Sắc Xanh Vụng Trộm

Chương 12

Trước Sau

break

Lương Tịnh Xuyên cố tình bước chân nặng hơn, Trần Hựu Doanh vốn luôn để ý cửa ra vào là người đầu tiên phát hiện ra anh: “Anh Lương...”
Trần Bạc Nghiêu ngước mắt nhìn, cười nói: “Tịnh Xuyên đến đúng lúc lắm, ván này vừa mới bắt đầu.”
Trần Hựu Doanh vội đứng dậy: “...Anh vào đánh đi.”
Lương Tịnh Xuyên cười nhạt: “Không sao, cô Trần cứ đánh tiếp đi.”
“Vận may của em kém quá, để em ké chút vận may của anh cả rồi đánh tiếp.” Trần Hựu Doanh bất ngờ rời chỗ, đi đến đứng giữa Trần Bạc Nghiêu và Lương Tịnh Xuyên, tựa vào tay vịn chiếc ghế bành, giả vờ xem bài của anh cả.
Những người còn lại trên bàn mạt chược đều để lộ cùng một kiểu nụ cười đầy ẩn ý.
Lương Tịnh Xuyên coi như không thấy.
Ván bài bắt đầu.
Bà Đường Bội Linh đang ngồi cạnh ông Trần Vĩnh Mậu xem bài bỗng hỏi: “Hựu Doanh, chuyện tìm chỗ thực tập của con thế nào rồi?”
“Con đi làm được một tuần rồi, không thích ạ.”
“Hay là qua công ty anh hai con thực tập?”
Mắt Trần Hựu Doanh sáng lên, cô liếc nhìn Lương Tịnh Xuyên rồi lập tức quay sang Trần Bạc Vũ: “Được không anh hai?”
“Bên anh hiện tại chỉ thiếu nhân sự kỹ thuật, chuyên ngành của em không phù hợp.”
Đường Bội Linh: “Chỗ nào mà chẳng nhét thêm được một người? Cùng lắm tiền lương thực tập của Hựu Doanh để mẹ trả...”
“Thật sự không được đâu ạ. Tổng giám đốc Khương quản lý nhân sự bên con mọi người cũng biết rồi đấy, rất nghiêm túc.” Trong vấn đề sự nghiệp, Trần Bạc Vũ tỏ ra công tư phân minh, không hề mập mờ.
Trần Hựu Doanh có vẻ không vui.
“Cũng chỉ vài tháng thôi, nếu không được thì con cứ cho Hựu Doanh làm trợ lý, chỉ treo danh thôi chứ đừng giao việc.” Ông Trần Vĩnh Mậu cũng nói giúp vào.
Trần Bạc Vũ đau đầu hết sức: “Sắp tới công ty có đợt đi du lịch team building, mỗi người được mang theo hai người nhà, Hựu Doanh đi cùng nhé. Như thế được chưa?”
Trần Hựu Doanh giơ lòng bàn tay về phía anh: “Chốt đơn!”
Cô ta vốn là người quen làm nhân vật chính, không cam tâm làm kẻ đứng ngoài quan sát. Xem bài một lúc thấy chán, cô ta ngáp một cái, nói vào bếp xem đồ ăn khuya đã xong chưa rồi rời khỏi phòng giải trí.
Trước bữa cơm, Trần Bạc Vũ đã định bàn chuyện công việc với anh trai, lúc này có Lương Tịnh Xuyên ở đây, thời cơ rất tốt, anh liền nói: “Anh cả, nếu anh rảnh thì ghé qua phòng thí nghiệm của tụi em xem thử nhé?”
“Sao, có kết quả nghiên cứu mới rồi à?”
“Chẳng phải tụi em đang thực hiện cảm ứng mô sẹo của cây Hoa Bạch và Mẫu Đơn sao, sắp thành công rồi.”
“Ồ, thế thì tốt quá.” Trần Bạc Nghiêu cười nói.
“Anh đã bỏ ra một số tiền lớn như thế, em nhất định không để anh phải mất trắng đâu.”
Trần Bạc Nghiêu mỉm cười: “Hai tuần tới anh chắc chắn không có thời gian, lịch kín hết rồi.”
“Không gấp ạ, khi nào anh rảnh hãy tính.”
Trần Bạc Vũ nhận thấy Trần Bạc Nghiêu có vẻ không mấy mặn mà nên không nói tiếp nữa.
Lát sau, người giúp việc mang khăn nóng và đồ ăn khuya lên. Sau khi nghỉ ngơi đôi chút, ván bài lại tiếp tục cho đến khi Trần Bạc Nghiêu thấy đủ mới giải tán.
Trần Bạc Vũ bảo người chuẩn bị phòng khách cho Lương Tịnh Xuyên ở lại.
Lương Tịnh Xuyên từ chối. Khi chuẩn bị rời đi, anh khựng bước, nhìn Trần Bạc Vũ: “Vẫn chưa đi à?”
“Hả?”
“Không phải nói đợi người ta bình tĩnh lại rồi đi xin lỗi sao.”
“Để mai đi.” Trần Bạc Vũ ngáp một cái: “Chắc giờ cô ấy ngủ rồi, hôm nay không làm phiền cô ấy nữa.”
Lương Tịnh Xuyên im lặng nhìn chằm chằm Trần Bạc Vũ.
Trần Bạc Vũ hiếm khi bị nhìn bằng ánh mắt mang tính xét nét như vậy, có chút ngơ ngác: “Sao thế?”
---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc