Rơi Vào Bẫy Tình Của Chú Nhỏ

Chương 13: Rơi Vào Bẫy Tình Của Chú Nhỏ

Trước Sau

break

Nói thật lòng, Chu Vãn Nguyệt vẫn còn khá sợ anh. Dù sao ấn tượng lần đầu gặp mặt quá mức sâu sắc. Hơn nữa tính tình anh ta thực sự không tốt chút nào. Lần trước anh về bàn chuyện với ông nội, hai người nói chuyện không mấy vui vẻ. Chu Vãn Nguyệt đứng ngoài cửa không dám vào, lát sau đã thấy Cố Ngôn Sênh mặt mày sa sầm, đùng đùng bỏ đi.

Vốn dĩ cô định chào hỏi anh một tiếng, nhưng nhìn tình hình đó thì tốt nhất là không nên chọc vào ổ kiến lửa. Tòa nhà hai tầng kiểu Tây bên cạnh là nơi ở của Cố Ngôn Sênh, Cố Khanh Nam sống ở tòa nhà chính. Còn chỗ ở của cô, từ mấy tháng trước ông nội đã cho người sửa sang lại một căn nhà hai tầng rộng rãi, cố gắng tái hiện lại không gian sống giống hệt như hồi cô còn ở San Francisco.

Vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến ngày khai giảng. Ông nội bận rộn không có thời gian đi cùng, bèn đưa cho cô một xấp tiền mặt dày cộm, rồi cử một vệ sĩ kiêm tài xế đưa cô đi dạo phố. Thật ra những vật dụng cần thiết người giúp việc đã chuẩn bị đầy đủ cả rồi, chẳng thiếu thứ gì, nhưng cô cũng muốn ra ngoài ngắm nghía cho biết đó biết đây.

Cô đến một khu phố thương mại sầm uất mới mở, kiến trúc mang phong cách châu Âu rất sang trọng và náo nhiệt. Ở đây có đủ các loại cửa hàng, từ đồ thủ công mỹ nghệ tinh xảo, đồ ăn vặt ngon mắt, cho đến các quán cà phê, tiệm bánh ngọt đa dạng... Chỉ có điều giá cả ở đây khá đắt đỏ, cô cũng chọn mua vài món đồ mình đặc biệt yêu thích.

Đi dạo một hồi cũng thấy mỏi chân, cô mua một ly trà sữa nóng. Cô quay sang mời anh vệ sĩ uống cùng nhưng anh ta từ chối ngay lập tức. Cũng phải, con trai chắc ít người thích đồ ngọt. Tháng này ở Hong Kong trời vẫn còn se lạnh, ly trà sữa ấm nóng chảy vào dạ dày khiến cả người cô dễ chịu hơn hẳn.

Họ dần đi đến một chỗ tập trung đông người. Chu Vãn Nguyệt như một đứa trẻ tò mò cũng len lỏi vào xem, anh vệ sĩ vội vàng đi sát theo bảo vệ.

Một đám người đang ngồi trên ghế dài của cửa hàng chơi vé cào xổ số, một trò chơi thử vận may rủi. Cô gái nhỏ biết vận may của mình trước giờ chỉ ở mức trung bình nên chỉ đứng xem cho vui.

Đúng lúc này, ly trà sữa nóng trên tay cô không may bị ai đó va phải, nắp cốc bật tung, toàn bộ thứ chất lỏng ngọt ngậy đó đổ ập vào người đàn ông đang ngồi phía trước.

Phần thân trên của anh ta may mắn không sao, nhưng vạt dưới chiếc áo khoác dạ và... phần đũng quần thì hứng trọn, ướt sũng.

Người đàn ông lập tức bật dậy như lò xo, miệng lầm bầm chửi thề. Cô gái hoảng hốt, cuống quýt dùng tiếng Quảng Đông xin lỗi lia lịa.

Anh ta rất cao, khí trường tỏa ra bức người, khiến không gian ồn ào xung quanh bỗng chốc im bặt.

Trong lòng Chu Vãn Nguyệt run lên, cô cúi rạp người 90 độ xin lỗi đối phương. Thấy người kia không phản ứng, nghĩ là mình chưa đủ thành ý, cô lại cúi gập người thêm lần nữa. Khi cô định cúi đầu lần thứ ba thì trán bỗng bị một ngón tay chặn lại.

Chu Vãn Nguyệt bị buộc phải ngẩng đầu lên, đập vào mắt là khuôn mặt tuấn tú quen thuộc đến mức khiến tim cô muốn nhảy ra ngoài. Mới cách đây hơn một tuần chứ mấy.

Đôi mày anh nhíu chặt, cúi xuống nhìn cô chằm chằm, hơi thở nguy hiểm tỏa ra nồng nặc không che giấu.

Chu Vãn Nguyệt cũng hiểu, trời lạnh thế này tự dưng bị dội trà sữa dính dấp từ đầu đến chân, lại còn ngay chỗ nhạy cảm, hơn nữa còn vào đúng giây phút anh đang cao hứng mở thưởng. Là ai thì cũng muốn bùng nổ thôi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc