Quân Hôn 70: Theo Chồng Về Doanh Trại, Cô Liên Tục Mang Thai

Chương 13

Trước Sau

break

Cha mẹ Lê đứng bên cạnh nghe xong cũng cảm thấy hài lòng, hai người còn đề nghị sáng mai xin nghỉ phép để đi cùng cô.

Nhưng Lê An Lạc đã từ chối. Từ ký ức của nguyên chủ, cô biết cha mẹ sắp tham gia vào một dự án lớn, ước chừng hai ba năm tới sẽ không thể gặp mặt, hiện tại chính là lúc bận rộn nhất.

Nguyên chủ có lẽ không hiểu lắm, nhưng Lê An Lạc thì rất thấu hiểu, đồng thời vô cùng ngưỡng mộ.

Chính nhờ có những con người âm thầm hy sinh, gánh vác trọng trách lớn lao như họ mới có được những giây phút yên bình ở thời đại của cô sau này.

Nhưng cuối cùng vẫn không xoay chuyển được ý định của họ, hai bên đành lùi một bước, cha Lê đi làm bình thường, còn mẹ Lê sẽ cùng cô đi xem thử thế nào.

...

"An Lạc, dậy mau thôi con, mau chuẩn bị một chút kẻo lại muộn bây giờ."

Mẹ Lê đứng bên ngoài phòng gõ cửa, đợi một lúc không thấy động tĩnh gì bên trong, bà lại nói tiếp: "Dậy mau đi An Lạc, mẹ nấu cơm xong rồi, con dậy rửa mặt rồi còn trang điểm diện đồ vào nữa."

"Phải tạo ấn tượng tốt cho người ta chứ. Lát nữa chúng ta còn phải qua nhà bác gái cả con một chuyến nữa, con mau dậy đi."

Lê An Lạc bị đánh thức, cô nheo mắt cầm chiếc đồng hồ đeo tay lên xem, mới có chín giờ: "Con biết rồi, con dậy ngay đây ạ."

Đợi mẹ Lê rời đi, Lê An Lạc còn nằm nán lại trên giường thêm một lát, cô biết nếu mình không dậy ngay thì chỉ một lát nữa mẹ sẽ lại vào giục tiếp.

Hơn nữa, đi xem mắt mà đến muộn thì quả thực không hay, cô vốn là người rất có quan niệm về thời gian.

Hôm qua cô đã hẹn với bác gái cả là hôm nay hai mẹ con sẽ sang đón bà cùng đi. Bác gái còn dặn cô phải trau chuốt một chút, cố gắng làm sao để vừa gặp đã khiến đối phương say như điếu đổ.

Cô nhanh chóng rửa mặt rồi vào bàn ăn. Vẫn là cháo trắng và trứng gà, nhưng hôm nay có thêm món dưa muối do bác gái cả mang sang.

Ăn kèm với cháo trắng thì đúng là hết ý.

Ăn xong, Lê An Lạc định dọn dẹp bát đũa nhưng mẹ Lê không cho, bà đẩy cô về phòng giục đi chuẩn bị.

Rõ ràng là mẹ cũng đã ghi nhớ kỹ những lời bác gái nói.

Lê An Lạc quay về phòng, mở tủ quần áo ra. Bên trong có không ít quần áo mới mua, nguyên chủ còn chưa mặc được mấy lần.

Cuối cùng, cô chọn một chiếc váy hoa nhí màu xanh nhạt.

Mái tóc dài ngang lưng của nguyên chủ vừa dày vừa đen bóng như dải lụa thượng hạng. Lê An Lạc tết tóc lệch sang một bên, thắt thêm một dải ruy băng cùng màu với váy, rồi kéo nhẹ cho các lọn tóc hơi bồng bềnh ra, giúp gương mặt trông càng nhỏ nhắn, thanh thoát hơn.

Sau đó, cô thoa một chút kem dưỡng da, lấy thỏi son dưỡng môi đã mua trong không gian ra tô điểm thêm một chút, ngoài ra không làm gì thêm.

Nguyên chủ vốn không thích chau chuốt, lúc dọn đồ cô cũng chỉ thấy có hai hộp kem dưỡng và một thỏi son môi.

Màu của thỏi son này cô không thích lắm nên đã tặng cho chị họ Lê Miểu, cô ấy rất vui.

Còn hộp kem dưỡng đã qua sử dụng thì cô cho em họ Lê Hân, hộp còn mới nguyên thì cô giữ lại dùng.

"An Lạc, xong chưa con? Chúng ta phải xuất phát thôi."

Bên ngoài vang lên tiếng giục giã của mẹ Lê. Lê An Lạc soi gương kiểm tra lần cuối thấy không vấn đề gì mới bước ra ngoài.

Nói cũng thật khéo, cô không chỉ trùng tên với nguyên chủ mà ngoại hình cũng giống đến bảy tám phần, có điều nguyên chủ trông trẻ trung và rạng rỡ hơn một chút.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương