Được Thành Quốc Công phu nhân gật đầu, Phương thị liền chuẩn bị ra ngoài.
Lục Huyền lên tiếng: “Mẫu thân, con đi cùng người.”
Phương thị liếc Lục Huyền một cái, dứt khoát từ chối: “Ta đi gặp nữ quyến, con đi theo thì ra thể thống gì.”
Huyền Nhi thường làm theo ý mình, không hiểu chuyện như Mặc Nhi.
Thiếu niên dứt khoát ngậm miệng.
Trong Vãn Thu Cư, Phùng Chanh vẫn còn đang ngủ.
Vưu thị đỏ hoe mắt ngồi canh bên cạnh, mặt đầy lo lắng.
“Mẫu thân, người đừng lo. Đại phu nói muội muội chỉ quá mệt mỏi, nghỉ ngơi vài ngày sẽ ổn thôi.”
Người lên tiếng an ủi là một thiếu niên chừng mười tám, mười chín tuổi, dung mạo tuấn tú, khí chất ôn hòa, chính là huynh trưởng của Phùng Chanh, Phùng Dự.
Hôm qua hắn về quá muộn, không tiện đến thăm muội muội. Sáng nay hắn vội vàng đến Vãn Thu Cư, nhưng đợi đến giờ vẫn không thấy Phùng Chanh tỉnh lại.
Nhìn thiếu nữ đang nằm lặng yên trên giường, nói không lo lắng là giả. Nhưng trước mặt mẫu thân, hắn không thể biểu lộ ra.
“Ta chỉ nghĩ đến những khổ cực mà con bé phải chịu, trong lòng thấy khó chịu.”
Thiếu nữ cuộn mình trong chăn gấm ngủ say, chỉ để lộ khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay. Mày liễu tóc đen càng khiến sắc mặt nàng thêm phần tái nhợt.
Tối qua dưới ánh nến màu cam, bà cũng không thấy sắc mặt nữ nhi kém đến vậy.
Bỗng nhiên, thiếu nữ đang nhắm chặt hai mắt kia nhíu mày, dường như đang giãy giụa thoát khỏi cơn ác mộng, đột ngột ngồi bật dậy.
“Chanh Nhi!”
“Muội muội!”
Phùng Chanh định thần lại, mỉm cười với Vưu thị và Phùng Dự: “Mẫu thân, đại ca.”
Vưu thị không kìm được lau nước mắt, còn Phùng Dự thì thở phào nhẹ nhõm, ôn tồn hỏi: “Muội muội cảm thấy thế nào?”
Phùng Chanh cảm nhận một chút, thành thật đáp: “Rất tốt ạ.”
“Thật sự không sao chứ? Nếu có chỗ nào khó chịu, nhất định phải nói cho chúng ta biết.”
“Thật sự rất tốt.” Thấy huynh trưởng hỏi dồn, trong lòng Phùng Chanh thấy kỳ lạ.
Phùng Đào lên tiếng: “Nhưng sắc mặt đại tỷ kém quá.”
Tiểu cô nương bưng gương trang điểm đến: “Đại tỷ xem này.”
Trong gương lưu ly phản chiếu rõ ràng dung mạo của thiếu nữ: Khuôn mặt trắng như sứ, đôi mắt đen tuyền thuần khiết, và đôi môi nhạt đến mức gần như không màu.
Phùng Chanh chợt hiểu ra.
Với cái dáng vẻ ốm yếu này, bảo sao huynh trưởng lại nói như vậy. Nhưng thực tế nàng cảm thấy rất khỏe, không có chút khó chịu nào.
“Hai ngày nay tinh thần căng thẳng tột độ, có lẽ là quá mệt mỏi.” Phùng Chanh đành phải viện bừa một lý do.
“Đại phu cũng nói vậy, muội muội phải nghỉ ngơi cho tốt.”
Phùng Chanh sững sờ: “Đại phu đã đến rồi sao?”
Thấy đại tỷ vẻ mặt mờ mịt, Phùng Đào nói: “Đại tỷ, tỷ ngủ say quá.”
“Vậy sao?” Trong lòng Phùng Chanh khẽ động, hỏi: “Bây giờ là giờ nào rồi?”
“Bây giờ đã là giữa giờ Tỵ rồi.” Phùng Đào cười nói.
Phùng Chanh giật mình kinh ngạc.
Nàng đã ngủ lâu như vậy sao?
“Vậy chẳng phải tỷ đã lỡ mất giờ thỉnh an tổ mẫu rồi sao.”
Vưu thị nắm tay Phùng Chanh, an ủi: “Lão phu nhân biết con không khỏe nên đã miễn cho con việc thỉnh an, bảo con nghỉ ngơi cho tốt.”
“Vậy thì con yên tâm rồi.” Thiếu nữ thở phào nhẹ nhõm, hàng mi cong vút rũ xuống che khuất ý lạnh nơi đáy mắt.
…
Đối với Ngưu lão phu nhân mà nói, Phùng Chanh không đến thỉnh an lại đúng ý bà ta.
Tiểu nha đầu đó không đến làm chướng mắt bà ta cũng tốt. Sau này lấy cớ Đại cô nương cần tĩnh dưỡng, vừa hay có thể nhốt nàng ở Vãn Thu Cư không cho gặp người ngoài.
Đại nha hoàn Uyển Thư vén rèm bước vào: “Lão phu nhân, phủ Thành Quốc Công gửi bái thiếp tới, Thế tử phu nhân phủ Thành Quốc Công muốn đến bái phỏng.”
Thế tử phu nhân phủ Thành Quốc Công đến bái phỏng, không cần nghĩ cũng biết là nhắm vào đại nha đầu.
Nhìn chằm chằm tấm bái thiếp tinh xảo kia, sắc mặt Ngưu lão phu nhân trầm xuống, nhưng cũng biết không tiện từ chối.
Hậu bối hai nhà cùng vướng vào tin đồn, cô nương Phùng gia đã về, phủ Quốc Công nhất định phải đến cửa gặp người một lần.
“Chải đầu cho ta, thay y phục tiếp khách.”