Sau Khi Bạn Trai Cũ Chuyển Đến Căn Hộ Đối Diện

Chương 1: Hàng xóm là bạn trai cũ

Trước Sau

break

Cuối tháng sáu, Lâm Thư Duy đã nằm ườn ở nhà suốt hai tuần lễ.

Vừa tốt nghiệp đã về ngay thị trấn nhỏ, Lâm Thư Duy chẳng mảy may vội vàng rải đơn tìm việc. Một là vì ở đây ít cơ hội, hai là nhờ thời sinh viên làm sáng tạo nội dung trên mạng, cô cũng tích cóp được một khoản, chẳng lo cơm áo gạo tiền.

Sau chuỗi thua mười ván game liên tiếp, Lâm Thư Duy thoát máy đi rửa quả táo ăn cho hạ hỏa. Không có bạn trai cũ gánh team, trình độ chơi game của cô tụt dốc không phanh, đến mức chẳng dám mở mic trong đội, lại còn suốt ngày bị tố cáo là “feed” mạng cho đối thủ.

Một tiếng rắc giòn tan vang lên cùng lúc với tiếng mở cửa, Lâm Thư Duy quay đầu lại, thấy mẹ cô là bà Vương đang xách túi thức ăn đi vào. Cái túi bị rò nước, mấy con cá đù vàng bên trong vẫn còn nhảy tanh tách.

Bà Vương thở dài: “Lấy cho mẹ cái chậu mau!”

Lâm Thư Duy mang cái chậu sắt ra, vừa gặm táo vừa trút cá vào chậu, kết quả bị nước bắn đầy mặt.

“Sao mẹ mua nhiều thế ạ?” 

Phải đến nửa chậu chứ chẳng ít.

Bà Vương nói: “Đối diện nhà mình mới có hàng xóm chuyển đến, lát nữa mẹ chiên nhiều một chút rồi con mang sang biếu người ta, sau này còn dễ qua lại.”

Lâm Thư Duy đã quá quen với việc này. Mẹ cô đứng bếp hơn hai mươi năm, hàng xóm láng giềng từ tầng trên xuống tầng dưới không ai là chưa nếm qua tay nghề của bà. Cứ hễ có hàng xóm mới, bà luôn là người đầu tiên đến chào hỏi.

“Lúc nãy về mẹ có chạm mặt cậu thanh niên đó rồi. Chu choa, trông bảnh bao lắm nhé, đẹp trai hơn ba con hồi trẻ nhiều, chỉ là không biết đã có người yêu chưa thôi.”

Nhắc đến “người yêu”, Lâm Thư Duy bất giác nhớ đến tên bạn trai cũ vừa chia tay chưa đầy hai tháng.

Anh họ Hoắc, tên Hoắc Đình. 

Lâm Thư Duy chỉ biết anh là streamer mảng game, dáng người cực phẩm, giọng nói lại trầm ấm dễ nghe. Và đặc biệt là lúc làʍ t̠ìиɦ trên giường, anh cực kỳ mãnh liệt.

Tiếc là, Lâm Thư Duy mới chỉ cùng anh làm chuyện đó đúng hai lần. Lần đầu là anh chủ động, lần thứ hai là cô chủ động.

Đã chia tay rồi, Lâm Thư Duy tuy vẫn còn chút thèm cảm giác đó nhưng cũng chẳng thấy nuối tiếc gì nhiều. 

Điều cô tiếc nuối nhất chính là liệu Hoắc Đình có thể kết bạn lại trong game với cô không, chứ một mình cô leo rank thực sự là quá khổ sở!

Buổi trưa, cả phòng khách ngập tràn mùi cá chiên thơm nức. Lâm Thư Duy ăn liền một lúc ba con mới đặt đũa xuống. Cá đù vàng mẹ chiên giòn rụm tận xương, rắc thêm chút bột ớt thì đúng là mỹ vị.

“Con rửa ít trái cây sáng nay mẹ mua đi, rồi bê cùng đĩa cá này sang bên kia.”

“Vâng ạ.”

Mẹ cô đi tặng quà lúc nào cũng rất hào phóng, trái cây toàn chọn loại ngon nhất. Rửa sạch dâu tây và vải, Lâm Thư Duy một tay xách túi quả, một tay bê đĩa cá, gõ cửa nhà đối diện.

Nhà Lâm Thư Duy ở tầng năm, đây là khu chung cư kiểu cũ không có thang máy, mua từ hồi cô còn nhỏ, một tầng chỉ có hai hộ.

Cánh cửa mở ra, thứ đầu tiên Lâm Thư Duy nhìn thấy là một đôi dép lê màu xám. Tiếp đó là bắp chân săn chắc, chiếc sơ mi trắng buộc hờ ngang hông, và... cả những múi cơ bụng còn đọng nước lộ ra giữa không trung…

Lâm Thư Duy lập tức đỏ bừng mặt, ánh mắt cô vô tình lướt qua hai điểm hồng hồng trước ngực người đàn ông rồi vội vàng dời đi chỗ khác.

“Chào anh, tôi là hàng xóm ở đối diện…”

Người đàn ông cười lạnh một tiếng: “Lâm Thư Duy.”

!

Giọng nói này?

Lâm Thư Duy bỗng nhiên ngẩng đầu lên, quả nhiên đập vào mắt cô là gương mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ ấy. 

Người hàng xóm mới chuyển đến đối diện nhà cô, hóa ra lại chính là tên bạn trai cũ vừa chia tay chưa đầy hai tháng!

Hoắc Đình nhìn gương mặt cô chuyển từ ửng hồng sang trắng bệch trong nháy mắt, anh cố tình cúi người ghé sát mặt lại gần, trầm giọng nói: “Lúc ngồi lên người tôi cọ lên cọ xuống thì chẳng thấy em đỏ mặt, giờ lại giở vẻ da mặt mỏng à?”

Rầm một tiếng, Lâm Thư Duy chạy biến mất dạng như bị ma đuổi. Tà váy suýt chút nữa thì bị kẹt vào khe cửa, cô còn làm rơi lại hai con cá nằm lăn lóc trên sàn nhà.

Đóng cửa lại, Hoắc Đình quay vào phòng thay một bộ quần áo khác. Áo thun trắng phối với quần tây đen đơn giản, anh vuốt lại mái tóc rồi sang gõ cửa nhà đối diện.

Người ra mở cửa là bà Vương, vừa nhìn thấy anh bà đã cười hớn hở.

“Cháu chào dì, cháu là Hoắc Đình, là người mới chuyển đến đối diện ạ.”

“Chào cháu, chào cháu!” Bà Vương vội vàng mời anh vào nhà: “Dì đang làm cơm, lúc nãy vừa bảo con gái mang ít cá đù vàng chiên sang biếu cháu, thấy nó bê về dì lại cứ ngỡ cháu không có nhà.”

Hoắc Đình bước vào: “Cháu có nhà ạ, tại cháu mới dọn đến chưa kịp chuẩn bị gì nên ngại không dám nhận, định bụng sang chào hỏi dì một tiếng.”

Bà Vương cười: “Hàng xóm láng giềng cả mà, không cần câu nệ thế đâu. Cháu cứ ngồi chơi, để dì chiên lại chỗ cá này, mẻ mới ra lò này mới thơm.”

“Vậy cháu không khách sáo nữa, cảm ơn dì ạ.”

Trong phòng, Lâm Thư Duy đóng chặt cửa, vùi mặt vào gối đến mức nghẹt thở đỏ gay cả mặt. Cô không dám đối mặt với Hoắc Đình, bởi vì hồi đó hai người yêu nhau rất hòa hợp, chính cô là người đột ngột nói chia tay mà không một lời báo trước.

Cô sợ Hoắc Đình sẽ trả thù mình.

Gian bếp không phải kiểu không gian mở, Hoắc Đình đi loanh quanh trong phòng khách, nhìn thấy một bức tường treo đầy giấy khen của Lâm Thư Duy. Nào là cuộc thi nhảy, vẽ tranh thiếu nhi, người dẫn chương trình nhí... đều có đủ cả.

“Dì ơi, tên của con gái dì là ai đặt thế ạ? Nghe hay thật đấy.”

Bà Vương chiên cá xong, bưng đĩa ra: “Dì đặt đấy, mau lại đây nếm thử đi.”

Hoắc Đình vừa ăn vừa khen: “Tay nghề của dì đúng là tuyệt đỉnh.”

Bà Vương mời mọc: “Ngon thì ăn nhiều vào, trưa nay ăn cơm ở đây luôn đi cháu, dì xào thêm hai món nữa là xong ngay thôi.”

Hoắc Đình giả vờ từ chối: “Thế thì phiền dì quá, cháu ăn đĩa cá này là đủ rồi ạ.”

“Phiền hà gì chứ, cháu đừng có khách sáo với dì.”

Trưa đó bà Vương nấu bốn món, có thịt có rau và cả canh. Hoắc Đình giúp bà bày biện bát đũa, còn bà thì đi gọi Lâm Thư Duy ra ăn cơm.

“Nhanh lên con, đừng để khách phải đợi.”

Hoắc Đình: “Dì không phải vội đâu ạ, thức ăn vẫn còn nóng mà.”

Trong phòng ngủ, Lâm Thư Duy lẩm bẩm mắng một câu: “Đồ đạo đức giả.”

Dù không cam lòng đến mấy thì vẫn phải ra ngoài, Lâm Thư Duy vuốt lại mái tóc dài hơi rối, vỗ vỗ đôi gò má đang nóng bừng rồi mới đẩy cửa bước ra. 

Chẳng cần nhìn cô cũng biết Hoắc Đình đang quan sát mình, cái nóng vừa mới hạ xuống trên mặt trong nháy mắt lại bùng lên.

Bát đũa đã có người bày sẵn, Lâm Thư Duy đỏ mặt đi lấy chỗ trái cây lúc sáng đã rửa rồi mang ra... rửa lại thêm lần nữa, sau đó mới đặt vào đĩa quả.

“Ngồi xuống ăn cơm đi con.”

Lâm Thư Duy ngồi một bên cùng phía với bà Vương, chỉ biết cắm cúi ăn cơm.

Bà Vương hỏi: “Nhà cháu ở nơi này à?”

Hoắc Đình: Dạ không, cháu đến đây một mình thôi ạ.”

Vương Mỹ Cần: “Trẻ trung thế này sao lại về cái huyện nhỏ này làm gì, việc làm ở đây cũng khó tìm lắm, cháu đi du lịch à?”

Gần đây có một thị trấn nghỉ dưỡng, mỗi năm vào mùa đông tuyết rơi dày đến cả mét, buổi đêm thắp đèn màu lên trông cực kỳ đẹp. Từ cuối tháng mười đến tháng ba năm sau là mùa cao điểm du lịch, nhưng hiện tại thì không phải.

Hoắc Đình: “Cháu đến đây để tìm người ạ.”

Nghe vậy, tim Lâm Thư Duy hẫng đi một nhịp. 

Tên này không phải là đặc biệt tìm đến đây để trả thù cô đấy chứ?

“Có người thân ở đây sao? Vậy sao cháu không ở nhà người ta, thuê nhà chi cho tốn kém.”

Hoắc Đình: “Ở nhà người thân không tiện lắm ạ, với cả cháu đến đây cũng có chút công việc.”

Dưới gầm bàn, bắp chân của Lâm Thư Duy bỗng bị ai đó khẽ chạm vào. Theo phản xạ tự nhiên, cô đá cho đối phương một cái, Hoắc Đình lập tức nhìn thẳng vào cô không rời mắt.

“Khụ khụ khụ!”

Bà Vương đưa bát canh qua cho cô: “Lớn tướng rồi mà ăn uống còn để sặc, có ngốc không cơ chứ?”

Uống ực một hơi hết nửa bát canh, Lâm Thư Duy nhanh chóng ăn nốt vài miếng cơm còn lại rồi chạy biến về phòng.

“Kệ nó đi cháu, mình cứ ăn tiếp thôi.”

Hoắc Đình: “Vâng ạ.”

Mười phút sau, cửa phòng Lâm Thư Duy có tiếng gõ cửa. Người đó không lên tiếng, chắc chắn không phải là bà Vương.

“Ai đấy?”

Tim đập thình thịch, Lâm Thư Duy ôm khư khư cái điện thoại đi tới cạnh cửa, áp sát tai lên cánh cửa để nghe ngóng.

Hoắc Đình: “Mở cửa.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc