Sắc Xanh Vụng Trộm

Chương 27

Trước Sau

break

Chị Dung cười nói: "Tìm tôi cũng được, tìm trực tiếp Lam Yên cũng được. Nếu là trao đổi về chi tiết phục chế thì chắc chắn tìm trực tiếp cô ấy sẽ hiệu quả hơn. Lát nữa tôi sẽ lập một nhóm."

Lương Tịnh Xuyên gật đầu: "Làm phiền chị."

"Vậy phiền cậu Lương đi cùng tôi ra quầy lễ tân thanh toán tiền cọc nhé."

Hai người rời khỏi phòng xử lý sơ bộ.

Ở đây chỉ có thể làm vệ sinh vật lý đơn giản, tất cả các công đoạn sau đó đều phải mang lên xưởng bồi trên tầng hai. Lam Yên cuộn lõi tranh lại, chụp ảnh khung kính còn sót lại trên bàn rồi gửi vào nhóm, báo người đến dọn dẹp.

Bước ra ngoài, tại quầy lễ tân, Lương Tịnh Xuyên đang ký tên lên hóa đơn in ra từ máy POS.

Lam Yên dừng bước: "Tranh tôi mang lên xưởng bồi đăng ký, khi nào bắt đầu làm sẽ thông báo cho anh."

Lương Tịnh Xuyên nghe tiếng ngoảnh lại, gật đầu: "Vậy làm phiền cô."

... Khách sáo đến mức hoàn toàn không giống những lời có thể thốt ra từ miệng Lương Tịnh Xuyên.

/

Với bức tranh đang làm dở, sau khi hoàn thành công đoạn phối màu, Lam Yên bắt đầu công việc đóng khung.

Khách hàng nghiệm thu xong xuôi đã là mười ngày sau.

Hai bức tranh lụa mà thầy Chử mang về được giao nhiệm vụ phục chế cho Lam Yên và Tiết Mộng Thu.

Lam Yên không sửa tranh lụa nhiều, mà vật phẩm này lại nát như cám, sửa cái này chắc phải hai tháng mới xong.

Bức chữ Lương Tịnh Xuyên mang tới độ khó không lớn, Lam Yên dự định sửa xong đồ của anh trước rồi mới tập trung gặm "khúc xương khó nhằn" kia.

Cô soạn phương án phục chế gửi vào nhóm, sau khi Lương Tịnh Xuyên xác nhận, Lam Yên chuẩn bị bắt tay vào làm.

Dậy thật sớm, khi đến Sấn Lan Trai, xưởng bồi vẫn chưa có một bóng người.

Lam Yên có thói quen đến sớm để có thể thong thả chuẩn bị công việc trong trạng thái không bị làm phiền.

Lau sạch bàn bồi, cô vào kho tìm bức chữ đó ra.

Vết mực hơi bị bay màu, trước khi rửa phải dùng nước keo phèn để định hình màu.

Trong tủ lạnh có nước keo phèn do Chu Văn Thuật pha từ hôm kia, Lam Yên lấy một ít rót ra đĩa nhỏ, đợi nó trở về nhiệt độ phòng.

Đúng lúc này, chiếc điện thoại đặt trên ghế bên cạnh rung lên một cái.

Lam Yên cầm lên xem, là tin nhắn của Lương Tịnh Xuyên.

Không nhắn trong nhóm mà nhắn riêng cho cô.

【ljc: Bắt đầu làm chưa?】

【blueblue: Ừm.】

【ljc: Xưởng bồi của các cô có cho phép tham quan không?】

【ljc: Không phải ý giám sát đâu. Bức chữ này rất quan trọng với tôi, tôi muốn chứng kiến quá trình nó được phục hồi.】

Nếu là người khác, Lam Yên còn có thể thoái thác, nhưng hôm đó Lương Tịnh Xuyên đã đặc biệt hỏi xem Trần Bạc Vũ có thường đến hay không.

【blueblue: Khi nào đến thì báo trước một tiếng. Cần phải làm đăng ký khách thăm.】

【ljc: Được.】

Lương Tịnh Xuyên không đến.

Ngày thứ nhất định màu, tẩy mốc và rửa tranh, bóc giấy mệnh cũ.

Ngày thứ hai bắt đầu nhuộm giấy, vá lỗ hổng.

Mãi cho đến ngày thứ tư.

Gần trưa, mọi người đều lưu lại công việc đang làm, lục tục xuống lầu đi ăn cơm.

Xung quanh có nhiều quán ăn nhỏ, cũng có thể gọi đồ về nhưng quy định là phải ăn tập trung ở phòng nghỉ tầng một, không được mang bất kỳ đồ ăn thức uống nào vào xưởng bồi tầng hai.

Bạn ăn cố định của Lam Yên là Chu Văn Thuật và Tiết Mộng Thu.

Ba người cùng nhau ra ngoài, ăn xong quay về tòa nhà, Tiểu Duyệt ở quầy lễ tân vẫy vẫy tay: "Chị Lam Yên, chị qua đây một chút."

Chu Văn Thuật và Tiết Mộng Thu liền lên lầu trước.

Lam Yên đi tới quầy lễ tân hỏi Tiểu Duyệt có chuyện gì.

Tiểu Duyệt: "Có người gửi cho chị một hộp bánh điểm tâm, em để trong phòng nghỉ giúp chị rồi."

Lam Yên: "Trần Bạc Vũ ạ?"

"Không phải đâu ạ. Là khách hàng của chị."

"Khách hàng nào?"

Tiểu Duyệt cười hi hi: "Cái anh đẹp trai nhất ấy ạ."

"..." Lam Yên nhìn thời gian trên điện thoại, "Đến lúc nào thế?"

"Vừa xong thôi ạ."

"Anh ta có lên xưởng bồi tham quan không?"

Tiểu Duyệt lắc đầu: "Dạ không. Giao đồ cho em xong là đi ngay, dặn em chuyển riêng cho chị. Hình như là bánh da tuyết, bảo chị ăn ngay không nó chảy, nếu ăn không hết thì chia cho đồng nghiệp."

Lam Yên đứng lặng một thoáng rồi đi về phía phòng nghỉ.

Trong phòng nghỉ có đặt một chiếc bàn dài để mọi người dùng bữa.

Lam Yên bước tới, trên bàn có một hộp quà nhỏ nhắn tinh tế. Mở nắp ra, trên lớp giấy nến là một tấm thiệp nhỏ, viết tay bốn chữ: Thuận tụng thu kỳ.

Thuận tụng thu kỳ: Chúc một mùa thu tốt lành

Không ký tên, nhưng cô nhận ra là chữ của ai. Những tờ đề vật lý trải trên bàn, tờ biên bản kiểm tra gas có chữ ký, hay những tờ giấy note dán trên tủ lạnh khi không muốn nói chuyện trực tiếp nhưng vẫn phải truyền đạt ý muốn của phụ huynh...

Đều là nét chữ này.

Khi đối mặt với Lương Tịnh Xuyên, Lam Yên thường chỉ chọn cách làm hao tổn anh chứ tuyệt đối không để bản thân bị dằn vặt.

Cô lấy điện thoại ra, mở WeChat.

【blueblue: Anh nói thẳng đi. Có phải muốn mượn tiền không?】

【blueblue: Hay bán bảo hiểm giúp bạn? Lôi kéo tiền gửi ngân hàng?】

【blueblue: Phát triển mạng lưới đa cấp?】

Đợi vài giây, bên kia nhắn lại.

【ljc: ……】

【ljc: Mẹ tôi bảo tôi mang cho cô đấy.】

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc