Trong phòng làm việc vang lên tiếng răng rắc, chiếc ghế nghiêng trên mặt đất, bộ ấm trà trên bàn cà phê cũng bị vỡ, chiếc bình hoa trang trí lớn lần lượt rơi xuống. Tiếng động trong căn phòng cuối cùng đã thu hút mọi người.
Thư ký vội vàng mở cửa ra, nhìn thấy cảnh tượng bên trong, hai chân cô khuỵu xuống, suýt chút nữa thì ngồi bệt ra đất. Cô nhìn Hạ Bác Duyên với vẻ mặt kinh hãi, cô không hiểu lắm, vừa nãy dẫn đường trông hắn còn lịch lãm quý ông lắm cơ mà, sao vừa vào phòng đã đánh nhau như trẻ trâu thế này!
“Này này đừng đánh nhau nữa, ông chủ, ông chủ, Giám đốc Hạ, Hướng đổng, các anh đang làm gì vậy! Có gì thì từ từ mà ngồi xuống uống miếng nước ăn miếng bánh rồi từ từ thương lượng.”
Thư ký vội vàng lau mồ hôi, nhưng ba người bọn họ tựa hồ phát điên, cô cũng không dám đi qua ngăn cản, đành phải ở trước cửa van xin thuyết phục bọn họ.
Thấy sự việc sắp thu hút nhiều người, Đường Đường nuốt nước miếng, trốn vào trong quần áo của Hạ Bác Duyên, lộ ra một đôi mắt cảnh giác, run rẩy nói: “Đừng, đừng đánh, em, em sợ ......”
Có lẽ là sợ không xi nhê, cậu còn còn giả bộ khóc hức hức, nói thật thì khá là giả trân, nhưng ba người đàn ông chậm rãi rút tay về, thở phì phò đưa mắt gườm nhau.
Họ nhìn thấy vết thương trên mặt đối phương, trong mắt hiện lên một tia vui mừng, khi nhận ra trên mặt mình đang bị thương thì lập tức nhíu mày, ủ rũ nghĩ xem bây giờ mặt mình còn nhìn ra hình người hay không.
... Vẫn có thể nhìn ra được, thậm chí cũng không xấu lắm, Đường Hoàng đế co ro trong áo khoác, âm thầm dùng đôi mắt đen lúng liếng quan sát ba tên yêu phi phá hoại dung mạo của người khác, đến tranh đoạt sủng ái của cậu.
Phàn Tử Tấn trông tệ nhất, cúc áo sơ mi màu đen bị đứt ra, trán, gò má và khóe miệng hơi ửng đỏ, chắc chắn sau đó sẽ sưng lên và biến thành vết bầm tím hoặc đỏ đậm.
Tiếp đó là Hướng Thương.
Hướng Thương tính tình thất thường, hắn khè Hạ Bác Duyên cũng một thời gian rồi, xem như một cách nhỏ để trút giận, thế cho nên đánh Phàn Tử Tấn mạnh nhất, cái mũi hắn trầy da, vết bầm tím đầy khóe miệng.
Cuối cùng, Hạ Bác Duyên là người bị thương nhẹ nhất, người đàn ông chỉ rách da ở khóe miệng và một chút mẩn đỏ quanh khóe mắt, thân hình cao lớn và thẳng tắp đứng nguyên tại chỗ, thong dong gài lại nút tay áo.
Mấy người đánh nhau một trận, lửa giận đã nguôi đi một nửa, nhưng vẫn chướng mắt nhau, đang nghĩ cách đem cừu con đi.
Phàn Tử Tấn lau đi máu trên khóe miệng, hô hấp bình ổn trở lại, quay đầu nói với thư ký: “Không có gì đâu, ba người chúng tôi chỉ đùa giỡn chút thôi, cô ra ngoài trước đi.”
Thư ký cười khan một tiếng, tự nhủ: Sếp, anh giỡn hoài? ? Nhưng thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc, cô đành phải tránh ra, đóng cửa lại, nhường chỗ cho mấy người nói chuyện.
Khi mọi người rời đi, văn phòng lâm vào yên tĩnh, Đường Đường lẳng lặng nhìn bọn họ, đóng vai cừu non bị sói cưỡng bức.
"Chúng ta nói chuyện đi." Phàn Tử Tấn lên tiếng trước.
Hướng Thương hừ lạnh một tiếng, lấy mu bàn tay lau đi vết máu ở khóe miệng, tức giận cười khẩy: “Nói gì nữa? Ba người chúng ta đều có cùng một mục đích, Đường Đường chỉ có một, hoặc là. . . .hai người bỏ cuộc đi.”
“Cái đó có thể thương lượng.”
Phàn Tử Tấn cau mày, hắn còn chưa kịp phản bác đã nghe thấy tiếng "Ồ" của Hạ Bác Duyên, rằng cuộc đàm phán này không thể tiến hành ngay từ đầu.
Thấy họ lại sắp sửa lao vào xé áo giật tóc nhau, Đường Đường rốt cục mất bình tĩnh, mím môi đỏ mọng, ném áo vest của Hạ Bác Duyên đi, cúi người đi giày, cầm áo khoác phao trên ghế sô pha xuống, đi ra ngoài.
“Đường Đường!”
Hướng Thương nắm lấy cổ ta cậu, thở dài một tiếng, hỏi hắn: “Cục cưng đi đâu vậy?”
Đường Đường đầu tóc hơi rối, bị người giữ lại, trầm mặc vài giây mới rút ra, rút tay ra, sau đó quay người ngẩng đầu nhìn Hướng Thương: “Em đi về. ”
Hướng Thương không phát hiện cái gì, hắn đã lâu không gặp Đường Đường, trong lòng lo lắng suy nghĩ, mỗi một cái liếc mắt đều ẩn chứa tâm tư.
Hắn đưa hai tay ôm mặt, bị cậu né đi cũng không có khó chịu, chỉ nghiêm túc nói: “Cục cưng đi cùng anh anh được không? Anh về chơi game với em, ru em ngủ, còn không thì đi nấu cơm cho em, được không...”