Rơi Vào Bẫy Tình Của Chú Nhỏ

Chương 12: Rơi Vào Bẫy Tình Của Chú Nhỏ

Trước Sau

break

Cuối cùng cô cũng nói ra, cười đắc ý, khóe miệng cong lên để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.

Cố Ngôn Sênh nghe vậy bật cười: "Ừ, ông già thương cháu nhất. Chu Vãn Nguyệt là thông minh nhất, hiểu chuyện nhất."

Cái con bé Chu Vãn Nguyệt này, cho chút màu mè là muốn mở xưởng nhuộm ngay được. Nhưng cũng chẳng sao, trẻ con tự luyến là dễ lừa nhất, cứ thuận theo ý nó là được.

Bầu không khí trong phòng rõ ràng đã thoải mái hơn lúc nãy rất nhiều.

Cô gái cầm ly sữa trên bàn lên uống một ngụm, đầu lưỡi theo thói quen liếʍ đi vệt sữa dính trên mép.

Cô nói với Cố Ngôn Sênh: "Cảm ơn chú, ngày mai cháu sẽ trả lời ông nội." Cô lại cầm tập tài liệu lên, nói thêm: "Cháu sẽ xem kỹ tập tài liệu này."

Chợt nhớ ra điều gì đó, cô gái ngập ngừng. Đây là chuyện khiến cô vô cùng thắc mắc suốt thời gian qua.

"Chú nhỏ..."

"Hửm?"

Người đàn ông nhướng mày, thấy cô ấp úng muốn nói lại thôi, bèn hỏi: "Còn chuyện gì nữa sao?"

"Lần trước tại sao chú lại hôn cháu? Có phải là vì..."

Cố Ngôn Sênh dường như đoán được cô muốn nói gì. Thấy cô ấp úng mãi không thôi, anh chẳng đợi cô nói hết câu đã cắt ngang: "Nghĩ gì thế hả? Chẳng phải văn hóa phương Tây các người rất cởi mở sao? Đó chỉ là lễ nghi gặp mặt thôi, không ngờ cháu lại để ý đến vậy. Xin lỗi nhé, lần sau tôi sẽ chú ý hơn."

"Ồ, ra là vậy. Không sao đâu ạ." Cô gái khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Cô lơ đãng bĩu môi, thầm nghĩ chắc chắn anh ta hiểu lầm văn hóa rồi. Nhưng may quá chỉ là hiểu lầm tai hại, nếu không sau này cô chẳng biết phải đối mặt với anh ta thế nào nữa.

"Ừ, được rồi."

Người đàn ông nhướng mày, liếc nhìn ly sữa chưa uống hết trên bàn, đứng dậy rời đi, thuận tay khép cửa phòng lại.

Về việc có nên đến Hong Kong hay không, Chu Vãn Nguyệt biết ông nội rất tôn trọng cảm nhận của cô. Cô cũng cần phải để ý đến suy nghĩ của những người nhà họ Cố khác. Nhưng giờ ngay cả Cố Ngôn Sênh - người có tiếng nói nhất - cũng đã chủ động mở lời, thì cô còn gì để phải băn khoăn nữa?

Ngày hôm sau, Chu Vãn Nguyệt trả lời ông nội. Ông cụ vui mừng khôn xiết, trong lòng cảm thấy vô cùng an ủi.

Thời gian sau đó, Cố Khanh Nam sai người nhanh chóng lo liệu thủ tục thôi học ở trường San Francisco và thủ tục nhập học tại Hong Kong cho cô, cùng với hàng loạt giấy tờ nhập tịch. Mọi việc diễn ra vô cùng suôn sẻ.

Ông còn thuê riêng giáo viên dạy tiếng Quảng Đông cho cô. Thỉnh thoảng qua điện thoại, Chu Vãn Nguyệt có thể bập bẹ vài câu giao tiếp đơn giản với ông:

"Zè zè chổ sành (Ông nội buổi sáng tốt lành)."

"Zè zè xịt phan (Ông nội ăn cơm)."

"Zè zè Good night (Ông nội ngủ ngon)."

Đôi khi cô phát âm sai lệch hẳn sang một nghĩa khác khiến Cố Khanh Nam cười đến ngặt nghẽo.

Vài tháng sau, Chu Vãn Nguyệt chính thức đặt chân lên mảnh đất Hong Kong phồn hoa.

Chú mèo mướp nhỏ Quýt Béo cũng được mang theo, nó thích nghi với môi trường mới rất nhanh. Điều đáng tiếc duy nhất là Ally không thể theo cô sang đây. Ông nội đã gửi cho bà một khoản tiền trợ cấp hậu hĩnh và giới thiệu bà làm việc cho một gia đình tử tế khác ở San Francisco.

Sự xuất hiện của Chu Vãn Nguyệt khiến Cố gia cuối cùng cũng có chút hơi người ấm áp.

Chỉ có điều, cô nhận thấy Cố Ngôn Sênh rất ít khi về nhà. Dù có về thì anh cũng chỉ ngồi ở phòng khách tòa nhà chính, thỉnh thoảng còn sai bảo cô làm mấy việc vặt vãnh như rửa hoa quả, bóc quýt... Thái độ của anh hoàn toàn khác hẳn vẻ thân thiện, ôn hòa hôm khuyên cô về Hong Kong. Anh còn lấy cớ là chê người giúp việc bóc không sạch sẽ.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc