Sắc Xanh Vụng Trộm

Chương 26

Trước Sau

break

Tiêu đề là "Bảng phân loại bệnh trạng vật phẩm giấy gửi sửa", liệt kê các thông tin cơ bản và tình trạng hư hại. Hư hại được chia thành hai loại lớn là "Hư hại về giấy" và "Hư hại về chất liệu viết in". Dưới các mục lớn lại chia nhỏ thành "Vết nước", "Vết bẩn", "Nếp gấp"... "Bong tróc", "Loang màu", v.v.

Anh lướt mắt nhìn qua rồi đưa trả lại cho Lam Yên.

Lam Yên gọi vọng ra cửa: "Chị Dung ơi, em làm đánh giá xong rồi, phiền chị qua làm báo giá ạ."

Chị Dung ở bên ngoài thưa một tiếng, bảo sẽ đến ngay.

Lương Tịnh Xuyên hỏi: "Các cô thu phí dựa trên bảng đánh giá à?"

Lam Yên gật đầu.

"Tôi cứ tưởng là dựa trên giá trị của bản thân tác phẩm chứ."

"Trước đây tôi từng cùng sư phụ sửa một bức họa được đấu giá một trăm triệu tệ ở Christie's, nếu thu phí kiểu đó thì làm xong một đơn là có thể giải nghệ luôn rồi." Lam Yên nghiêm túc giải thích, "Phục chế cổ vật giống như khám bệnh cho người vậy, bệnh viện đâu có vì bệnh nhân là tỷ phú mà thu thêm tiền, chúng tôi cũng thế, chỉ thu phí dựa trên tình trạng bệnh và phương pháp điều trị thôi."

Lương Tịnh Xuyên gật đầu: "Bất ngộ lương công, ninh tồn cố vật." 

Bất ngộ lương công, ninh tồn cố vật: Nghĩa là nếu không gặp được thợ giỏi thì thà cứ giữ nguyên đồ cũ (để tránh bị thợ kém làm hỏng thêm).

Lam Yên hơi ngỡ ngàng.

"Phục chế cổ vật như chữa bệnh" và "Không gặp thợ giỏi, thà giữ đồ cũ" đều trích từ cuốn Trang Hoàng Chí của Chu Gia Trụ thời nhà Minh, đây là chuyên luận tổng kết về kinh nghiệm và văn hóa trang hoàng cổ đại Trung Quốc.

Lương Tịnh Xuyên mỉm cười: "Tôi có xem qua vài bộ phim tài liệu."

"...Anh định đổi nghề giữa chừng thật đấy à?"

Lương Tịnh Xuyên hơi cúi đầu, ánh mắt định hình trên gương mặt cô, như thể đang nghiêm túc thỉnh giáo: "Còn kịp không?"

Lam Yên thấy hơi khó hiểu, không thể phán đoán chính xác xem anh có đang nói đùa hay không.

"Xưởng có mở các lớp trải nghiệm không định kỳ, nếu anh thật sự có hứng thú thì có thể qua trải nghiệm." Cuối cùng Lam Yên trả lời như vậy. Ngành này vốn đã hẹp, không cần thiết phải đẩy bất kỳ người yêu thích tiềm năng nào ra ngoài cửa.

"Được. Có lớp thì nhắc tôi nhé." Giọng anh nghe có vẻ rất nghiêm túc.

Lam Yên liếc nhìn Lương Tịnh Xuyên, định nói gì đó rồi lại thôi.

Lần đầu tiên cô nhận ra mình không nhìn thấu được người này.

Bên ngoài vang lên tiếng bước chân "cộp cộp cộp".

Chị Dung cầm mấy tờ biểu mẫu bước vào, cười với Lương Tịnh Xuyên: "Để tôi tính báo giá, cậu đợi một lát."

Lương Tịnh Xuyên gật đầu.

Lam Yên dọn dẹp mặt bàn, không nói chuyện nữa.

Chẳng mấy chốc chị Dung đã điền xong đơn báo giá, đưa cho Lương Tịnh Xuyên. Đang định giải thích từng mục thì Lương Tịnh Xuyên đã đưa mắt nhìn xuống dòng cuối cùng, hỏi: "Ký ở đây ạ?"

"Vâng đúng rồi." Khách hàng sảng khoái thế này ai mà chẳng thích, chị Dung cười tít mắt, "Cậu có yêu cầu gì về việc phục chế thì có thể trao đổi với Lam Yên, trước khi chính thức bắt đầu chúng tôi sẽ đưa ra một phương án phục chế. Trong quá trình sau này, nếu có yêu cầu bổ sung gì cũng có thể trao đổi bất cứ lúc nào. Cậu có thể kết bạn WeChat với tôi."

Lương Tịnh Xuyên nhận lấy bút ký tên xoẹt xoẹt, quét mã QR chị Dung đưa qua, rồi hỏi thêm: "Trao đổi qua chị, hay trực tiếp với Lam Yên?"

Chị Dung càng khẳng định chắc nịch hai người này là người yêu cũ, đã là "người quen" chẳng lẽ lại không có WeChat của nhau mà phải hỏi thừa một câu như vậy. Chỉ là không biết thiếu gia họ Trần có biết bạn trai cũ của bạn gái mình đã tìm đến tận cửa rồi không.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc