Trần Bạc Vũ xuống xe, đóng cửa lại rồi bước tới đón cô. Đến trước mặt cô, anh chẳng nói lời nào mà ôm chầm lấy cô, gục đầu xuống tựa vào vai cô.
Một tư thế hoàn toàn dựa dẫm.
Lam Yên ngẩn ra, đưa tay vỗ nhẹ vào lưng anh: “Có chuyện gì thế?”
“...Em đi làm à?” Giọng anh khàn đặc.
“Vâng.”
“Anh có thể vào nhà em ngủ một lát, đợi em tan làm được không?”
Lúc này Lam Yên mới nhận ra anh vẫn đang mặc chiếc áo sơ mi sọc xám nhạt từ hôm qua.
“Đêm qua anh nghỉ ngơi ở đâu thế? Sao chưa thay đồ?”
“...Anh ngủ trong xe một lát.”
Lam Yên không khỏi ngỡ ngàng: “Ở trong xe suốt cả đêm sao?”
Trần Bạc Vũ "ừm" một tiếng: “Anh lái xe tới đây lúc hai giờ sáng, anh đoán chắc em ngủ rồi...”
“Máy lạnh chưa thay, anh...”
“Không sao.”
Lam Yên lấy thẻ từ và chìa khóa trong túi ra: “Anh bật máy lạnh phòng khách lên, mở cửa phòng ngủ ra cho mát. Cứ đi ngủ một giấc đi, trưa em về... chúng ta nói chuyện sau.”
Trần Bạc Vũ ngáp một cái, ngoan ngoãn gật đầu như một chú chó lớn hiền lành.
Lam Yên bận rộn suốt cả buổi sáng. Lúc nghỉ trưa cô nhắn một tin cho Trần Bạc Vũ, chắc anh vẫn đang ngủ nên không thấy hồi âm. Sợ làm phiền nên cô không về nhà mà để lại tin nhắn bảo anh cứ ngủ kỹ đi, chiều cô sẽ về sớm.
Hơn ba giờ chiều nhận được tin nhắn trả lời của Trần Bạc Vũ, nói anh đã dậy và chờ cô về nhà.
Đến giờ tan tầm, Lam Yên lưu lại những việc đang làm dở, là người đầu tiên rời khỏi xưởng vẽ.
Về đến nhà gõ cửa, Trần Bạc Vũ ra mở cửa. Anh đã vệ sinh cá nhân và thay bộ đồ dự phòng để ở đây, một chiếc áo thun xám đơn giản. Cả người trông tỉnh táo hơn nhiều, nhưng thần sắc vẫn còn vài phần sa sút.
Trần Bạc Vũ đã đặt đồ ăn cho hai người. Trong lúc chờ giao hàng, anh kể cho Lam Yên nghe chuyện tối qua.
Anh nằm dài trên sofa, co gối lại, đầu gối lên đùi Lam Yên, đưa tay che mắt mình, tự giễu: “...Anh cảm thấy như trong phim The Truman Show vậy, đến tận hôm qua anh mới nhìn thấu thế giới thực là như thế nào. Anh đúng là không xuất sắc bằng anh cả, nhưng anh cứ ngỡ bố mẹ ít nhiều vẫn đặt kỳ vọng vào mình...”
Giọng Trần Bạc Vũ càng lúc càng trầm khàn: “...Lương Tịnh Xuyên luôn nói, có những chuyện chưa chắc đã như anh nghĩ, trước đây anh còn chẳng thèm để tâm. Cậu ấy nói đúng. Người trong cuộc thường u tối.”
Đối diện với bất kỳ ai bộc bạch tâm can, Lam Yên đều có chút lúng túng, nhưng lúc này, dường như cô lại nhìn thấy hình bóng của Trần Bạc Vũ năm đó ngồi bên cửa sổ chờ cô.
Cô cố gắng lựa lời: “Anh có tin tưởng Lương Tịnh Xuyên không?”
“Tất nhiên rồi.”
“Vậy anh nên biết rằng anh ấy sẽ không mang tương lai của mình ra làm trò đùa. Anh ấy chấp nhận gia nhập đội ngũ của anh, chứng tỏ anh ấy tin vào tiềm năng của anh.”
Sau bữa tối, tâm trạng của Trần Bạc Vũ đã tốt hơn nhiều.
Anh mua một quả dưa lưới mang vào bếp cắt miếng.
Lam Yên đi tới bên cạnh anh, nhìn anh cầm dao có phần lóng ngóng, cân nhắc lên tiếng: “Em không biết nói lúc này có thích hợp không.”
Trần Bạc Vũ quay đầu: “Em nói đi.”
“Sau này bất kỳ hoạt động xã giao nào của gia đình anh, em đều sẽ không tham gia nữa. Xin lỗi nhé. Em đã cố gắng rồi, nhưng có những việc thực sự em không làm nổi.”
Trần Bạc Vũ hạ tầm mắt, nhìn cô chăm chú: “Nếu anh nhất định ép em, em có chia tay anh không?”
Do dự một giây, Lam Yên nói: “Có lẽ.”
---