Lâm Thư Duy cảnh giác hỏi: “Anh định làm gì?”
Hoắc Đình đáp: “Dì bổ trái cây cho em này, không lấy sao?”
“Anh cứ để trên bàn ở phòng khách đi, lát nữa tôi tự ra lấy.”
Hoắc Đình: “Được thôi.”
Sau đó, bên ngoài yên tĩnh trở lại. Lâm Thư Duy hé cửa, nhìn qua khe hở nhỏ xíu để quan sát một lượt. Cửa nhà đối diện đã đóng, mẹ cô đang ở trong bếp rửa bát.
Thở phào nhẹ nhõm, Lâm Thư Duy mới dám rời khỏi phòng. Lúc nãy ăn vội quá nên ăn vẫn chưa no, trái lại còn thấy hơi khó tiêu.
Vừa gặm vài quả vải với hai miếng táo, trong đầu cô bỗng loé lên ý định muốn chuyển nhà ngay.
Đúng lúc đó, điện thoại rung lên, một tin nhắn từ số lạ gửi đến: [Qua đây.]
Chẳng cần đoán cũng biết là ai, Lâm Thư Duy định lờ đi, nhưng tin nhắn thứ hai đã đuổi theo ngay sát nút: [Trong vòng ba phút mà không thấy mặt em, anh sẽ sang nói với dì em là bạn gái anh, nhưng giờ lại đang định ăn xong không chịu đổ vỏ.]
Lâm Thư Duy chết lặng, cái tính của anh thì đúng là nói được làm được thật.
“Mẹ, con xuống lầu một lát nhé.”
May là bà Vương chẳng bao giờ quản chuyện cô đi đâu. Cầm lấy điện thoại rồi khép cửa lại, Lâm Thư Duy rón rén lẻn đi. Hoắc Đình đã chắc mẩm cô sẽ sang, nên cửa nhà anh thậm chí còn chẳng buồn khép.
Anh đang thong thả uống nước, liếc thấy cô lập tức ra lệnh: “Đóng cửa lại.”
Theo bản năng, Lâm Thư Duy không muốn làm theo.
Đóng cửa vào rồi thì cô còn đường nào mà chạy nữa?
Cô cứ đứng đực ra ở cửa không chịu vào.
Thấy Hoắc Đình từng bước một tiến về phía mình, tim cô đập loạn cào cào, lòng dạ rối bời.
Khi đã đứng sát rạt trước mặt cô, Hoắc Đình bật cười khinh khỉnh. Anh một tay vòng qua ôm lấy vòng eo thon gọn, cứ thế nhấc bổng cô vào trong. Cánh cửa đóng sầm một tiếng, cắt đứt mọi hy vọng cuối cùng của cô.
Cùng lúc đó, nụ hôn nồng cháy đầy vẻ chiếm hữu của người đàn ông ập xuống.
“Ưm...!”
Lâm Thư Duy quen anh bảy tháng, trong ba tháng yêu nhau cũng đã hôn không biết bao nhiêu lần, nhưng lần nào cũng là kiểu dịu dàng, quấn quýt, chứ chẳng như lần này, anh hôn cứ như phát điên vậy.
Hai tay cô bị Hoắc Đình tóm chặt rồi giữ chặt qua đỉnh đầu. Anh cắn mạnh vào giữa môi cô rồi ra sức mυ"ŧ mát, sau đó lại hôn dọc viền môi, liếʍ láp đến mức khiến nó trở nên ướt át.
Nơi sâu kín giữa hai chân Lâm Thư Duy bắt đầu cảm thấy ngứa ngáy, cô muốn đẩy anh ra nhưng lại hoàn toàn bất lực.
“Hoắc Đình…”
Ngay lúc cô vừa hé môi, chiếc lưỡi nóng bỏng của anh đã thừa cơ thâm nhập sâu vào bên trong, quấn lấy đầu lưỡi đang trốn tránh của cô mà mυ"ŧ mát, liếʍ láp không rời. Bên tai là tiếng thở dốc dồn dập, Lâm Thư Duy nhận ra chút sức lực kháng cự cuối cùng của mình đang dần tan biến.
Tiếng hôn chùn chụt ám muội vang lên hồi lâu. Hoắc Đình đè toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người cô khiến Lâm Thư Duy không tài nào nhúc nhích nổi, cùng lúc đó, cô cảm nhận được một vật cương cứng đang chen vào giữa hai chân mình.
Mở mắt ra, trong mắt Hoắc Đình như có ngọn lửa đang bùng cháy, dáng vẻ như muốn ăn tươi nuốt sống cô đến nơi.
Lâm Thư Duy nói: “Anh... anh buông tôi ra trước đã.”
“Không buông.”
Sức cùng lực kiệt, Lâm Thư Duy bị anh hôn đến mức lồng ngực phập phồng không ngớt. Hoắc Đình lại cúi đầu, đôi môi nóng ẩm ngậm lấy môi cô: “Há miệng ra.”
Anh lại tham lam mυ"ŧ mát, chỉ cần một tay đã hoàn toàn khống chế được cô. Hoắc Đình rảnh ra tay kia, luồn ra sau lưng, thành thục kéo khóa váy của cô xuống.
“Đừng mà!”
Hoắc Đình vừa mυ"ŧ môi cô vừa khàn giọng hỏi: “Để anh đâm vào luôn, hay là em định giúp anh bắn ra đây?”
Trong thời khắc “ngàn cân treo sợi tóc” lại phải đối mặt với câu hỏi lựa chọn đầy oái oăm, Lâm Thư Duy im lặng cúi đầu, lúc này mới phát hiện tay anh đã bao trọn lấy bầu ngực mình.
Hoắc Đình gằn giọng: “Trả lời đi.”
Cản cách một lớp vải mỏng manh, núm vυ" của Lâm Thư Duy bị đầu ngón tay anh nhấn mạnh một cái. Cảm giác tê dại lập tức lan tỏa khắp cơ thể, một tiếng rêи ɾỉ không kìm nén được lọt vào tai người đàn ông.
“Lâm Thư Duy, có chọn không?”
Lâm Thư Duy nghiến răng: “Không chọn... A!”
Cách hai tháng trời, Hoắc Đình lại một lần nữa ngậm lấy ngực cô. Lâm Thư Duy có vẻ ngoài kiểu dịu dàng thanh tú, nhưng dáng người lại cực kỳ bốc lửa, vòng nào ra vòng nấy. Hồi hai người làm chuyện ấy lần đầu tiên, Hoắc Đình đã xoa ngực cô suốt mười mấy phút đồng hồ.
Lâm Thư Duy hoàn toàn mất đi khả năng kháng cự. Hoắc Đình khom lưng, làn môi mỏng ngậm lấy núm vυ" ra sức mυ"ŧ mát, đầu lưỡi còn liên tục xoay vòng quanh quầng vυ" hồng hào.
“Hoắc Đình, buông ra!”
Sau khi liếʍ láp bên phải đến ướt đẫm, Hoắc Đình mυ"ŧ mạnh một cái rồi mới chuyển sang bên trái, lặp lại hành động tương tự. Bên dưới cô càng lúc càng khép chặt, Lâm Thư Duy dùng hai tay đẩy đầu anh ra, nhưng ngược lại càng khiến anh ngậm sâu hơn.
Hoắc Đình vốn không phải hạng người dễ bị sự cứng đầu của cô làm cho chùn bước. Anh vừa mυ"ŧ ngực, tay vừa vén váy cô lên cao: “Chọn hay không? Không chọn là anh đâm thẳng vào đấy.”
Lâm Thư Duy đành đầu hàng: “Tôi chọn! Tôi chọn!”
Người đàn ông cuối cùng cũng dừng lại, Lâm Thư Duy ngước nhìn anh với vẻ mặt đáng thương: “Tôi giúp anh là được chứ gì…”
Lúc này, môi Lâm Thư Duy đỏ mọng, tóc mái rối bời, chiếc váy bị anh kéo lên tận eo, trông cô tội nghiệp đến phát thương.
Hoắc Đình hôn lên môi cô: “Em yêu, thả nó ra đi.”
Chiếc quần thường ngày của anh nới lỏng hờ hững nơi thắt lưng. Lâm Thư Duy vừa đón nhận nụ hôn của anh, những ngón tay trắng nõn vừa run rẩy đưa về phía bụng dưới, rồi lại nhát gan rụt lại một chút.
Hoắc Đình cười khẽ: “Quên cách làm rồi à?”
Đúng nghĩa là hai người mới chỉ ngủ với nhau hai đêm, nhưng chuyện gì cũng đã thử qua hết rồi. Hồi đó mỗi khi Lâm Thư Duy bị làm đến lả người, Hoắc Đình lại cầm tay cô, dạy cô cách giúp anh “ra” bằng tay.
Lâm Thư Duy không đáp lời, cô mím môi, luồn tay vào trong quần anh. Vẫn như mọi khi, một cảm giác nóng bỏng rực lửa chạm vào lòng bàn tay.
Vẫn chưa lấy thứ đó ra hẳn, Lâm Thư Duy đối với cơ thể anh giờ đã có chút cảm giác xa lạ, cô chỉ dám đưa tay vào trong xoa nắn nhẹ nhàng.
“Nhát thế à?”
Lâm Thư Duy lườm anh một cái đầy nũng nịu: “Thì tôi vốn dĩ nhát gan mà!”
Hoắc Đình nắm lấy tay cô, ấn sâu vào thêm: “Phải rồi, nhát đến mức chia tay cũng chẳng dám nói thẳng trước mặt.”
“Ha!”
Bị cô cấu một cái để trả đũa, Hoắc Đình cảm thấy da đầu tê dại, chỉ hận không thể lập tức đâm thẳng vào cho cô biết tay.
“Nhanh lên!”
Cứ để trong quần mãi thì không thể chạm thấu được, Hoắc Đình nắm cằm cô rồi hôn xuống, chủ động cởi chiếc quần dài xuống hẳn. Sự nóng bỏng đập thẳng vào lòng bàn tay, Lâm Thư Duy run rẩy, buộc phải mở mắt ra nhìn.
Hoắc Đình hỏi: “Còn nhận ra nó không?”
Nơi đó của anh trông không hề xấu xí, có lẽ do đặc thù công việc nên anh ít khi ra ngoài, làn da khắp cơ thể đều là màu trắng khỏe mạnh.
Còn “chỗ đó”, sắc hồng ẩn hiện dưới làn da trắng, đan xen với những đường gân xanh nổi lên, tựa như một con cự long đang nằm gọn trong tay cô. Phần quy đầu to lớn, nơi đỉnh còn chảy ra chút dịch trong suốt.
Lâm Thư Duy: “Anh đừng có cử động.”
Cái tên này đúng là chẳng đứng đắn gì cả, cứ cố tình va chạm vào tay cô.
Hoắc Đình thúc giục: “Vậy thì em làm nhanh lên, không là anh tự đâm vào đấy.”
Lâm Thư Duy vốn là một “học bá”, ngay cả việc hoang đường như giúp anh thủ dâm cô cũng làm một cách vô cùng nghiêm túc. Hai tay xoa nắn từ trước ra sau, sau khi hết ngại ngùng, mắt cô cứ nhìn chằm chằm vào đó, vừa ngoan ngoãn lại vừa tập trung.
Hoắc Đình nhìn mà lòng ngứa ngáy, anh giật phăng chiếc áo lót của cô ra, lại cúi đầu mυ"ŧ ngực cô thêm mấy cái rồi mới mỉm cười đuổi theo môi cô để hôn, khẽ cảm thán: “Em yêu ngoan quá.”
Đã quá lâu không làm chuyện này, Hoắc Đình không trông mong gì vào kỹ thuật vụng về của cô có thể giúp anh cầm cự được bao lâu. Cuối cùng, anh tự nắm lấy tay cô cùng phối hợp, trong cơn cực khoái, anh bắn hết tϊиɧ ɖϊ©h͙ lên chiếc váy màu hồng của cô.
Tay Lâm Thư Duy vừa mỏi vừa tê, cô túm lấy vạt áo thun của anh, nghỉ ngơi một lúc lâu mới hồi sức. Hoắc Đình hôn lên vành tai mềm mại của cô, thì thầm nói: “Bên dưới ướt rồi phải không?”
Thật ra Lâm Thư Duy đã ướt đẫm từ lâu, thậm chí suýt chút nữa cô đã đạt cực khoái chỉ vì được anh mυ"ŧ ngực.
Hoắc Đình mồi chài: “Có muốn anh liếʍ cho không?”
Lâm Thư Duy dùng hết sức đẩy anh ra, nhanh chóng chỉnh lại váy vóc rồi chẳng thèm ngoảnh đầu lại, cầm lấy điện thoại rơi dưới đất mà chạy thẳng về nhà.
Ở phòng khách, bà Vương đang ăn dưa hấu, thấy cô chạy hớt hơ hớt hải liền hỏi: “Chạy gì mà nhanh thế?”
Lâm Thư Duy tìm đại một cái cớ: “Không có gì ạ, con đến kỳ rồi.”
Về đến phòng, Lâm Thư Duy còn chưa ngồi vững đã nhận được tin nhắn từ người đàn ông kia, kèm theo một tấm ảnh. dươиɠ ѵậŧ đang nằm gọn trong tay anh, rõ ràng là vừa mới xuất tinh xong nhưng đã lại cứng ngắc trở lại.
Hoắc Đình: [Lần sau còn chạy là anh đâm thẳng vào đấy.]
“Đồ lưu manh!”