Quản sự sải bước chắn trước mặt Lục Huyền.
Đôi mắt thiếu niên trắng đen rõ ràng, bình tĩnh nhìn ông ta.
“Đại công tử, ngài tuyệt đối không thể đến phủ Lễ Bộ Thượng Thư được!”
“Tại sao?”
Quản sự hạ thấp giọng: “Ngài nghĩ xem, ngài và Nhị công tử trông giống hệt nhau. Lúc này mà qua đó, người ngoài sẽ cho rằng sau khi Phùng đại cô nương bỏ trốn cùng Nhị công tử đã hối hận chạy về. Nhị công tử dây dưa không dứt, đuổi theo đến tận cửa.”
Sắc mặt thiếu niên hơi thay đổi.
“Đại công tử, miệng lưỡi người đời đáng sợ lắm. Thiên hạ chỉ tin những gì họ hứng thú mà thôi…” Quản sự sợ không cản được người, lại bồi thêm một câu.
Lục Huyền tạm thời gác lại ý định đến phủ Thượng Thư, đi thẳng về phủ của mình.
Lúc này, phủ Thành Quốc Công cũng đã nhận được thư do phủ Thượng Thư gửi tới.
Trong hoa sảnh, giọng nói của Thế tử phu nhân Phương thị không giấu được sự kích động: “Theo lời Phùng gia, việc Mặc Nhi mất tích hoàn toàn không liên quan gì đến nhà họ sao?”
“Nếu những gì Phùng phủ nói là thật, ít nhất cũng chứng minh rằng Mặc Nhi không làm chuyện hồ đồ.” Thành Quốc Công phu nhân nói.
Phương thị lại cảm thấy không thể chấp nhận được: “Không ít người đã thấy Mặc Nhi đi cùng Phùng đại cô nương, bây giờ Phùng đại cô nương trở về rồi, phủ Thượng Thư liền phủi sạch quan hệ!”
Lục Huyền bước vào, nghe lời Phương thị nói liền lên tiếng: “Hôm nay con đã đi dò hỏi những người bán hàng rong đó, họ căn bản không nhận ra con. Điều này cho thấy người bọn họ thấy ngày đó không phải nhị đệ, mà chỉ là người có cách ăn mặc giống nhị đệ mà thôi.”
Thành Quốc Công nhíu mày: “Nói vậy là có người cố ý kéo Mặc Nhi vào chuyện này.”
Lục Huyền gật đầu: “Tôn nhi cũng nghĩ vậy, có lẽ là muốn kéo cả hai nhà Lục, Phùng vào vòng xoáy.”
Thành Quốc Công vuốt râu: “Vậy Phùng đại cô nương…”
“Con dâu không tin việc Phùng đại cô nương mất tích lại hoàn toàn không liên quan gì đến Mặc Nhi!”
Lục Huyền có chút ngạc nhiên: “Hôm qua chẳng phải mẫu thân còn nói với con rằng, đừng tin những lời đồn nhảm về việc đệ đệ tư thông bỏ trốn cùng người khác sao?”
Phương thị khựng lại, bị nghẹn đến tức cả lồng ngực.
Trong lòng Phương thị, nhi tử bà ta xuất chúng như vậy, cho dù tư thông với công chúa bà ta cũng không tin.
Nhưng hai người mất tích cùng ngày, nữ nhi nhà người ta đã về, còn nhi tử của bà vẫn chưa thấy tung tích, tâm thái của Phương thị liền nảy sinh biến hóa vi diệu: Chẳng lẽ nhi tử đã xảy ra chuyện? Nếu là như vậy, bà ta thà tin rằng việc nhi tử mất tích có liên quan đến Phùng đại cô nương.
Dựa vào đâu mà chỉ có nhi tử bà ta gặp chuyện chứ?
Đây là suy nghĩ sâu kín trong lòng Phương thị. Cũng vì thế, đối diện với câu hỏi của trưởng tử, bà ta hận không thể tát cho một cái.
Thấy phu thê Thành Quốc Công đều nhìn mình, Phương thị bình ổn lại cảm xúc, nói: “Mặc Nhi đến giờ vẫn chưa có tin tức, con dâu cảm thấy dù thế nào cũng nên gặp vị Phùng đại cô nương kia một lần. Không thể chỉ nhận một phong thư của phủ Thượng Thư là xong chuyện.”
Thành Quốc Công phu nhân khẽ gật đầu: “Có thể gặp một lần là tốt nhất, nhưng trong thư phủ Thượng Thư gửi đến có nói Phùng đại cô nương bị kinh sợ nên ngã bệnh rồi…”
Bệnh rồi?
Lục Huyền khẽ nhướng mày.
Nếu cô nương mà hắn gặp chính là Phùng đại cô nương, thì không giống người sẽ bị kinh sợ mà ngã bệnh một chút nào.
Cho nên, vẫn phải xác nhận một phen.
“Con dâu sẽ đích thân đi gặp.” Giọng Phương thị kiên quyết: “Phùng đại cô nương không tiện ra ngoài, vậy chúng ta sẽ đến phủ Thượng Thư một chuyến.”
Cái gọi là ngã bệnh, chín phần là cái cớ do phủ Thượng Thư nghĩ ra để tránh mất mặt. Đợi cơn sóng gió này qua đi, e rằng Phùng đại cô nương sẽ lặng lẽ “bệnh chết”.
Đối với những nữ tử làm gia tộc hổ thẹn, đây là thủ đoạn quen dùng của một số gia đình quyền quý.
Nghe lời Phương thị, Thành Quốc Công phu nhân nhìn sang Thành Quốc Công.
Thành Quốc Công quay đầu đi chỗ khác.
Còn lâu ông không bước chân vào cửa phủ Thượng Thư, lão hủ nho kia giật rụng râu ông còn chưa xin lỗi đâu.
Thành Quốc Công phu nhân nhấp một ngụm trà.
Bà cũng không đi, bà và vị Thượng Thư phu nhân kia không hợp nhau lắm.
Xem ra để con dâu đi là thích hợp nhất.