Nàng bật ra một tiếng rên khe khẽ. Những giọt mồ hôi to như hạt đậu từ khắp các lỗ chân lông trên người rịn ra, rất nhanh đã thấm ướt tấm chăn tằm ngọc mềm mại ấm áp dưới thân, khiến ổ chăn càng lúc càng lạnh lẽo.
Trong đêm khuya tĩnh mịch, tại phòng ngủ chính của Cấp Thủy Viện thuộc Văn gia, người nằm trên giường ấy đang lặng lẽ trải qua một biến đổi âm thầm.
Trên chiếc giường nhỏ bên ngoài, nha hoàn Liên Nguyệt trở mình, rồi lại tiếp tục ngủ say không hay không biết, hoàn toàn chẳng phát hiện tiểu thư quan trọng nhất của nàng trong nội thất đang chịu đựng sự chuyển biến đau đớn đáng sợ nhất đời mình.
Sáng sớm, Liên Nguyệt đẩy cửa bước vào, đang định gọi Văn Kiều dậy thì chợt phát hiện trên giường trống không, ổ chăn cũng đã lạnh ngắt.
Liên Nguyệt sững người. Nàng nghĩ rằng lúc mình sang phòng bếp chuẩn bị điểm tâm, tiểu thư nhà mình đã dậy sớm rồi. Chuyện này trước đây cũng từng có, vì thế nàng vội ra ngoài tìm kiếm.
Cấp Thủy Viện không lớn. Tuy trong ngoài đều được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ, nhưng vẫn thấp thoáng vẻ cũ kỹ tiêu điều. Bởi địa vị của Văn Kiều trong Văn gia không cao, mấy năm nay cũng chẳng ai để tâm, nên tự nhiên sẽ không có người đến tu sửa.
Hoa cỏ cây cối trong viện lại càng mọc um tùm hơn, như thể muốn vươn thế nào thì vươn thế ấy, hôm nay trông đặc biệt đầy sức sống.
Liên Nguyệt xuyên qua sân viện, bước qua cửa thùy hoa, đi vào một mảnh rừng trúc.
Cấp Thủy Viện nằm ở góc đông bắc của Văn phủ, tựa vào một rừng trúc. Khu rừng ấy chỉ là rừng trúc bình thường, nhưng đường mòn quanh co, sâu hun hút. Xuyên qua từng lớp trúc xanh, cuối cùng Liên Nguyệt cũng tìm được người ở nơi sâu nhất trong rừng.
Thiếu nữ mặc áo ngủ màu trăng non đứng giữa rừng trúc trong làn nắng sớm lờ mờ. Gió lùa qua rừng, khẽ nâng vạt áo nàng lên, phác ra thân hình gầy yếu mảnh mai, mong manh như thể sẽ theo gió mà tan đi bất cứ lúc nào.
Liên Nguyệt cuống quýt chạy tới, vội vàng nói: “Tiểu thư, sao ngài lại tới đây? Sáng sớm sương còn nặng như vậy, lỡ ngài lại phát bệnh thì biết làm sao?”
Nói rồi, nàng chẳng kịp nghĩ nhiều, lập tức nắm lấy tay Văn Kiều. Đến khi chạm vào, nàng mới phát hiện tay tiểu thư lạnh buốt như băng, khiến bản thân cũng run lên một cái. Vừa giận vừa sốt ruột, nàng nói tiếp: “Ngài ra ngoài từ bao giờ vậy? Sao cũng không mặc thêm áo?”
Văn Kiều không đáp, chỉ khẽ rũ mắt xuống, mặc cho nha hoàn cuống cuồng kéo nàng trở về Cấp Thủy Viện.
Đưa người về tới nơi, Liên Nguyệt vội đi lấy nước ấm tới hầu hạ nàng rửa mặt súc miệng, lại thay bộ áo ngủ mỏng trên người nàng.
Tuy lễ giáo ở Đông Lăng quốc không quá hà khắc, nhưng một cô nương còn trẻ mà mặc áo ngủ đi lại ngoài phòng ngủ, thế nào cũng có phần không ổn. Cũng may mảnh rừng trúc kia ngày thường hiếm người lui tới, bằng không chỉ e sẽ chuốc lấy không ít lời dị nghị.
Nửa khắc sau, Văn Kiều đã thay y phục sạch sẽ ấm áp, co mình trong chiếc ghế thái sư rộng lớn, hai tay nâng bát canh nóng, chậm rãi uống từng ngụm. Nàng hơi cụp mắt, hàng mi dài dày che lấp một nửa đôi đồng tử đen như mực, lạnh nhạt mà trầm tĩnh.
Liên Nguyệt ôm bộ quần áo vừa thay ra mang đi, chợt liếc nhìn sân viện um tùm cỏ cây, không khỏi chớp chớp mắt.
Đến lúc bưng điểm tâm lên, nàng nói: “Tiểu thư, hôm nay hoa cỏ trong viện lớn lên thật tốt, ngay cả cây đào già kia mà cũng nở hoa rồi.”
Văn Kiều chỉ lặng lẽ ngồi đó, chậm rãi ăn cháo, không lên tiếng.
Liên Nguyệt chỉ là người thường, không hiểu chuyện tu luyện. Ngoài việc nhận ra hoa cỏ cây cối trong viện chỉ sau một đêm đã mọc càng thêm tùy ý um tùm, nàng cũng không cảm thấy có gì khác thường. Cảm khái đôi câu xong, nàng cũng thôi không nghĩ nữa.