Phàn Tử Tấn nghe vậy cũng đi tới kéo áo Đường Đường, một người đàn ông cao khoảng 1,9 mét mà làm mấy hành động này nom như một con chó cụp đuôi: “Đường Đường...”
"Không, em muốn về nhà." Đường Đường lẩm bẩm vò một góc áo, ấm ức: “Rõ ràng là các anh ép em, em không muốn ở lại đây nữa, em... em muốn về nhà.”
“Đường...”
“Hức.....em muốn, hức, em muốn về nhà.”
Cậu đột nhiên bật khóc, ba người đàn ông cao 1,9 mét sợ hãi nhảy dựng lên, vây xung quanh dỗ dành cậu, lau nước mắt lí nhí xin lỗi, trong khi thiếu niên Đường Đường ôm lấy chiếc áo khoác của mình, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt, lại được người đàn ông nhẹ lau đi.
“Được, được, về nhà nhé cục cưng, chúng anh sai rồi, chúng anh là tên khốn kiếp, về nhà về nhà, đừng khóc.”
“Hức..”
Cậu thầm nghĩ, nếu không khóc mấy người lại đánh nhau nữa, chao ôi... buồn ơi là sầu.
...…
Người trong siêu thị không nhiều lắm, Đường Đường mặc áo khoác phao đẩy xe đẩy hàng nhìn xung quanh, bỏ một loạt AD canxi vào.
Gió bên ngoài hôm nay hơi mạnh, thổi cái đầu của thiếu niên xù lên một lọn tóc ngốc nghếch, sau khi vào siêu thị cũng không rũ xuống, cứ lắc lư động tác của chủ nhân từng chút một, đáng yêu đến mức muốn xoa mấy phát.
Thiếu niên mặc một chiếc áo khoác phao đứng trước kệ khoai tây chiên, nghiêm túc nhìn nhìn hai bao bì, cuối cùng không biết lựa cái nào, đành chọn mỗi mùi một gói, sợi tóc ngu kia vui vẻ dỏng lên.
[Ding——phát hiện cảm xúc đã được kích hoạt, nhắc nhở ấm áp công chính đang lảng vảng gần đây, trạng thái cảm xúc của hắn là—(nhung nhớ/yêu)]
Cậu không có bất kỳ thay đổi cảm xúc nào, vẫn đi về phía trước, làm bộ như nhìn thấy đồ ăn vặt mình thích, đôi mắt đẹp sáng lên, chỉ là vị trí này không thân thiện lắm, liền nhìn chung quanh.
Sau ngày hôm đó, cậu đạt được tâm nguyện trở về căn nhà nhỏ, số tiền nợ đã trả hết, tạm thời cậu cũng không có ý định chuyển đi, ở trong căn nhà nhỏ hai ngày đã không chịu nổi, bèn ra ngoài câu công chính.
Trong siêu thị lớn vang lên tiếng nhạc du dương, trên giá cách đó không xa đặt một đống khoai tây chiên giảm giá, Hướng Thương hạ vành mũ xuống sợ bị phát hiện, đợi vài giây nữa lại nhìn sang. ..
Thiếu niên của hắn không phát hiện ra gì mới thở phào nhẹ nhõm, một tay ôm cái giá ở giữa, nhón chân chạm tới thứ trên cùng, nỗ lực duỗi hai tay, bàn tay trắng nõn chỉ có thể chạm đến mép. Thiếu niên không cam lòng, nhảy nhảy tại chỗ.
Cuối cùng, Hướng Thương nhịn không được đi ra ngoài, lấy hộp khoai xuống, bỏ vào giỏ hàng của Đường Đường, kéo vành mũ xuống, chuẩn bị rời đi.
Đường Đường sững sờ một giây, tự hỏi vì sao Hướng Thương lại trốn cậu làm gì, bọn họ chưa bao giờ là loại người sẽ "yêu em chỉ mong em hạnh phúc".
Nếu không, hắn cũng sẽ không đánh mạnh như vậy.
"Này, " Cậu chạy nhanh mấy bước đuổi theo, có gọi cũng không trả lời, đành phải kéo ống tay áo Hướng Thương, do dự hỏi: “Hướng Thương?”
Lực kéo không nặng nhưng người đàn ông cao 1,9 mét khựng lại, như đấu tranh trong lòng hồi lâu, mới phát ra tiếng "ừm" nghèn nghẹn.
Đường Đường thấy hắn cư xử như vậy càng thêm kỳ lạ, cậu đi vòng ra phía trước ngẩng đầu nhìn... Ơ?
Nói thầm trong bụng, cậu biết tại sao Hướng Thương lại tránh mặt mình rồi.
Vết thương trên mặt người đàn ông sau một ngày đã đáng sợ hơn rất nhiều, sống mũi bị gãy được băng lại, xung quanh có chút đỏ, khóe miệng và gò má cũng có vết bầm tím.
Nhưng nhìn thôi đã thấy sợ rồi, Hướng Thương thân hình cao lớn, mái tóc ngắn gọn gàng đội mũ, khuôn mặt tuấn tú phóng túng xụ một đống, hắn mím môi ấm ức, cảm thấy có chút đau lòng cùng khó chịu.
Người đàn ông hẳn là cảm thấy mình thật xấu, không muốn gây ấn tượng với cậu, nhưng mà thực sự cảm thấy khó chịu, cho nên mới tới lén lại nhìn cậu, lén lút như tên biến thái.
Ừm, biến thái dễ thương.
Hai người trầm mặc hồi lâu, Hướng Thương chịu thua, ôm Đường Đường vào lòng, xoa xoa đầu, phiền muộn lẩm bẩm.
“Thằng nhóc này, anh nhớ em muốn chết.”