Sắc Xanh Vụng Trộm

Chương 29

Trước Sau

break

Đời người có quá nhiều thứ không thể phục hồi: ký ức, tình cảm, thời gian đã trôi qua, mạng sống đã lụi tàn.

Ít nhất, vẫn có một vài vật phẩm mà cô có thể cứu vãn được.

Cô bỏ ra một đoạn ngắn ngủi của cuộc đời mình để đổi lấy hàng chục, thậm chí hàng mấy chục năm tuổi thọ cho những bức thư họa sắp mục nát này, thật sự là quá hời.

Đồ vật tốt hơn con người.

Đồ vật không làm cô thất vọng.

Đang suy nghĩ miên man, cô thoáng thấy dưới bóng cây bên kia đường, có một bóng người từ đầu đường bên kia đi tới.

Chiếc sơ mi trắng dưới ánh đèn đường biến thành một màu nhạt hơn màu vàng mây, dáng người thanh mảnh như một nét bút vẽ lên, thanh cao thoát tục.

Giá mà không quen biết thì tốt, không quen thì có thể gạt bỏ con người này sang một bên để đơn thuần thưởng thức cái đẹp.

Gió thu hơi se lạnh khiến người ta lười biếng, Lam Yên tạm thời chưa nhúc nhích, đợi bóng người đó đi tới phía trước, băng qua đường rồi biến mất sau cánh cổng nhỏ của xưởng, cô mới vươn vai một cái, từ ban công trở vào trong phòng.

Không lâu sau, tiếng bước chân vang lên bên ngoài xưởng bồi, khựng lại ở cửa một chút rồi mới đi vào trong.

Lam Yên đứng trước tường bồi, liếc mắt nhìn người vừa tới.

Theo lý thì nên chào hỏi một câu như "chào buổi tối" chẳng hạn, nhưng lời đến cửa miệng lại thấy rất ngượng ngập, dù hiện giờ anh đang là "bên A" của xưởng.

Lương Tịnh Xuyên cũng không nói gì, đi thẳng tới rồi dừng bước bên cạnh cô.

Lam Yên hất cằm về phía tường bồi: "Anh xem đi."

Bức chữ sau khi được tẩy rửa, bóc tách, khử mốc và tu bổ đã mang một diện mạo hoàn toàn mới.

Từ một đống mục nát lem nhem biến thành "bệnh nặng đã khỏi, nguyên khí phục hồi", giống như một phép màu cải tử hoàn sinh.

Bất cứ ai chứng kiến cảnh này chắc hẳn cũng sẽ ngẩn người ra như Lương Tịnh Xuyên lúc này.

Lam Yên tiến lại gần tường bồi, ngón tay chỉ vào những chỗ nét bút bị khuyết thiếu, nói: "Chỗ này cần tiếp bút. Thư pháp của tôi bình thường thôi, viết thì viết được nhưng có lẽ sẽ không thể hoàn mỹ cho lắm..."

"Tất cả giao cho cô." Lương Tịnh Xuyên nói.

Anh quay đầu nhìn cô, ánh mắt chân thành và đầy cảm phục: "Sửa tốt lắm."

Lam Yên im lặng.

Lời nói và hành động này quá giống người bình thường, thật sự làm cô không quen.

Lam Yên gật đầu: "Vậy tôi sẽ tiếp tục."

Lương Tịnh Xuyên lấy điện thoại ra, lùi lại một bước chụp một tấm ảnh.

Bức thư pháp này là hai dòng chữ lớn: Khán thủ liên hoa tịnh, phương tri bất nhiễm tâm. 

(Ngắm nhìn hoa sen sạch, mới biết lòng không nhơ).

Trong lúc phục chế, Lam Yên đã nghĩ, liệu chữ "Tịnh" trong tên Lương Tịnh Xuyên có phải lấy từ câu này hay không.

"Tiện thể anh qua đây, tôi trao đổi luôn với anh về phương án đóng khung. Thường thì tác phẩm thư pháp hay chọn kiểu đóng khung một màu (nhất sắc bồi) để không lấn át chủ thể, vật liệu bọc mép có thể chọn giấy xuyến hoặc lụa." Lam Yên nhìn anh một cái, sợ anh không hiểu nghĩa của từ "nhất sắc bồi".

Nào ngờ Lương Tịnh Xuyên gật đầu nói: "Dùng lụa đi."

"Có muốn xem mẫu không?"

"Được."

"Chờ chút."

Lam Yên vào phòng vật liệu lấy cuốn sổ mẫu chuyên dùng cho khách chọn vải bọc ra.

Lương Tịnh Xuyên vẫn đứng trước tường bồi, hơi ngẩng đầu, nhìn đăm đăm vào bức chữ.

Lam Yên không lên tiếng ngay lập tức.

Con người Lương Tịnh Xuyên, màu sắc nền tảng trong tính cách phần lớn là sự cô độc và u uất, những lúc thế này lại càng hiện rõ.

Có lẽ anh đang chìm đắm trong hồi ức về người thân đã khuất.

Lam Yên không làm phiền, cô đặt cuốn sổ mẫu lên bàn bồi, lật đến phần vải lụa hoa, đợi một lúc lâu mới quay sang nhìn Lương Tịnh Xuyên để xác nhận tình trạng của anh.

Nào ngờ lại va ngay vào ánh mắt của anh.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc