May mà Lương Tịnh Xuyên không có mặt ở đó, nếu không thấy cô bị hớ như vậy, chẳng biết cái vẻ đắc ý của anh sẽ còn bốc cao đến mức nào.
【blueblue: ……Chào hỏi trước một tiếng trên WeChat bộ làm tốn nhiều thời gian của anh lắm à.】
【ljc: Chỗ đó không dừng xe lâu được.】
【blueblue: Thế sao bây giờ lại nhắn được rồi.】
【ljc: Đang chờ đèn đỏ.】
Lam Yên gần như có thể hình dung ra vẻ mặt của anh lúc này, đôi mắt trông có vẻ lãnh đạm nhưng thực chất lại không giấu nổi sự tinh quái.
Cô không thèm chấp anh nữa, chụp ảnh hộp bánh lại, gửi vào nhóm gia đình bốn người rồi @Lương Hiểu Hạ để cảm ơn.
Lương Hiểu Hạ trả lời rất nhanh: Ăn mau đi, ăn mau đi, để tan ra là mất ngon đấy, cái vị xoài là ngon nhất đấy nhé.
Vừa mới ăn cơm xong nên một mình ăn không hết, Lam Yên chọn vị xoài ra, số còn lại chia cho Chu Văn Thuật, Tiết Mộng Thu và Tiểu Duyệt.
Mấy ngày sau đó, Lương Tịnh Xuyên bảo là đến tham quan nhưng mãi vẫn không thấy tới.
Quy định của xưởng là ngoài việc chụp ảnh lưu hồ sơ sau mỗi ngày làm việc, thì sau khi hoàn thành mỗi công đoạn lớn như tẩy rửa, bóc giấy, vá víu, đều phải để khách hàng nghiệm thu từng giai đoạn.
Bức chữ của Lương Tịnh Xuyên đã hoàn thành xong phần tu bổ.
Lam Yên chụp ảnh gửi vào nhóm, @Lương Tịnh Xuyên.
【blueblue: Phần tu bổ đã hoàn thành. Anh xác nhận không có vấn đề gì thì tôi sẽ tiếp tục công đoạn tiếp bút phối màu.】
【blueblue: Vì đây là tác phẩm thư pháp, nếu anh yêu cầu cao về bút ý, tôi sẽ nhờ đồng nghiệp giỏi thư pháp hơn qua giúp phần tiếp bút.】
Nửa tiếng sau mới thấy có tin nhắn trả lời.
【ljc: Tôi có thể qua xem một lát rồi mới quyết định không?】
【blueblue: Được.】
【ljc: Khi nào thì tiện?】
【blueblue: Giờ làm việc lúc nào cũng được. Tốt nhất là trong hai ngày nay.】
Trong nhóm không còn động tĩnh gì nữa.
Phía trên màn hình hiện thông báo tin nhắn riêng từ Lương Tịnh Xuyên.
Lam Yên thoát ra xem.
【ljc: Cô vẫn còn ở xưởng à?】
【blueblue: Ừm.】
【ljc: Bây giờ tôi qua có tiện không? Tầm hai mươi phút nữa tới.】
Vì phần tu bổ chỉ còn lại một chút xíu, Lam Yên ngại để sang ngày mai phiền phức nên định hôm nay giải quyết dứt điểm luôn, thành ra ở lại xưởng muộn hơn thường ngày.
Dọn dẹp xong cũng phải mất một lúc, tính ra thời gian cũng vừa vặn nên cô nhắn lại là có thể qua.
Trong lúc chờ người đến, Lam Yên lau dọn sàn nhà và bàn bồi sạch sẽ, sau đó mở cửa bước ra ban công nhỏ để hóng gió.
Ban công kiểu mở, sàn xi măng và lan can kiểu cũ. Những cây ngô đồng như những người tình cũ của nơi này, đứng sát rạt, chỉ cần vươn tay ra là chạm tới cành lá. Mỗi khi gió lên, chúng lại cọ xát vào nhau thì thầm, bóng cây đổ xuống như dòng nước chảy tràn trên mặt đất.
Năm đó chọn vào Sấn Lan Trai thay vì thi vào bảo tàng, một nửa lý do là vì phong cảnh nơi đây.
Lam Yên tì cánh tay lên lan can, nheo mắt tận hưởng khoảnh khắc sau khi kết thúc công việc, vừa mệt mỏi lại vừa có cảm giác thỏa mãn kéo dài, tâm trạng cực kỳ bình thản.
Cô hiểu rõ hơn ai hết rằng mình đang sống một cuộc đời rất khép kín, một nửa là tự lựa chọn, một nửa là thuận theo tự nhiên.
Nhịp điệu chính của cuộc sống là con đường đơn điệu giữa xưởng làm việc và chỗ ở, còn chuyện yêu đương chỉ là những điểm xuyết xa hoa bên ngoài sự khô khan đó.
Những người kiên trì ở lại Sấn Lan Trai đều có lý do riêng. Sư phụ thì không nói rồi, thế hệ đi trước đều có tinh thần của người nghệ nhân như vậy; sư tỷ Tiết Mộng Thu thì làm nghề nào yêu nghề đó; còn Chu Văn Thuật thì cho rằng, đã học rồi thì chi phí chìm để đổi nghề là quá cao, nên cứ thế mà làm tiếp thôi.
Còn cô thì sao?
---