Quân Hôn 70: Theo Chồng Về Doanh Trại, Cô Liên Tục Mang Thai

Chương 14

Trước Sau

break

Trước khi xuyên không, gia đình cô không hạnh phúc. Cha cô ngoại tình, sau khi mẹ cô lâm bệnh qua đời, người đàn bà kia ngang nhiên bước vào nhà và sinh được một đứa con trai.

Kể từ đó, cô dường như không còn mái ấm nữa, phần lớn thời gian đều lầm lũi một mình. Chính vì vậy cô rất khao khát sự ổn định, không muốn phải sống cảnh lênh đênh không nơi nương tựa.

Ai ngờ chưa kịp nhận công việc ổn định ở hiện đại thì đã xuyên đến đây.

Có một điểm đáng nói là, tên gốc của cô vốn không phải Lê An Lạc. Cha cô họ Vương, cái tên An Lạc là do cô tự đổi sau này, nhân tiện đổi luôn cả họ theo mẹ.

Nghĩ lại thì đây có lẽ cũng là một cái duyên giữa cô và nguyên chủ.

"Mẹ, con xong rồi, chúng ta đi thôi."

Lê An Lạc nói xong thấy mẹ không phản ứng gì, liền đưa tay huơ huơ trước mặt bà, gọi thêm một tiếng: "Mẹ, mẹ sao thế? Nhìn con đến ngây người luôn à?"

Nói rồi cô còn có chút đắc ý: "Con gái mẹ đẹp lắm đúng không? Đều là nhờ cha mẹ ban cho cả đấy, con cảm ơn mẹ nhé."

Mẹ Lê hoàn hồn lại, nghe vậy thì chỉ biết bất lực cười: "Cái con bé này, khéo mồm quá cơ."

Thế nhưng trong lòng bà lại cảm thấy rất an ủi. Con gái bà hiếm khi hoạt bát như vậy, đa phần thời gian đều trầm mặc, chín chắn.

Nghĩ lại có lẽ là do bà ít khi ở bên cạnh con nên chưa thực sự hiểu hết về tính cách của con gái, nghĩ đến đây mẹ Lê lại dâng lên một nỗi áy náy.

"Mẹ, chúng ta đi thôi kẻo muộn thật bây giờ."

"Ừ, đi thôi."

...

Khi đến khu tập thể của nhà máy cơ khí, họ tình cờ gặp bà Lý, trước mặt bà ta là một cô gái trẻ, chắc cũng là đến nhờ làm mai.

Bà Lý cũng nhìn thấy họ, nhiệt tình không để đâu cho hết: "Cháu An Lạc, đây là mẹ cháu đấy à? Đúng là mẹ nào con nấy, hai mẹ con đều đẹp như nhau, đứng cạnh nhau mà cứ như hai chị em vậy."

Mẹ Lê mỉm cười lịch thiệp đáp lại: "Bà là bà Lý lần trước giới thiệu đối tượng cho An Lạc phải không? Chuyện của con bé còn phải nhờ bà để tâm nhiều hơn."

Nụ cười trên mặt bà Lý khựng lại, có chút ngượng ngùng, nhưng sau đó bà ta lập tức tỏ ra như không có chuyện gì: "Ấy chết, chị nói gì thế, cháu An Lạc xinh đẹp thế này thì chắc chắn là “đắt hàng” lắm."

Sau đó bà ta xoay chuyển câu chuyện: "Tôi nghe bác gái cả của cháu An Lạc nói đã giới thiệu cho cháu một người rồi, hôm nay là đi xem mắt đấy à?"

"Vâng, chúng tôi đang định qua đón chị dâu tôi rồi cùng đi đây."

Bà Lý cũng chẳng có gì không vui, dù sao chuyện lần trước bà ta là người có lỗi. Mấy ngày nay bà ta cũng dò hỏi được một người khá ổn, nhưng nhìn lại Lê An Lạc lúc này, bà ta lại thấy người mình tìm được chẳng xứng chút nào.

Nếu buổi xem mắt hôm nay thành công thì cũng tốt, người bà ta đang định giới thiệu kia có thể để dành cho con bé Linh Lan này.

Thấy Lê An Lạc tò mò nhìn cô gái kia, bà Lý giới thiệu luôn: "Đây là Linh Lan, là chị gái thứ hai của con bé Linh Hương."

Nghe đến đây, Lê An Lạc đã hiểu, chắc cũng là muốn lấy chồng để khỏi phải xuống nông thôn đây mà.

Linh Lan mỉm cười e thẹn, căn bản không dám nhìn thẳng vào Lê An Lạc. Thảo nào mọi người trong khu tập thể đều khen cô xinh đẹp, đúng là đẹp như tiên giáng trần vậy.

Cũng chẳng trách vì sao con bé Linh Hương kia lại nảy sinh lòng đố kỵ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương