Nhiều năm không qua lại, dòng họ bên nội trong tâm trí Lương Tịnh Xuyên chỉ còn là một khái niệm.
Dĩ nhiên, Lương Tịnh Xuyên thân thiết với họ hàng bên ngoại hơn.
Bà ngoại của Lương Tịnh Xuyên vẫn còn sống, hiện đang ở Vancouver với cậu của anh. Tuổi đã cao, sức khỏe không cho phép di chuyển đường dài nên bà đã nhiều năm không về nước. Cứ cách một hai năm, Lương Tịnh Xuyên lại cùng Lương Hiểu Hạ sang đó thăm bà.
Còn ông ngoại của Lương Tịnh Xuyên đã qua đời vào năm anh học đại học năm hai.
Lần đầu tiên mối quan hệ "đối địch" giữa Lam Yên và Lương Tịnh Xuyên có chút dịu đi chính là vì chuyện này.
Lương Tịnh Xuyên cùng Lương Hiểu Hạ lo hậu sự, Lam Yên và cha dĩ nhiên phải đến viếng.
Linh đường trang nghiêm, chàng trai mặc bộ đồ đen, đeo băng trắng trên cánh tay, đứng cạnh Lương Hiểu Hạ cúi đầu tạ lễ quan khách.
Một gương mặt tái nhợt, không cảm xúc, đôi mắt rủ xuống, mọi tâm tư đều được che giấu, như một bức ảnh đen trắng mất tiêu cự.
Lam Yên nghĩ đến năm đó, lúc cô tiễn biệt mẹ mình cũng là cảnh tượng tương tự.
Kể từ đó, những sự công kích ác ý lộ liễu đã biến mất, nhưng tâm trạng ghét bỏ không giảm mà lại tăng: Cô ghét anh, ghét họ, vì họ khiến sự ghét bỏ của cô dần mất đi tính chính đáng.
Lam Yên cụp mắt nói: "Tay nghề rất khá."
Đã là di vật của người thân, dĩ nhiên giao phó vào tay người quen sẽ yên tâm hơn. Động cơ Lương Tịnh Xuyên khăng khăng muốn đích thân cô sửa chữa cũng không khó để thấu hiểu.
Lương Tịnh Xuyên "ừm" một tiếng, nói: "Hồi trẻ ông có luyện qua."
Lam Yên mở ngăn kéo lấy một chiếc bút lông khô, quét nhẹ mặt lõi tranh để phủi bụi.
Khựng lại một chút, cô quay sang nói với Lương Tịnh Xuyên: "Có bụi đấy, anh đứng xa ra một chút."
"Không sao." Lương Tịnh Xuyên không nhúc nhích, "Cô không đeo khẩu trang à?"
"Không cần." Lam Yên vừa làm vệ sinh vật lý cơ bản vừa hỏi, "Sửa xong rồi tiếp tục làm tranh kính, hay là..."
"Làm trục treo đi."
"Anh muốn bồi kiểu gì?"
"Tùy cô quyết định."
Lam Yên gật đầu, không nói gì thêm.
Sau khi phủi bụi sơ bộ, cô đặt bút lông xuống, bắt đầu đánh giá chi tiết từng "bệnh trạng" trên lõi tranh.
Trên con đường nơi Sấn Lan Trai tọa lạc, rất nhiều ngôi nhà cũ được liệt vào danh sách kiến trúc bảo tồn văn hóa. Dọc phố là những hàng cây cổ thụ cao lớn đã ba mươi năm tuổi, lại là đường một chiều nên xe cộ thưa thớt, bên trong tòa nhà cực kỳ yên tĩnh.
Lam Yên khi toàn tâm toàn ý làm việc dường như đã trở thành một phần của sự tĩnh lặng đó.
Ánh mắt Lương Tịnh Xuyên rơi trên người cô, nhìn chằm chằm không kiêng dè vào đôi tay, cổ tay... sống mũi, hàng mi như lông vũ... đôi tai mỏng hơi ửng hồng dưới ánh sáng... rồi lại quay về đôi tay cô.
Có một vết bẩn nhìn không rõ, cần phải đổi vị trí, Lam Yên lùi lại một bước mà không nhìn ra sau, thế là khuỷu tay va phải người đứng ngay phía sau.
Ngoảnh đầu lại, cô thấy trong mắt Lương Tịnh Xuyên như có ánh sáng trời xanh xám lay động, ngay khoảnh khắc tầm mắt chạm nhau, anh lập tức cụp mắt, nhỏ giọng nói câu "xin lỗi" rồi nhường đường sang bên cạnh.
Cô đâm vào người ta, mà anh lại xin lỗi, thật là kỳ lạ.
Lát sau, Lam Yên đặt đồ xuống, lấy một chiếc tăm bông thấm nước sạch, chà nhẹ lên vết mực để kiểm tra xem có bị phai màu không.
Điền xong bảng đánh giá, cô xác nhận tổng thể lần cuối rồi rút tờ giấy ra khỏi bìa kẹp, đưa cho Lương Tịnh Xuyên.
Lương Tịnh Xuyên nhận lấy, cúi xuống xem.
---