Sau Khi Bạn Trai Cũ Chuyển Đến Căn Hộ Đối Diện

Chương 5: Anh còn trụ được không đấy?

Trước Sau

break

Những lời lẽ sặc mùi “xôi thịt” của anh khiến tai Lâm Thư Duy nóng bừng. Cô tắt báo thức, tiện tay rút một tờ khăn giấy ướt trên tủ giày để lau đôi gò má đang nóng hổi.

Hoắc Đình xem ra cũng khá giữ lời, nói hôn mười phút là đúng mười phút, tay chân cũng đứng đắn không sờ soạng lung tung chỗ khác.

“Tôi đi đây, anh đừng có quấn lấy tôi nữa.”

Hoắc Đình nắm lấy cổ tay cô: “Chờ chút.”

Anh đá văng đôi dép lê, thay một đôi giày có thể đi ra ngoài rồi chủ động xách túi rác giúp cô: “Anh cũng đi.”

Lâm Thư Duy hỏi: “Anh đi làm gì?”

“Đói rồi, đi ăn sáng.”

Anh dắt tay cô đi từ tầng năm xuống, mặc cho Lâm Thư Duy vùng vẫy thế nào Hoắc Đình cũng không buông tay. Lo lắng hàng xóm láng giềng nhìn thấy, nhân lúc anh đi vứt rác, Lâm Thư Duy giẫm mạnh vào chân anh một cái rồi vắt chân lên cổ chạy biến.

Hoắc Đình bật cười vì tức: “Lâm Thư Duy!”

Gặp mấy người hàng xóm dậy sớm, Lâm Thư Duy cười gượng gạo đầy chột dạ, bảo là nghe lời mẹ đi mua thức ăn.

“Cái cậu thanh niên phía sau hình như đang gọi cháu kìa.”

Lâm Thư Duy không dám ngoái đầu lại nhìn: “Dạ không phải đâu ạ, chắc là người mới chuyển đến thôi, cháu không có quen.”

Nói xong, cô càng bước nhanh hơn.

Hoắc Đình thong thả đi theo sau, định bụng gửi tin nhắn đe dọa thì mới phát hiện mình đã bị cho vào danh sách đen. Anh tặc lưỡi một tiếng rồi sải bước đuổi kịp, tiện tay kéo luôn Lâm Thư Duy vào một quán vằn thắn bên đường.

“Chặn liên lạc của anh à?”

Cũng may dãy cửa hàng này đều cho người ngoài thuê kinh doanh nên chủ quán không biết Lâm Thư Duy. Nếu không, sáng sớm ra đã dây dưa với một người đàn ông thế này, chỉ lo một lát nữa bà Vương sẽ xách dao phay xuống “xử” cô mất.

Lâm Thư Duy hỏi ngược lại: “Thì sao nào?”

Hoắc Đình ấn cô ngồi xuống rồi gọi hai bát vằn thắn: “Có kiêng gì không?”

“Tôi không ăn.”

Hoắc Đình nói với chủ quán: “Cứ cho đủ gia vị đi.”

Một bàn có bốn chỗ, Lâm Thư Duy bị anh ép ngồi vào phía trong, chặn đứng đường lui.

“Tại sao lại chặn anh?”

Lâm Thư Duy đáp: “Anh nói nhiều quá.”

Hoắc Đình hạ thấp giọng: “Anh nói còn chưa nhiều bằng một góc lúc em rêи ɾỉ xin tha trên giường đâu.”

“Hoắc Đình!”

“Được rồi được rồi, anh sai rồi.”

Anh vỗ về để cô ngồi yên, sau đó trộn đều hai bát vằn thắn mà chủ quán vừa mang ra: “Kết bạn lại với anh đi, anh vừa gửi yêu cầu rồi đấy.”

Biết cô thích ăn cay, Hoắc Đình múc một thìa dầu ớt cho vào bát của cô rồi trộn đều, hương thơm ngay lập tức lan tỏa ra.

Lâm Thư Duy chống cằm nói: “Tôi không kết bạn lại đâu.”

Bây giờ cô không đồng ý cũng chẳng sao, anh có đầy cách để khiến cô phải chủ động thêm lại mình.

Trước khi ra cửa đã uống một ly sữa nên Lâm Thư Duy mới ăn được nửa bát vằn thắn đã đặt thìa xuống. Thấy vậy, Hoắc Đình lập tức nhanh tay gạt hết phần còn thừa của cô sang bát mình.

Cách nhà khoảng bảy trăm mét có một siêu thị lớn thuộc hệ thống chuỗi, đồ đạc ở đây đầy đủ hơn cửa hàng dưới lầu. Lần nào bà Vương cũng bắt cô ra tận đây mua, chỉ để cô đi bộ vận động thêm vài bước.

Hoắc Đình đẩy xe, Lâm Thư Duy cứ lấy đồ xong là bỏ vào trong. Thi thoảng cô lại cúi đầu nhìn, trong xe đã đầy thêm mấy món ăn vặt mà cô thích từ lúc nào không hay.

Dò theo danh sách đồ cần mua mà bà Vương gửi, Lâm Thư Duy đi đến khu đồ ăn chín. Trưa nay ăn bánh trứng nên cô mua thêm nửa con vịt quay.

Hoắc Đình đã lấy xong phần đồ ăn vặt của mình, định bụng đi mua thêm ít hoa quả.

“Lối này cơ mà.”

Lâm Thư Duy gọi giật lại: “Tôi còn chưa mua thịt bò!”

Hoắc Đình hỏi: “Mua bao nhiêu?”

“Ba cân.”

Thái thịt xong, Hoắc Đình dẫn cô đi chọn hoa quả. Vì Lâm Thư Duy làm nghề livestream trái cây nên cô đã ăn qua rất nhiều loại, bình thường trừ lúc quay video ra cô cũng không hay ăn lắm. Nhưng hôm nay dưa hấu trông khá ngon nên cô chọn một quả lớn.

Hoắc Đình thì lại thích ăn xoài và lựu, toàn là những loại quả ăn khá mất công. Mùa này lựu không vào vụ, Hoắc Đình nhặt mấy quả xoài và táo bỏ vào xe rồi đi thanh toán.

Lâm Thư Duy vốn không định để Hoắc Đình trả tiền, dù sao công xá anh “phục vụ” cô cũng không tệ, cô mời anh ít hoa quả, đồ ăn vặt cũng chẳng sao. Nhưng điều khiến cô ngạc nhiên là, cái tên chết tiệt này sau khi nhặt riêng phần hoa quả và đồ ăn vặt của mình ra thanh toán xong, lập tức đẩy thẳng xe hàng lại cho cô.

“Đây là của em.”

Lâm Thư Duy ngớ người: “Anh có ý gì đây?”

Hoắc Đình thản nhiên nói: “Bây giờ mà anh trả tiền mấy thứ thức ăn này thì thấy hơi ngại, đợi khi nào anh chính thức bước chân vào cửa nhà em rồi, mấy khoản này cứ để anh lo tất.”

“???”

Dưới ánh mắt trêu chọc của nhân viên thu ngân, Lâm Thư Duy vừa bực mình vừa xấu hổ, chỉ hận không thể bê cả xe đồ này đập thẳng vào mặt anh.

Thanh toán xong, tay Hoắc Đình xách hai túi đồ, còn đống rau củ thịt cá của Lâm Thư Duy thì đựng trong một cái túi lớn.

Anh đưa tay ra: “Đưa anh xách cho.”

“Đồ giả nhân giả nghĩa.”

Hoắc Đình cười: “Anh thật lòng mà.”

Lâm Thư Duy chẳng buồn tiếp lời. 

Lúc này mặt trời đã lên cao, khi ra ngoài cô không mang theo ô nên vừa nóng vừa bực bội trong người.

Gần đó có một cửa hàng tiện lợi, Lâm Thư Duy đặt đồ xuống đất rồi thầm cảm thán. Rõ ràng túi hoa quả của anh nặng hơn túi thức ăn của cô nhiều, vậy mà sao trông anh xách đi vẫn có vẻ nhẹ tênh như không vậy nhỉ?

Vào cửa hàng mua một hộp kem, Hoắc Đình bóc vỏ rồi nhét vào tay cô, sau đó một tay xách gọn cả ba túi đồ: “Đi thôi.”

Đi theo sau anh, Lâm Thư Duy múc một thìa kem đầy cho vào miệng. Vị ngọt lịm tan ra tức thì, cảm giác mát lạnh thấm vào tận ruột gan, xua tan cái nóng oi bức của mùa hè. 

Hay là ngày mai mình quay một video chủ đề trái cây ăn kèm kem cho người hâm mộ xem nhỉ? 

Cô vừa ăn vừa suy nghĩ.

Quãng đường bảy trăm mét nhìn thì có vẻ gần, nhưng đi bộ thực tế lại thấy xa hơn nhiều. Quẹo qua một khúc cua, Hoắc Đình lắc lắc cánh tay đã bắt đầu mỏi nhừ, anh quay đầu giục cô: “Nhanh chân lên chút.”

Lâm Thư Duy lững thững bước theo sau, trêu chọc: “Anh còn trụ được không đấy?”

Ánh mắt Hoắc Đình thay đổi ngay lập tức, nhưng vì đang ở ngoài đường nên anh kìm lại không vặn lại cô. Anh chỉ nói: “Cho anh xin một miếng.”

Lâm Thư Duy lườm anh một cái: “Tự anh không biết mua à?”

Hoắc Đình nói: “Chẳng phải hộp này là tiền anh mua sao?”

“Thế thì anh vào mà mua thêm hộp nữa.”

Hoắc Đình không chịu, anh nắm lấy tay cô rồi tự múc cho mình một thìa thật lớn. Ăn xong, anh tặc lưỡi nói: “Sao anh thấy kem này chẳng ngọt gì cả nhỉ?”

Lâm Thư Duy ngạc nhiên hỏi lại: “Không ngọt á?”

Cô thấy thơm ngon lắm mà.

Hoắc Đình nói thêm một câu: “Chẳng ngọt bằng miệng em.”

“... Đồ lưu manh.”

Cả hai cứ thế đi dạo về đến dưới lầu. 

Lâm Thư Duy vẫn thanh thản nhẹ nhàng, còn trên cánh tay Hoắc Đình đã rịn đầy mồ hôi.

“Để tôi tự xách cho.” Còn phải leo năm tầng lầu nữa, cô không muốn anh giúp đến tận cửa rồi lại có cớ ăn vạ ở lì nhà mình.

Hoắc Đình hỏi: “Muốn xách à? Vậy cho em túi đồ ăn vặt này.” Anh toàn mua mấy món đồ chiên phồng nên tuy túi to nhưng chẳng nặng là bao.

“Lâm Thư Duy!”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Lâm Thư Duy giật bắn mình. Quay đầu lại, cô thấy ba mình – ông Lâm Túng đang đi tới.

“Ba.”

Hoắc Đình bỗng chốc trở nên căng thẳng, phép lịch sự lấn át cả trí não, anh vội vàng chào: “Cháu chào chú ạ.”

Ông Lâm Túng đẩy gọng kính, đánh giá chàng trai trẻ trước mặt một lượt từ trên xuống dưới: “Cậu là...?”

“Cháu là người mới chuyển đến thuê nhà ạ, cháu ở phòng 502.”

“Hóa ra là cậu à.” Việc nhà đối diện có người mới chuyển đến ông Lâm Túng cũng có nghe qua, nhưng mấy ngày nay ông bận bù đầu với các ca phẫu thuật nên chưa có dịp gặp mặt hàng xóm mới.

Lâm Thư Duy sợ ba nghi ngờ nên vội giải thích: “Con đi mua thức ăn về thì tình cờ gặp anh ấy, đứng dưới lầu chào hỏi vài câu thôi ạ. Ba. hôm nay ba không có ca mổ nào nữa sao?”

Ông Lâm Túng làm việc ở bệnh viện đã hơn ba mươi năm, dành cả đời cho nghiên cứu học thuật và cứu người. Ở tuổi ngoài năm mươi, tóc ông không còn dày như trước mà mắt kính lại ngày một dày thêm.

“Ba con đã đứng suốt một ngày một đêm rồi, đứng thêm tí nữa chắc ngã gục mất thôi.”

Lâm Thư Duy nghe vậy xót xa, vội vàng đỡ lấy ông: “Thế ba đi chậm thôi, hôm qua mẹ đã làm đồ tẩm bổ cho ba rồi đấy.”

Ông Lâm Túng gật đầu: “Ừm, lên lầu thôi.”

Hoắc Đình bị bỏ rơi sang một bên, lẳng lặng xách ba cái túi lớn lủi thủi theo sau hai ba con, trong lòng đầy rẫy sự lo âu. 

Áo ba lỗ, quần đùi rộng thùng thình... hình ảnh buổi đầu gặp mặt ba vợ thế này thì đúng là tệ hại quá mức cho phép rồi!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc