Phùng Chanh ôm mèo đi về phía trước.
Uyển Thư đi sau một bước, nhìn chằm chằm vào bóng lưng mảnh mai của Phùng Chanh, âm thầm kinh ngạc.
Trong ấn tượng của nàng ta, đại cô nương ngây thơ đáng yêu, khác hẳn với dáng vẻ bây giờ. Nhưng rốt cuộc khác ở đâu, nhất thời nàng ta lại không nói rõ được.
Nha hoàn đứng gác ở cửa thấy Phùng Chanh tới, liền vén rèm lên: “Đại cô nương đến rồi.”
Tiếng nói trong phòng ngừng lại, Thế tử phu nhân Phương thị nhìn sang.
Thiếu nữ bước vào có dung mạo tinh xảo. Dù nàng chỉ đang mặc một bộ váy áo màu trắng xanh đơn giản, nhưng không hề ảnh hưởng chút nào đến vẻ đẹp kiều diễm của nàng.
Ánh mắt của bà ta nhanh chóng bị con mèo tam thể trong lòng thiếu nữ thu hút.
Còn có người ôm mèo đến gặp khách sao?
Phương thị bất giác không có thiện cảm với kiểu hành động khác người này, âm thầm nhíu mày.
Ngưu lão phu nhân nhìn thấy cũng không vui, trầm giọng nói: “Chanh Nhi, đây là Thế tử phu nhân phủ Thành Quốc Công.”
Phùng Chanh ôm mèo bước tới: “Thỉnh an tổ mẫu, thỉnh an Thế tử phu nhân.”
“Đây chính là con mèo đã cứu đại cô nương trong lời đồn sao?” Tuy trong lòng Phương thị không vui, nhưng trên mặt lại không hề biểu lộ ra chút gì.
Phùng Chanh cúi mắt nhìn Lai Phúc một cái, cười nói: “Đúng vậy, nếu không có Lai Phúc, tiểu nữ đã không thể trở về.”
Phương thị quan sát kỹ thiếu nữ, sắc mặt tái nhợt của nàng đã chứng thực lời Ngưu lão phu nhân nói trước đó.
“Đại cô nương có thể nói qua, hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?”
Phùng Chanh nhìn Ngưu lão phu nhân.
Sắc mặt Ngưu lão phu nhân nghiêm nghị: “Thế tử phu nhân hỏi con, con cứ nói.”
Chuyện xảy ra thế nào, nàng đã nói với các trưởng bối trong nhà rồi.
“Con và biểu tỷ bước ra khỏi tiệm y phục, thấy phía trước có nhiều người vây quanh, biểu tỷ liền kéo con đi xem náo nhiệt. Hóa ra là có người đang diễn xiếc khỉ, nhưng không hiểu sao con khỉ đó đột nhiên lao về phía đám đông, gây ra một trận hỗn loạn. Con bị đám đông xô đẩy lạc mất biểu tỷ, mắt tối sầm lại không biết gì nữa, chỉ mơ hồ cảm thấy có một bàn tay to bịt miệng con lại…”
Phương thị lắng nghe, lòng dạ rối bời.
Phùng đại cô nương mất tích khi đang đi dạo phố cùng biểu tỷ. Vì vậy không chỉ phủ Thượng Thư và quan phủ thẩm vấn vị Vưu cô nương kia, mà phủ Quốc Công cũng rất quan tâm.
Theo lời Vưu cô nương, nàng và biểu muội đang chăm chú xem xiếc khỉ thì con khỉ đột nhiên phát điên, biểu muội cũng mất tích trong lúc đám đông hỗn loạn.
Ban đầu không ai nghĩ sự mất tích của Phùng Đại cô nương theo hướng khác. Nhưng cùng ngày hôm đó, Lục nhị công tử cũng mất tích, lại có nhiều người bán hàng rong nhìn thấy một đôi nam nữ thiếu niên có ngoại hình và cách ăn mặc giống hai người ra khỏi thành, tin đồn tư thông bỏ trốn mới lan truyền ầm ĩ.
Nghe Phùng Chanh kể chuyện được mèo cứu, Phương thị không phát hiện ra kẽ hở nào, nhưng lại không cam tâm vì thứ tử đến nay vẫn bặt vô âm tín. Thế nên bà ta càng nhìn càng thấy thiếu nữ không vừa mắt.
“Xem ra chỉ là một trận hiểu lầm.”
Ngưu lão phu nhân cười nói: “Chẳng phải chỉ là một trận hiểu lầm sao, trùng hợp cả thôi.”
“Vậy ta không làm phiền Thượng Thư phu nhân nữa.” Phương thị liếc nhìn Phùng Chanh, nở nụ cười thân thiện: “Đại cô nương cũng đừng để những lời đồn đó trong lòng, thế nhân ngu muội thích nhất là nói bừa, nếu so đo với họ thì chỉ tự chuốc lấy phiền não.”
Phùng Chanh khẽ mím môi.
Lời này nghe có vẻ là an ủi nàng, nhưng thực chất là lòng dạ hiểm ác. Đây chẳng khác nào đang nhắc nhở tổ mẫu sự tồn tại của nàng sẽ khiến phủ Thượng Thư phủ trở thành đề tài trà dư tửu hậu của người đời.
Nàng đã đắc tội với vị Thế tử phu nhân này sao? Đến mức khiến đối phương phải thêm dầu vào lửa, muốn đẩy nàng vào tình cảnh thê thảm hơn nữa.
Đôi mắt thiếu nữ trong veo, nhìn phụ nhân ôn hòa thân thiện kia.
Nàng đã hiểu rồi, trong mắt Thế tử phu nhân phủ Thành Quốc Công, có dính dáng đến nhi tử của bà ta chính là tội lớn nhất.
Thiếu nữ mỉm cười rạng rỡ: “Thế tử phu nhân nói rất đúng, ta có thể trở về đã là may mắn lắm rồi, còn có gì không mãn nguyện nữa chứ.”
Nụ cười trên môi Phương thị chợt cứng đờ.