Sắc Xanh Vụng Trộm

Chương 11

Trước Sau

break

Đường Bội Linh gọi cho con trai chủ yếu là để bàn chuyện tiệc đầy tháng cho một đứa trẻ trong họ. Lúc kết thúc bà thuận miệng nhắc đến Lam Yên, nói hôm trước sinh nhật bà sao Lam Yên suốt buổi cứ xị mặt ra, có phải có ý kiến gì với bà không. Trần Bạc Vũ nói tính cách cô vốn vậy, không quen chỗ đông người, cũng ít khi cười, chứ không phải có ý kiến với ai.
Lần khác là lúc bà Đường Bội Linh nằm viện phẫu thuật, vừa hay Lam Yên phải đi Bắc Kinh để hỗ trợ phục chế một lô thư họa sắp tham gia triển lãm chuyên đề.
Ca phẫu thuật của bà Đường và giờ khởi hành của Lam Yên trùng vào một ngày. Ban đầu thời gian không hề xung đột, Trần Bạc Vũ đưa cô ra sân bay rồi quay lại bệnh viện tiễn mẹ vào phòng mổ vẫn dư dả thời gian.
Ai ngờ ca bệnh phía trước xảy ra chút sự cố, lịch mổ phải thay đổi, đẩy ca của bà Đường lên sớm hai tiếng.
Khi Trần Bạc Vũ quay lại thì ca mổ đã bắt đầu. Trần Vĩnh Mậu đã mắng anh một trận ngay trước cửa phòng mổ, nói giới trẻ bây giờ thật không coi người lớn ra gì, làm việc không biết cái gì chính cái gì phụ. Vì có Lương Tịnh Xuyên ở đó nên ông không nói quá nặng lời, nhưng cụm từ "giới trẻ bây giờ" dĩ nhiên bao gồm cả Lam Yên.
Người thích độc lập như Lam Yên kiêng kỵ nhất là làm phiền người khác. Nếu không phải Trần Bạc Vũ một mực kiên trì, cô cũng chẳng đồng ý để anh đưa ra sân bay.
Cả hai lần Trần Bạc Vũ đều có thể giải thích thêm cho Lam Yên, nhưng lần nào cũng hời hợt, dễ dàng bị bác bỏ.
Lần sinh nhật đó, Trần Bạc Vũ hoàn toàn có thể kể về món quà Lam Yên đã tặng là bức tranh cô tự vẽ, rồi lặn lội tìm người bạn là nghệ nhân thêu Tô Châu đặt làm riêng thành một chiếc quạt tròn, đủ thấy tâm ý vẹn toàn.
Lần phẫu thuật đó, ông Trần Vĩnh Mậu mắng không sai, Trần Bạc Vũ đôi khi làm việc thực sự không phân biệt được chính phụ. Bản thân anh không rõ ràng, ở chỗ bố mẹ cùng lắm bị mắng một trận là xong chuyện, nhưng Lam Yên lại phải gánh một vết nhơ ấn tượng xấu không thể xóa nhòa một cách vô lý.
Tính cả lần này là ba lần.
Trần Bạc Vũ không tranh luận quyết liệt, có lẽ cũng bởi trong thâm tâm anh thực sự có phần đồng tình với nhận định của bố mẹ rằng Lam Yên cô độc, ít nói và không giỏi đối nhân xử thế.
Nhưng anh đâu phải ngày đầu tiên quen biết Lam Yên, anh thừa hiểu cô là người như thế.
Nếu thực sự yêu cô, anh càng phải đóng vai trò là chất kết dính, chứ không phải cứ mãi ba phải, dĩ hòa vi quý.
Người ta không thể vừa tham luyến vẻ thanh lãnh của vầng trăng, lại vừa chê trăng không rực rỡ bằng mặt trời.
Là con trai thứ hai trong một gia đình giàu có, không phải gánh vác trọng trách làm rạng danh dòng tộc như anh cả, Trần Bạc Vũ từ khi sinh ra đã được bố mẹ bao bọc mọi mặt, chưa từng vấp ngã, nên tính tình lương thiện, hào phóng.
Nhưng ưu điểm và khuyết điểm luôn là hai mặt của một vấn đề: ngây ngô thiên chân, ỷ lại gia đình và thiếu quyết đoán.
Như người ta thường nói, ở vị trí nào thì làm việc đó. Nếu với tư cách là bạn trai mà anh không thể làm tròn trách nhiệm của mình, vậy thì...
“Anh cả, anh cả, hình như anh ù rồi!”
“Thế à, để anh xem nào—”
Lương Tịnh Xuyên không nghe tiếp nữa, anh rẽ vào phòng vệ sinh bên cạnh.
Dừng lại một lúc, anh bước ra, đi về phía phòng giải trí.
Một ván mới bắt đầu, máy mạt chược vừa xếp xong bốn dãy quân dài.
---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc