Rơi Vào Bẫy Tình Của Chú Nhỏ

Chương 11: Rơi Vào Bẫy Tình Của Chú Nhỏ

Trước Sau

break

Cố Ngôn Sênh đặt đồ lên bàn trà, khoanh tay đứng nhìn cô, tò mò muốn biết trái tim cô gái này lớn đến mức nào, phải mất bao lâu mới phát hiện ra sự tồn tại của anh.

Cũng may phản ứng của cô gái không quá chậm.

"Chú nhỏ? Sao chú lại vào đây?" Cô gái kinh ngạc thốt lên, sắc mặt thoáng hiện vẻ cảnh giác, cánh tay đang ôm gối siết chặt hơn một chút.

Cố Ngôn Sênh làm như không thấy sự đề phòng của cô. Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa bên cạnh, đẩy tập tài liệu đến trước mặt cô. Cô gái tò mò liếc nhìn bìa tập hồ sơ.

[Cẩm nang chuyển trường tại Hong Kong]. Hẳn là chuyện ông nội đã nhắc đến hồi chiều.

"Suy nghĩ thế nào rồi?" Người đàn ông hỏi.

Cô gái cúi đầu im lặng. Cô còn chưa kịp bắt đầu làm bài mà đã bị bắt nộp bài thi rồi sao? Khó quá.

Ông nội là người thân duy nhất của cô, có ông cô mới có gia đình. Giờ ông đã tuổi cao sức yếu, không thể cứ đi lại vất vả mãi được.

Nhưng cô luôn biết thân phận mình không được lòng người nhà họ Cố. Ông nội bị kẹt ở giữa rất khó xử, nên bao năm qua cô luôn an phận thủ thường, không gây chuyện thị phi.

Ở Mỹ hay ở Hong Kong đối với cô thực ra không khác biệt lắm, cô đã quen với lối sống ở San Francisco, nhưng Hong Kong lại có ông nội yêu thương cô nhất.

Hồi lâu sau, cô mới ngẩng lên, ánh mắt chân thành nhìn Cố Ngôn Sênh: "Chú nhỏ, cháu không muốn đi Hong Kong. Nếu là vì lo cho ông nội thì chú cứ yên tâm, ông không cần phải đi lại vất vả đâu, cháu sẽ thường xuyên về thăm ông."

Cố Ngôn Sênh nghe xong thì cười khẩy một tiếng. Ai thèm lo cho ông già đó chứ.

Anh không đủ kiên nhẫn để vòng vo tam quốc với cô, bèn nói thẳng mục đích thật sự của mình.

"Ông cụ muốn đào tạo cháu thành người thừa kế của ông ấy."

"Tại sao ạ? Chẳng phải chú nhỏ mới là người thừa kế hợp pháp sao?" Cô gái khó hiểu hỏi lại.

Đầu ngón tay người đàn ông lơ đãng chạm nhẹ lên sống mũi, đáp: "Tôi có công ty riêng của mình, hoạt động kinh doanh xung đột với Cố thị."

"Nhưng tại sao lại là cháu?"

"Bởi vì ngoài tôi ra, cháu là người thân thiết nhất với ông nội cháu rồi. Bên cạnh ông ấy chẳng còn ai đáng tin cậy nữa."

Cô gái nghe xong hơi sững người.

Rồi cô nhìn Cố Ngôn Sênh, bỗng nhiên vỡ lẽ. Hôm nay nhìn cách hai người họ ở chung, không khí quỷ dị vô cùng. So sánh như vậy thì đúng là ông nội vẫn thương mình nhất.

Người đàn ông bắt trọn biểu cảm thay đổi trên gương mặt cô. Cô gái vừa nãy còn ỉu xìu, giờ sao lại hiện rõ vẻ đắc ý trên mặt thế kia?

Đôi mắt to tròn đen láy, long lanh như nước hồ thu; hàng lông mày cong cong như trăng non; lúc này khóe môi cô đang hơi nhếch lên, mang theo chút khiêu khích hướng về phía anh. Chiếc mũi nhỏ xinh xắn hếch lên đầy kiêu hãnh, khuôn mặt trái xoan tinh tế với hai má phúng phính trẻ con, vầng trán cao rộng. Trông cô như một con hồ ly nhỏ kiêu kỳ, đáng yêu đến mức khiến người ta muốn cắn một cái. Giữa hai đầu lông mày của cô có nét giống Cố Khanh Nam thời trẻ đến sáu phần. Chậc... Tự nhiên anh lại hiểu vì sao năm xưa thiên kim ŧıểυ thư Tiêu Vân mới ngoài đôi mươi lại si mê Cố Khanh Nam - một người đàn ông gần bốn mươi tuổi tay trắng làm nên sự nghiệp.

Đang mải ngắm nhìn, cô gái đột nhiên lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

"Nhìn thế này thì có vẻ ông nội thương cháu hơn thật đấy."

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc