Thế tử phu nhân Phương thị phủ Thành Quốc Công rất nhanh đã đến.
Trong hoa sảnh tiếp khách, Phương thị và Ngưu lão phu nhân hàn huyên đôi câu rồi vào thẳng vấn đề: “Nghe nói Đại cô nương quý phủ đã trở về, ta thực lòng mừng cho Thượng Thư phu nhân, không biết có thể gặp Đại cô nương một lát được không?”
Phương thị nói rất khách khí, nhưng Ngưu lão phu nhân lại không dám chậm trễ.
Thành Quốc Công là một trong bốn công thần khai quốc, nữ nhi trước làm Thái tử phi, sau làm Hoàng hậu. Xét về gia thế, nhìn khắp kinh thành này, chưa có nhà huân quý nào có thể vượt qua phủ Thành Quốc Công.
“Nha đầu đó bị kinh sợ một chút…”
“Vậy ta đến chỗ ở của đại cô nương xem sao. Mấy ngày nay tin đồn lan truyền khắp nơi, không giấu gì Thượng Thư phu nhân, trong lòng ta vừa lo cho nhi tử, vừa lo cho đại cô nương. Nay nghe tin đại cô nương đã về, gặp mặt một lần cũng coi như yên tâm phần nào.”
Ngưu lão phu nhân cười nói: “Thế tử phu nhân khách khí rồi. Người đến gặp con bé chẳng phải là làm tổn phúc của nó sao. Lão thân chỉ sợ trạng thái của nó không tốt, thất lễ trước mặt Thế tử phu nhân.”
“Sao có thể chứ, đại cô nương trải qua muôn vàn hiểm nguy mới thoát khỏi tay bọn buôn người, trạng thái không tốt cũng là lẽ thường tình.”
Bây giờ Ngưu lão phu nhân hễ nghe đến hai chữ “buôn người” là lại thấy vô cùng chói tai, bèn sai Uyển Thư đến Vãn Thu Cư mời Phùng Chanh tới gặp khách.
Phùng Chanh đã rửa mặt chải đầu xong, đang nói chuyện với Phùng Dự: “Hai ngày nay, vì tìm muội mà Đại ca đã lỡ mất không ít bài vở rồi phải không?”
Thanh Nhã thư viện rất nổi tiếng ở kinh thành. Phùng Dự và đường đệ Phùng Huy đều học ở thư viện, hai người đang miệt mài ôn luyện cho kỳ thi Hương mùa thu năm nay.
Chỉ là Phùng Chanh biết, ở kiếp trước, cuối cùng huynh trưởng vẫn bỏ lỡ kỳ thi Hương ba năm một lần này.
Mẫu thân “qua đời vì bệnh”, theo luật Đại Ngụy, người đang chịu tang ba năm không được đi thi.
Phùng Dự xoa đầu thiếu nữ: “Sách vở đọc mãi cũng không hết, không có gì quan trọng hơn việc tìm được muội muội về. Hai ngày nay tam thúc và nhị đệ cũng đi khắp nơi tìm muội.”
“Mấy người Tam thúc đã biết muội về rồi chứ?”
Vưu thị cười nói: “Biết rồi, sáng nay Tam thúc con còn ghé qua. Đúng rồi, cữu mẫu con dẫn theo biểu ca, biểu tỷ của con đến. Con đang ngủ nên ta đã mời họ về trước rồi.”
“Vậy sao.” Trong đôi mắt đen láy của thiếu nữ không nhìn ra bao nhiêu cảm xúc.
Lúc này Bạch Lộ bước vào bẩm báo: “Cô nương, Trường Ninh Đường cho người đến mời cô nương qua đó một chuyến, bảo cô nương thay y phục tiếp khách.”
Phùng Chanh suy nghĩ một chút, đoán chừng là người của phủ Thành Quốc Công.
Nàng vừa mới về nhà, những người nên đến thăm gần như đều đã đến. Ngoại trừ người của phủ Thành Quốc Công, nàng không nghĩ ra được ai khác.
Thấy Phùng Chanh muốn thay y phục, Phùng Dự liền đi ra ngoài.
Vưu thị có chút bất an: “Cũng không biết là ai đến, mẫu thân đi cùng con nhé.”
“Trường Ninh Đường không mời mẫu thân qua, mẫu thân cứ ở lại đợi con là được. Con là vãn bối đi gặp khách, nói vài câu rồi về thôi.”
Vưu thị tính tình mềm mỏng, lại sớm mất chồng, ở chỗ Ngưu lão phu nhân cũng chẳng dễ chịu gì. Phùng Chanh tất nhiên không muốn mẫu thân mình đến gần lão yêu bà đó.
Phùng Chanh thay y phục xong bước ra ngoài, Lai Phúc liền chạy tới thân mật cọ vào chân nàng.
Con mèo hoa đã được chải chuốt, không còn dáng vẻ bẩn thỉu trước đó, trông hiền hòa hơn mấy phần.
Phùng Chanh cúi người bế Lai Phúc lên.
Uyển Thư giật mình: “Đại cô nương, người định mang con mèo này đi gặp khách sao?”
Phùng Chanh liếc nhìn nàng ta, không nói gì.
Uyển Thư khuyên nhủ: “Đại cô nương, con mèo này tuy đã cứu người, nhưng dù sao cũng là mèo hoang khó thuần, nếu làm kinh động khách quý thì không hay.”
Khuôn mặt sưng vù của Hồ ma ma hôm trước quả thật quá thê thảm.
Thiếu nữ ôm mèo hoa trong lòng chặt hơn một chút, nhíu mày nói: “Nhưng không có Lai Phúc là ta lại hoảng sợ, hay ngươi về bẩm với tổ mẫu rằng ta bệnh rồi, không xuống nổi giường.”
Lần này Uyển Thư không dám nhiều lời nữa.
Thế tử phu nhân phủ Thành Quốc Công còn đang đợi ở đó, nếu không mời được đại cô nương tới, nàng ta sẽ là người đầu tiên bị phạt.
“Mời đại cô nương.”