Cả hai đều hợp tác với Phàn Tử Tấn và có mối quan hệ tốt, ngay cả quầy lễ tân cũng biết hai người này là bạn của sếp,vì không thể liên lạc qua điện thoại nên mời họ bước vào.
Thư ký dẫn họ đi tới văn phòng, Hạ Bác Duyên hơi dừng một chút, quay đầu nhìn về phía thư ký: “Đến đây là được rồi, chúng tôi có chuyện riêng muốn nói với Phàn tổng.”
Thư ký khéo léo gật đầu, chào tạm biệt hai người rồi ra khỏi cửa văn phòng.
Khi mọi người đã hoàn toàn rời đi, khuôn mặt tuấn tú của Hạ Bác Duyên đen như đít nồi bánh chưng, hắn ngước mắt nhìn cánh cửa đóng chặt trước mặt.
Hướng Thương thì không được bình tĩnh như vậy, lúc vừa vào tòa nhà liền đằng đằng sát khí, nhịn đến cửa đã là kì tích lắm rồi, liền sải bước đi mở cửa.
Cảnh tượng bên trong vừa đập vào mắt, mặt Hướng Thương tái xanh như tàu lá, còn thoáng chốc dữ tợn.
“Phàn Tử Tấn!!”
Phàn Tử Tấn vùi đầu vào bắt nạt Đường Đường, liếʍ đầu vυ" của cậu, bị Hướng Thương ném thẳng xuống, lúc nhả đầu vυ" ra còn phát ra tiếng "baa".
“A ——”
Thiếu niên hét lên, nằm trên ghế sô pha nước mắt lưng tròng, toàn thân run rẩy, dươиɠ ѵậŧ trong quần run lên, đột nhiên bắn ra bên trong quần.
Đầu óc cậu trống rỗng, nắm lấy chiếc ghế sô pha vô thức ưỡn eo và hông lên, bắn xong lại buông người thật mạnh về ghế, hé miệng thở dốc.
Đôi môi của thiếu niên đỏ mọng sưng tấy, trong suốt như pha lê, hơi hé mở, bộ ngực trắng nõn mềm mại, một đầu nhũ hoa hồng nhuận non mềm, đầu vυ" còn lại thì lại sưng đỏ, phủ nước bọt bóng loáng lấp lánh như một quả nho, đối lập với với núm vυ" hồng nhỏ nhắn bên cạnh, dâm điên cả người.
Cậu vẫn khẽ run, nước mắt không ngừng nhỏ xuống, thấm ướt thái dương và vành tai.
Hạ Bác Duyên và Hướng Thương đã lâu không xả, nhìn thấy thiếu niên như vậy, du͙© vọиɠ và sự tức giận xông thẳng vào đầu họ. Hạ Bác Duyên cởi áo khoác ngoài, đi tới sửa sang lại quần áo của thiếu niên, quấn cậu lại.
Hướng Thương hai mắt đỏ sậm, lồng ngực kịch liệt phập phồng, nhìn phát là biết hắn đã điên máu lắm rồi, hắn nhìn chằm chằm Phàn tử Tấn đang đứng dậy, không nói một lời liền đấm hắn một đấm, khiến cho Phàn tử Tấn mặt nhăn lại.
“Họ Phàn, bố đệch cả lò nhà cậu!!”
“đυ. má!”
Phàn Tử Tấn không phản ứng kịp, bị một cú đấm của Hướng Thương đánh vào mặt, hắn luôn yêu quý cái mặt đẹp của mình, định dùng nó để dụ dỗ Đường Đường, lau vết máu ở khóe miệng, hắn cũng đấm lại vào khuôn mặt đẹp trai của Hướng Thương.
Tiếng ồn ào xung quanh khiến Đường Đường dần lấy lại tinh thần, trong mắt phản chiếu một cảnh tượng hỗn loạn, đồng thời cũng cúi đầu nhìn Hạ Bác Duyên, ánh mắt vì chiều cao mà bễ nghễ nhìn chằm chằm vào cậu, làm cậu không khỏi đánh cái chột dạ.
Sau vài giây…
Da thịt mềm mại bên mặt bị hắn nhẹ nhàng véo, Đường Đường co người trên sô pha, cẩn thận ngước mắt lên lén nhìn. Hạ Bác Duyên mặt không biểu cảm, dùng một tay nhéo mặt, chậm rãi nói: “Tôi xử em sau.”
Sau đó, người đàn ông buông tay đứng thẳng người, cởi áo vest, cởi cà vạt, xông vào chiến trường, từ lâu hắn đã muốn đấm nhau một trận với Hướng Thương rồi.
Chẳng qua là bây giờ nhiều thêm một thằng.
Đương nhiên, hai người kia cũng nghĩ như vậy, giống như ba con sói ngoạm lấy gáy cừu con, tìm cách trở về hang, vừa liếʍ liếʍ cừu con vừa mơ tưởng về kiếp sau.
Nhưng một ngày nọ, vô tình biết được rằng con cừu được con sói khác nuôi, hoặc con cừu bị kẻ khác mang đi, những con sói không thể chịu đựng được.
Chúng nổi cơn ghen tuông điên cuồng, cắn xé nhau, ra chiêu nào cũng muốn cắn đứt bộ lông mượt mà óng ả của con sói khác, để nó không còn móc nối được với chú cừu non đã được đánh dấu của chúng.
Về phần cáo nhỏ đội lốt cừu, giờ này cậu cuộn mình trong bộ quần áo ấm áp, trên mặt đỏ bừng, ngây ngốc, lại nhịn không được hít hà trong lòng.
Không có nguyên nhân nào khác ngoài ba người này đánh quá mạnh, đại bộ phận đều là đánh vào mặt, cậu thật sự sợ công chính bị biến dạng…
“Mẹ nó...... Phàn Tử Tấn dám đánh mặt bố!”
“Đánh chứ sao không? Hít...... Đừng nói như thể cậu không đánh mặt tôi! Hai người đánh hội đồng có tự biết nhục không?”
“Ha...... chính cậu còn không biết nhục, đòi hỏi gì ở người khác.”