Lam Yên không kiên trì thêm nữa, cô lùi lại một bước nhường không gian cho Lương Tịnh Xuyên, còn mình thì đi về phía phòng xử lý sơ bộ thông với phòng tiếp khách.
Nhấn tay nắm mở cửa, Lam Yên dừng bước, ngoảnh đầu nói với Lương Tịnh Xuyên: "Bên này."
Lương Tịnh Xuyên gật đầu rồi đi theo sau.
Lam Yên dẹp những thứ lộn xộn trên mặt bàn sang một bên, dành ra đủ không gian: "Cứ đặt lên bàn là được."
Trước khi mang đến, mặt kính chắc hẳn đã được lau chùi nên không có mấy bụi bặm.
"Tôi tháo khung tranh ra kiểm tra trước nhé." Lam Yên đang định đưa tay ra.
Lương Tịnh Xuyên đã nhanh hơn một bước bưng bức tranh kính lên, lật ra mặt sau.
Lam Yên khựng lại: "Anh có làm hết phần việc của tôi thì tiền công cũng không bớt cho anh một xu đâu."
"Chưa ra nghề, không có bản sự đó."
"..."
Lương Tịnh Xuyên cười cười, lùi lại một bước, tư thế đó biểu thị phần còn lại phó thác cho cô.
Các lẫy cài ở tấm lưng hơi bị gỉ sét nhưng nhìn chung vẫn còn nguyên vẹn. Gạt các lẫy, tháo tấm lưng, rồi cẩn thận lấy lõi tranh ra, lật lại mặt trước.
Trên tờ giấy xuyến lỗ chỗ vết mốc, vài con mọt sách màu nâu nhạt đang chạy tán loạn.
Lam Yên chẳng mấy để tâm, cô quan sát tổng thể lõi tranh một lượt rồi hỏi: "Anh có cần gấp không?"
"Sửa được chứ?"
"Được. Có điều hiện giờ tôi đang sửa dở tranh cho khách trước, chắc phải mất khoảng một đến hai tuần nữa. Nếu anh vội, tôi có thể nhờ đồng nghiệp..."
"Không vội."
"Kỹ thuật của họ cũng rất tốt, không cần lo lắng."
"Tôi biết." Lương Tịnh Xuyên mỉm cười, "Nhưng tôi không gấp."
Lam Yên im lặng một lát rồi gật đầu: "Tôi làm đánh giá trước đã. Nếu anh bận thì cứ đi làm việc của mình, lát nữa chúng tôi sẽ ra bảng đánh giá và báo giá, lúc nào rảnh anh qua ký tờ cam kết, đặt cọc một phần tiền là được. Nếu không rảnh thì thao tác online cũng được."
Tiếng bước chân vang lên ngoài cửa.
Lam Yên ngước mắt nhìn, là chị Dung đang bưng khay đi vào.
Chị Dung cười nói: "Cậu Lương ra ngoài nghỉ ngơi một lát, uống chút trà nhé?"
Phòng xử lý sơ bộ cũng có bàn ghế, Lương Tịnh Xuyên tùy ý chỉ tay: "Phiền chị cứ để ở đây đi."
Có một số khách hàng đặc biệt quan tâm đến tình trạng vật phẩm mình gửi gắm, họ sẽ tham gia toàn bộ quá trình "khám bệnh", chị Dung đã quá quen với việc này nên đặt khay xuống rồi đi ra ngoài.
Lam Yên nhìn Lương Tịnh Xuyên, có vẻ anh không vội vàng gì, cũng không có ý định rời đi.
Nghĩa vụ thông báo cơ bản đã xong, cô quay người lấy một tờ bảng đánh giá từ ngăn kéo, kẹp vào bìa trình ký rồi đi lại bàn.
Cô cúi đầu sát vào lõi tranh, cẩn thận nhận diện.
Một tác phẩm thư pháp, có đóng ấn chương màu đỏ, chữ ký là "Lương Cao Nghĩa".
"...Là ông ngoại anh à?" Lam Yên nhớ mang máng nhưng không chắc chắn.
"Đúng vậy."
Lương Tịnh Xuyên theo họ mẹ.
Lam Yên vốn luôn có tâm lý bài xích Lương Tịnh Xuyên và Lương Hiểu Hạ, dù có tò mò cũng chưa từng hỏi han, nhưng chung sống hơn mười năm, dù sao cũng từng nghe Lương Hiểu Hạ trò chuyện với Lam Tuấn Văn về chuyện cũ.
Lương Hiểu Hạ ly hôn với cha ruột của Lương Tịnh Xuyên từ rất sớm, khoảng lúc anh bảy tám tuổi gì đó. Không có nguyên nhân gì quá kịch tính, đơn thuần là tình cảm đã cạn. Phía đằng nội không nhận nuôi con, Lương Hiểu Hạ tự mình nuôi dưỡng nên đã ra đồn cảnh sát đổi họ cho anh.
Sau đó cha Lương vì điều động công tác mà chuyển đến thành phố khác, tái hôn và có thêm một cậu con trai. Để chăm cháu, bố mẹ của ông cũng chuyển cả nhà rời khỏi Nam Thành.
---