Miêu thị thấy thần sắc nữ nhi ủ rũ, vội ôm nàng vào lòng, dịu dàng nhỏ nhẹ an ủi: “Con ngoan của ta, con không cần nghĩ nhiều. Văn Mị kia chẳng qua chỉ cậy mình là nữ nhi của gia chủ. Nếu phụ thân ngươi trở thành gia chủ Văn gia...”
Hai mắt Văn Nhàn khẽ sáng lên, nhưng rất nhanh đã thu lại thần sắc trong mắt.
Nàng vẫn luôn biết toan tính của phụ mẫu. Trong lòng nàng có ghen ghét, có không cam lòng, đương nhiên cũng hết sức ủng hộ. Chỉ là hiện giờ Văn Mị danh tiếng vang xa, hôn sự giữa tam hoàng tử và nàng ta cũng đã vững vàng, nên nàng tất nhiên sẽ không để lộ tâm tư ấy quá rõ.
Trước mối hôn sự bất ngờ này, mặc cho bên ngoài suy đoán ra sao, phản ứng của Văn Kiều lại vô cùng bình thản.
Có lẽ vì nàng đã quen với sự lạnh nhạt của Văn gia, cũng đã quen với thân thể bệnh tật triền miên của mình. Dẫu có tư chất hơn người, nhưng tiến triển trên con đường tu luyện lại chẳng được bao nhiêu. Tu luyện hơn mười năm, nàng cũng chỉ mới bước vào cảnh giới Nhập Nguyên sơ cấp nhất. Tuy thất hoàng tử là kẻ phế tài trong tu luyện, nhưng dù sao vẫn tốt hơn nàng, một người bị các dược sư kết luận rằng e là không sống nổi quá hai mươi tuổi.
Nói cho cùng, người chịu thiệt vẫn là thất hoàng tử.
Bởi vậy, khi nghe tin ban hôn, Văn Kiều mới có thể bình thản đến thế.
Đến lúc chạng vạng, tiền viện lại sai người đưa tới một đống đồ dùng sinh hoạt mới. Liên Nguyệt vừa kiểm đếm vừa vui ra mặt.
Cuộc hôn nhân này quả thật được ban xuống quá đúng lúc.
Dù còn chưa gặp mặt thất hoàng tử, Liên Nguyệt đã ôm sẵn thiện cảm với người, tạm thời xem người như chỗ dựa để tiểu thư nhà nàng có thể sống tốt hơn trong Văn gia.
Liên Nguyệt trải chăn mới lên giường, vừa sửa sang vừa nói: “Tiểu thư, lúc nãy tiền viện đưa tới một tấm chăn tằm ngọc. Chăn này sờ vào vừa mềm vừa ấm, đêm nay ngài nhất định sẽ ngủ ngon.”
Văn Kiều ngồi dưới đèn đọc sách, không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Trải giường xong, Liên Nguyệt lại mang nước ấm tới, hầu hạ Văn Kiều rửa mặt súc miệng rồi nghỉ ngơi.
Văn Kiều thay bộ y phục rộng màu trăng non, quay sang tỳ nữ vẫn đang tất bật mà nói: “Ngươi cũng đi nghỉ đi, không cần ở lại canh đâu.”
Liên Nguyệt khẽ đáp một tiếng, nhìn chằm chằm tiểu thư nhà mình nằm xuống ngủ, xác nhận nàng sẽ không nửa đêm bò dậy đọc sách nữa, lúc ấy mới xoay người rời đi, ra chiếc giường nhỏ ngoài gian ngoài nghỉ ngơi.
Giấc ngủ của Văn Kiều vốn không tốt. Bởi cơn đau như gặm nhấm tận xương tủy trong kinh mạch, nàng hiếm khi có thể thật sự ngủ yên.
Thế nhưng nàng không muốn phụ lòng Liên Nguyệt. Mỗi khi như vậy, cho dù không ngủ được, nàng cũng vẫn nằm yên trên giường, lặng lẽ nhìn màn giường trong bóng tối, đếm từng cánh hoa thêu dây leo màu xanh ngọc trên tấm màn nguyệt bạch.
Ánh trăng ngoài cửa sổ nghiêng nghiêng đổ vào.
Màn giường bị gió đêm lẻn vào phòng khẽ hất lên không tiếng động. Văn Kiều quay đầu lại, nhìn thấy trên đầu cành ngoài cửa sổ là một vầng trăng tròn mông lung.
Suốt vô số đêm dài, nàng vẫn luôn lặng lẽ nhìn vầng trăng trắng ngoài cửa sổ như thế, nhìn nó từ khuyết đến tròn, khi tỏ khi mờ, tròn rồi lại khuyết, hệt như những quanh co gập ghềnh của đời người.
Thế nhưng đêm nay, vầng trăng tròn trên trời dường như đã nhuốm một màu máu chẳng lành.
Không biết từ lúc nào, cả thế gian đều phủ lên một tầng đỏ máu, sắc máu ấy chậm rãi lan ra.
Người trên giường vẫn lặng lẽ nhìn. Cơn đau trong thân thể khiến nàng ngỡ rằng ánh trăng trên trời đã hóa thành hồng nguyệt yêu dị, lại không hề hay biết chính đôi mắt mình đã bị máu nhuộm đỏ. Thế giới nàng nhìn thấy qua đôi mắt ấy cũng vì vậy mà hóa thành một màu đỏ quỷ dị.