Anh không làm gì cả, chỉ đơn thuần đứng nhìn một lúc rồi quay trở lại phòng khách.
Chú mèo con rất ngoan ngoãn, thấy người đàn ông đi rồi liền tiếp tục nằm trong lòng cô chủ nghịch móng vuốt của mình.
Hơn nửa tiếng sau, cô gái mới từ từ tỉnh dậy. Cô vươn vai một cái đầy sảng khoái, trêu chọc bé Quýt Béo trong lòng một chút rồi ngắm nhìn phong cảnh khu vườn. Cô cúi xuống nhặt cuốn sách dưới đất lên, ôm chăn đi về phòng.
Trong phòng khách, người đàn ông đang bắt chéo chân đọc báo nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại, bốn mắt nhìn nhau.
"Chú nhỏ, buổi chiều tốt lành."
Cô gái chủ động chào hỏi lễ phép.
Người đàn ông liếc nhìn cô một cái nhàn nhạt, "Ừ" một tiếng rồi tiếp tục dán mắt vào tờ báo trên tay.
Chu Vãn Nguyệt cất đồ đạc, rửa mặt cho tỉnh táo rồi xuống lầu. Lúc này ông nội đang thong thả pha trà, Cố Ngôn Sênh thì xem tivi, hai người ai làm việc nấy.
Cô gái đi đến bên cạnh ông nội, ông đưa cho cô một tách trà hoa. Cô nhấp một ngụm nhỏ, vị đầu hơi đắng, vị giữa thoang thoảng hương hoa, hậu vị lại ngọt ngào nơi cuống họng, đây chính là loại trà cô thích nhất.
"Nguyệt Nguyệt, cháu có muốn cùng ông về Hong Kong sống không?" Cố Khanh Nam đột nhiên hỏi.
Cô gái nghe xong hơi sững người, ngạc nhiên trước lời đề nghị của ông. Cô định mở miệng đồng ý ngay, nhưng suy nghĩ vừa xoay chuyển, cô lại nhớ ra điều gì đó, bèn đáp: "Cháu thích được ở bên cạnh ông nội, nhưng mà..." Vẻ mặt Chu Vãn Nguyệt lộ rõ sự buồn bã.
Thấy cháu gái cúi đầu trầm tư, Cố Khanh Nam dịu giọng nói tiếp: "Không sao đâu, cháu không cần phải lo lắng gì cả. Ông có ý định này cũng là vì muốn cháu được sống vui vẻ. Cháu cứ suy nghĩ cho kỹ đi."
"Vâng ạ, ông nội. Cháu sẽ suy nghĩ thật kỹ, khi nào có quyết định cháu sẽ nói với ông."
Sau đó, hai ông cháu lại tiếp tục vừa uống trà vừa trò chuyện những câu chuyện thường ngày.
Cố Ngôn Sênh vừa xem tivi vừa âm thầm quan sát động tĩnh bên này.
Nói về chuyện đưa Chu Vãn Nguyệt đến Hong Kong sinh sống, thực ra chính là đề nghị của anh với ông cụ cách đây không lâu. Mười mấy năm qua ông giấu cô kỹ như vậy, chẳng qua là sợ anh sẽ làm hại cô mà thôi. Ông cụ nào đâu biết chân tướng sự việc, kẻ thật sự muốn làm hại Chu Vãn Nguyệt thì đã sớm xuống mồ xanh cỏ rồi.
Bây giờ anh muốn đưa cô về Hong Kong là có tính toán riêng. Cố thị anh nhất định sẽ không thừa kế. Ông cụ lại neo người, người duy nhất có tư cách thừa kế bây giờ chỉ còn lại cô cháu gái ruột Chu Vãn Nguyệt này. Nhân lúc cô còn nhỏ, thử đào tạo cô thành người thừa kế xem sao, dù gì cũng tốt hơn việc để ông già cứ suốt ngày gây áp lực lên anh.
Bữa tối Ally chuẩn bị đồ Tây. Ăn xong, Chu Vãn Nguyệt lại cùng ông nội đi dạo trong vườn cho tiêu cơm.
Cố Ngôn Sênh ăn xong thì nhận một cuộc điện thoại rồi đi ra ngoài, có lẽ là chuyện công việc.
Hơn 9 giờ tối, cô gái nhỏ tắm rửa xong xuôi, thoải mái cuộn mình trong chiếc ghế sofa đơn trong phòng, tiếp tục xem nốt cuốn tranh trưa nay còn dang dở.
Chẳng bao lâu sau, tiếng gõ cửa vang lên. Cô thầm nghĩ chắc là Ally mang sữa nóng lên.
"Mời vào."
Bên ngoài, Cố Ngôn Sênh đợi cô cho phép mới đẩy cửa bước vào, thuận tay khép cửa lại. Trên tay anh cầm một tập tài liệu và một ly sữa đã được hâm nóng.
Chu Vãn Nguyệt mải mê xem tranh đến mức không hề hay biết có một người đàn ông cao lớn đang đứng sừng sững trước mặt mình. Bởi lẽ bình thường, nếu không có chuyện gì quan trọng, Ally sẽ chỉ đặt ly sữa xuống rồi lặng lẽ rời đi. Đó là sự ăn ý ngầm giữa hai người suốt bao năm qua.