Sắc Xanh Vụng Trộm

Chương 13

Trước Sau

break

Lương Tịnh Xuyên không đưa ra ý kiến gì, đút tay vào túi quần, quay người: “Đi đây.”
/
Mọi người đều đã về phòng nghỉ ngơi, Trần Bạc Vũ cũng định lên lầu thì thấy một người giúp việc mang chai nước đi tới, anh thuận miệng hỏi: “Nước đưa cho ai thế?”
Người giúp việc nói là Trần Bạc Nghiêu bảo mang lên thư phòng.
Trần Bạc Vũ vốn muốn bàn với anh trai về chuyện gọi vốn, lúc nãy trên bàn bài đông người không tiện, bây giờ là cơ hội tốt.
“Đưa nước cho cháu đi, cháu mang lên cho.”
Lên đến tầng hai, chưa kịp đi tới thư phòng đã nghe thấy tiếng đối thoại của anh cả và bố bên trong.
Trần Bạc Nghiêu hiếm khi xúc động như vậy: “...Quỹ Đỉnh Điểm (Peak Point) luôn chỉ đầu tư vào các dự án trong lĩnh vực năng lượng mới, chưa bao giờ chạm tay vào vật liệu sinh học. Con không thể mang sự nghiệp mình vất vả gầy dựng ra để làm trò đùa với nó được. Từ nhỏ đến lớn, có lần nào nó đốt tiền chơi bời mà con không ủng hộ đâu? Lần đầu khởi nghiệp, bao nhiêu tiền đổ vào mà chẳng nghe thấy một tiếng vang. Lần thứ hai này, con cũng chẳng nói hai lời mà tự bỏ tiền túi ra đấy thôi? Số tiền đó con coi như vứt đi chứ chẳng hy vọng thu hồi lại. Làm anh như con thế là đã nhân chí nghĩa tận rồi. Những năm qua vì cứ trợ cấp cho Bạc Vũ mà Thiên Vân đã cãi nhau với con không chỉ một lần. Sau Tết tụi con định có em bé, con cũng phải lo cho gia đình riêng của mình nữa chứ... Bố, bố làm người không thể thiên vị như thế được...”
"Nhân chí nghĩa tận" (仁至義盡): Dùng để chỉ việc một người đã làm tất cả những gì có thể, dựa trên cả lòng tốt (nhân) và trách nhiệm (nghĩa) đối với người khác, không còn gì để hối tiếc hay bị trách móc được nữa.
Trần Vĩnh Mậu: “Con bình tĩnh đã, Bạc Nghiêu, nghe bố nói hết đã. Bố không phải muốn khuyên con đầu tư thêm tiền.”
Trần Bạc Nghiêu khựng lại, giọng thấp xuống đôi chút: “Vậy ý bố là...”
Trần Vĩnh Mậu: “Ý của bố là nếu từ chối thẳng thừng quá e là sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của Bạc Vũ. Bố sẽ bỏ tiền, con cứ lấy danh nghĩa của mình đầu tư thêm một chút mang tính tượng trưng, không nhiều đâu, coi như cho nó tiền tiêu vặt. Chờ nó đốt hết tiền rồi nó cũng sẽ ngoan ngoãn thu tâm lại thôi, lúc đó hãy để nó vào công ty nhà mình làm việc, vài năm nữa đủ tuổi thì kết hôn, nó cũng chẳng còn lời nào để nói. Dù sao, những gì cần ủng hộ chúng ta đều đã làm hết rồi.”
Trần Bạc Nghiêu: “Bố đừng chê con nói lời khó nghe, con thực sự không thấy Bạc Vũ có tố chất làm kinh doanh. Con thà để nó làm một thiếu gia ăn chơi đàn điếm còn hơn, tính ra lại chẳng tốn bao nhiêu tiền...”
Trần Bạc Vũ lẳng lặng đi xuống lầu, gọi người giúp việc lúc nãy lại, đưa chai nước cho bà, nói mình có việc phải ra ngoài một chuyến rồi bảo bà mang lên.
Sau khi mọi người tản đi, ngôi nhà lộng lẫy trở nên tĩnh mịch đến trống rỗng.
Trần Bạc Vũ bước ra ngoài, đứng giữa sân vườn thênh thang.
Gió đêm vẫn còn hơi nóng, nhưng anh lại cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương.
/
Lam Yên thường ngủ dậy lúc tám giờ, vệ sinh cá nhân xong sẽ xuống lầu ăn sáng rồi đạp xe đi làm.
Mùa hè trời sáng sớm, cô cũng dậy sớm hơn một chút. Hôm nay ra khỏi nhà vừa vặn đúng tám giờ.
Đi tới cổng, đang định qua đường thì nghe thấy có người gọi tên mình.
Tìm theo tiếng gọi, cô thấy xe của Trần Bạc Vũ đang đỗ bên lề đường.
Cô khựng lại một chút rồi bước về phía chiếc xe.
---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc