Linh Lan và Linh Hương chỉ cách nhau hai tuổi, cô ta không cam tâm tại sao mình là chị thì cứ phải nhường nhịn em gái, tại sao lại phải là cô ta đi xuống nông thôn.
Vì vậy, lần trước khi nghe thấy bà Lý đến nhà tìm Linh Hương, cô ta đã lân la hỏi thăm và đại khái hiểu rõ mọi chuyện.
Thế là cô ta cũng nảy sinh ý định, muốn không phải xuống nông thôn thì ngoài việc tìm công việc ra, chỉ còn con đường lấy chồng.
Sau hai ngày suy nghĩ, cô ta đã dứt khoát tìm đến bà Lý, hy vọng bà ta giúp mình làm mối.
Đó cũng là lý do vì sao họ tình cờ gặp nhau ở đây hôm nay.
Lê An Lạc gật đầu chào hỏi xã giao một tiếng, sau đó chào tạm biệt hai người họ để đi về phía nhà bác gái.
Vừa nhìn thấy Lê An Lạc, phản ứng của bác gái cả cũng y hệt mẹ Lê, nhìn đến ngây cả người, sau khi định thần lại liền không ngớt lời khen ngợi.
"Trời đất ơi, An Lạc nhà mình đúng là đẹp quá, tóc tai cũng biết làm điệu thế này cơ à."
Triệu Ngọc thầm nghĩ trong bụng là "chắc thắng" rồi. Lúc không diện đồ cô đã đẹp lắm rồi, nay chuẩn bị kỹ càng thế này thì đúng là sắc nước hương trời.
Bà không tin có người đàn ông nào lại không rung động trước mỹ nhân thế này, buổi xem mắt này chắc mười mươi là thành công rồi.
Lê An Lạc hơi ngại ngùng: "Bác gái, chúng ta mau đi thôi ạ, kẻo lại muộn."
Triệu Ngọc nhận ra cháu gái đang thẹn thùng nên cũng không trêu thêm nữa, bà xuôi theo: "Được được, chúng ta đi ngay đây. Nhà hàng quốc doanh cách đây không xa, đi bộ mười phút là tới, vẫn còn kịp chán."
Ở một diễn biến khác, Cố Nhã Quân đã dẫn Cố Yến Thanh đến trước một bước.
"Yến Thanh, lát nữa gặp con gái nhà người ta, cháu tuyệt đối không được giữ cái mặt lạnh như tiền đấy nhé, phải cười một chút, đừng làm con bé sợ." Nói đoạn, bà còn đưa tay sửa lại cổ áo quân phục cho anh.
"Vâng ạ." Cố Yến Thanh giơ tay lên xem đồng hồ, còn mười phút nữa là đến mười giờ. Đợi đối phương đến, anh nói rõ quan điểm của mình xong là sẽ rút lui ngay lập tức.
Còn về những lời cô anh dặn dò, anh chẳng hề để lọt tai một chữ nào, bình thường anh vẫn luôn như vậy rồi.
Cố Nhã Quân nhìn cháu trai mình mà lòng đầy đắc ý. Nếu không phải do bản thân anh không chịu để tâm, chứ chỉ cần tích cực một chút thì chắc giờ này con cái đã chạy lon ton đầy sân rồi.
Chẳng thấy người qua kẻ lại trên phố cứ chốc chốc lại phải ngoái đầu nhìn anh thêm vài cái đó sao.
Có mấy cô gái trẻ còn đỏ mặt thẹn thùng, chỉ tại Yến Thanh cứ luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, trông nghiêm nghị đến phát sợ.
Nghĩ đến đây, Cố Nhã Quân giơ tay vỗ mạnh vào tay anh một cái. Thấy Cố Yến Thanh nghi hoặc nhìn mình, bà đang định dặn dò thêm lần nữa là phải cười lên một chút, đừng có làm con gái nhà người ta sợ.
Vừa lúc đó, Triệu Ngọc dẫn theo mẹ Lê và Lê An Lạc đi tới. Triệu Ngọc đã từng gặp Cố Nhã Quân trước đây, nên từ xa đã nhận ra ngay.
Bà bước nhanh tới, vẫy tay chào hỏi: "Chủ nhiệm Cố, chúng tôi tới rồi đây, thật ngại quá, để mọi người phải đợi lâu rồi."
Lời thì nói với Chủ nhiệm Cố, nhưng ánh mắt bà lại không kìm được mà nhìn sang Cố Yến Thanh đang đứng thẳng tắp bên cạnh.
Trong lòng thầm nhủ: [Đây chắc chắn là cháu trai của Chủ nhiệm Cố rồi, đúng là y như lời Miểu Miểu nói, ngoại hình thật sự không có chỗ nào để chê, cao mét tám, dáng người hiên ngang.]