi thăm đàn chị. Lúc này cô mới biết, Hoắc Đình là một streamer game, tên phòng livestream cũng giống hệt ID trong game: Hoắc Đình.
Hoắc Đình bắt đầu livestream từ sáu giờ tối đến mười giờ đêm. Cứ hễ xuống live là anh lại gửi lời mời rủ cô chơi game.
Sau khi biết anh là streamer, Lâm Thư Duy còn định bụng tìm tài khoản của anh để nhấn follow ủng hộ, giúp anh tăng chút lượng người theo dõi. Ai dè, Hoắc Đình đã là một streamer lớn với hàng triệu fan rồi. Cho đến tận bây giờ, Lâm Thư Duy vẫn nhất quyết không thèm follow anh.
Đang vò chiếc qυầи ɭóŧ màu hồng cho khô, Lâm Thư Duy lại nhận được tin nhắn từ Hoắc Đình.
Anh nhắn: [Lần thứ hai anh vừa nghĩ đến em vừa “thủ dâm” lâu lắm mới ra, tối nay có qua đây không?]
Lâm Thư Duy: [Cút!]
Trước khi yêu nhau, Lâm Thư Duy không thể ngờ người đàn ông này lại “biến thái ngầm” đến thế. Ba cái danh hiệu mà fan đặt cho anh nào là “cấm dục”, nào là “bạn trai lý tưởng”, tất cả đều là giả tạo hết!
Làm gì có người nghiêm túc nào lại đi gọi bạn chơi game là “em yêu” cơ chứ!
Nhắc đến chuyện này, Lâm Thư Duy lại thấy tự giận chính mình, sao lúc đó cô không cưỡng lại được sự cám dỗ cơ chứ!
Những ngày đầu mới kết bạn, ngày nào cô cũng đồng ý vào đội của Hoắc Đình. Anh dắt cô leo lên thêm cả chục rank, còn giúp cô giành được cả danh hiệu bảng khu vực nữa.
Nhưng kể từ khi biết anh là streamer lớn, Lâm Thư Duy không còn chấp nhận lời mời của anh nữa. Cô vừa ngứa ngáy chân tay muốn chơi vừa phải cố kìm nén. Cho đến một ngày, khi cô đang vùi đầu trong ký túc xá viết luận văn thì bỗng nhận được cuộc gọi từ một số máy lạ trong thành phố.
Vì sắp kết thúc học kỳ một năm tư, Lâm Thư Duy đã rải rất nhiều CV nên cô cũng bớt cảnh giác với số lạ, thuận tay bắt máy ngay.
“Alo?”
Đầu dây bên kia gọi tên cô: “Lâm Thư Duy.”
Giọng nói quá đỗi quen thuộc khiến bàn tay đang gõ phím của cô bỗng khựng lại.
Hoắc Đình hỏi: “Tại sao lại từ chối lời mời chơi game của tôi?”
Suốt một tuần liền, ngày nào anh cũng kiên trì mời cô. Ban đầu Lâm Thư Duy còn nhắn tin từ chối, sau đó cô cài chế độ ẩn danh, rồi sau nữa là hễ thấy Hoắc Đình mời một cái là cô thoát game ngay lập tức. Bị cô chọc cho hết cách, Hoắc Đình mới phải đi tìm đàn chị khóa trên để xin số điện thoại, chủ động gọi hỏi cho ra lẽ.
Lâm Thư Duy vẫn chưa dám tin chắc: “Anh là Hoắc Đình à?”
“Chứ còn ai vào đây nữa?”
Chẳng rõ vì lý do gì, Lâm Thư Duy lập tức cúp máy cái rụp. Hoắc Đình ngơ ngác, phải gọi liên tiếp thêm ba cuộc nữa cô mới chịu nghe.
“Lâm Thư Duy!”
Cô đưa tay day trán: “Tôi nghe thấy rồi.”
Hoắc Đình gặng hỏi: “Vậy tại sao lại trốn tránh tôi?”
Lâm Thư Duy lí nhí nói: “Fan của anh đông quá, tôi thấy sợ.”
Anh bật cười vì tức: “Tôi có bao giờ mời em lúc đang livestream đâu, mà chơi với em cũng là dùng nick phụ, em sợ cái gì chứ?”
Sợ cái gì ư?
Chính Lâm Thư Duy cũng không nói rõ được.
Chỉ là trực giác mách bảo cô rằng không nên dây dưa quá gần gũi với người đàn ông này, cô sẽ không thể kiểm soát nổi mất.
Thấy cô im lặng, Hoắc Đình cũng không làm khó nữa, anh ra lệnh: “Mười giờ rưỡi tối nay đúng giờ lên game, em mà không lên là tôi tới tận trường tìm đấy.”
“...”
“Lâm Thư Duy, nghe thấy chưa?”
Cô đành bất lực đáp: “Nghe rồi.”
Tối hôm đó, Lâm Thư Duy đăng nhập sớm một phút, vừa vào đã thấy Hoắc Đình tặng hết đống skin mà cô hằng ao ước. Cảm giác tội lỗi và chột dạ lập tức dâng đầy lòng cô.
Đúng giờ hẹn, Hoắc Đình gửi lời mời, cô vừa nhấn đồng ý đã nghe anh hỏi: “Còn muốn skin nào nữa không?”
Lâm Thư Duy vội lắc đầu như trống bỏi: “Thôi đừng, đừng tặng nữa, hay là để tôi trả bằng tiền mặt cho anh nhé?” Trả tiền cho xong chứ nhận thế này cô thấy không yên lòng chút nào.
Hoắc Đình hỏi vặn lại: “Em muốn mượn cớ để kết bạn WeChat với tôi à?”
“Coi như tôi chưa nói gì đi.”
Trận game tối hôm ấy diễn ra cực kỳ hòa hợp. Hoắc Đình không hề gắt gỏng hay trách cứ việc cô “lên bảng đếm số” quá nhanh. Ngược lại, anh luôn xuất hiện đúng lúc để bảo vệ cô, thỉnh thoảng còn nhường mấy con quái rừng cho cô để tăng thêm kinh tế.
Mối quan hệ vốn đang ngượng ngùng, không mấy thân thiết, vậy mà qua vài ván game lại nhen nhóm lên cảm giác ám muội khó tả.
…
Phơi xong quần áo, Lâm Thư Duy uống cạn ly nước ngọt mẹ nấu, rửa sạch rồi cất vào tủ khử trùng, sau đó về phòng bắt đầu làm việc.
Lâm Thư Duy bắt đầu làm sáng tạo nội dung từ năm hai đại học, mảng của cô là mukbang trái cây. Sau hai năm, cô đã tích lũy được hơn 400.000 người theo dõi. Tuy nhiên, do ăn quá nhiều trái cây nên dạo gần đây cô thấy cơ thể không được khỏe, đang cân nhắc chuyển sang một hướng nội dung khác.
Hiện tại, cô thấy việc quay cảnh bà Vương nấu nướng cũng là một lựa chọn không tồi.
Mải mê cắt ghép video đến tận giờ cơm tối mà mẹ vẫn chưa về, Lâm Thư Duy rửa ít trái cây ăn thay bữa tối, sẵn tiện quay luôn một đoạn clip. Sau khi tải lên thành công, cô thấy Hoắc Đình đã livestream được nửa tiếng rồi.
Nghĩ đến nụ hôn nồng cháy hồi chiều, Lâm Thư Duy như bị ma xui quỷ khiến, lén dùng nick phụ bấm vào xem.
“Hôm nay tâm trạng đúng là rất tốt.”
“Mấy hôm trước bận dọn nhà, phải điều chỉnh lại thiết bị nên không lên sóng được.”
Lượt người xem trực tuyến đã hơn mười nghìn người, Lâm Thư Duy nhìn chằm chằm vào màn hình xem anh ȶᏂασ tác. Khi đánh trận ngẫu nhiên, Hoắc Đình thường không mở mic trong game mà vừa đánh vừa trò chuyện với fan.
“Mùa đông ở đây chắc sẽ lạnh lắm.”
“Cũng không phải đường đột đâu, có một người bạn ở đây nên tôi chuyển qua để còn tiện hỗ trợ nhau.”
Đồ khốn!