Triều Vân đương nhiên hiểu rõ khúc mắc trong lòng chủ tử mình.
Năm xưa, Văn Bá Thanh là nhân vật có thiên tư xuất chúng đến nhường nào. Khi ông kế thừa Văn gia, trên dưới trong tộc ai nấy đều tâm phục khẩu phục. Về sau ông qua đời, nhị phòng Văn Trọng Thanh lên làm gia chủ, tam phòng vẫn luôn không phục, cũng âm thầm tính toán sau lưng, cho rằng Văn gia đáng lý phải thuộc về tam phòng mới đúng.
Tam phòng đối với Văn gia là quyết không chịu buông tay.
Vừa nhớ tới chuyện cũ, Miêu thị lại nghẹn đến khó chịu. Đúng lúc ấy, nữ nhi Văn Nhàn từ Diễn Võ Trường trở về.
Văn Nhàn là đích nữ của tam phòng, đứng hàng thứ năm trong Văn gia. Tuổi tuy còn nhỏ, nhưng tư chất không tệ, tu luyện cũng vô cùng chăm chỉ. Chỉ là rốt cuộc vẫn kém Văn Mị một chút, thành ra mấy năm nay luôn bị Văn Mị ép một đầu, khiến trong lòng nàng hết sức không vui.
Hôm nay ở Diễn Võ Trường, Văn Nhàn lại bị Văn Mị lấn át. Tâm trạng nàng vốn đã khó chịu, trước mặt người khác còn phải gượng cười, đến khi trở về chỗ mẫu thân, nụ cười trên mặt lập tức biến mất.
“Nhàn Nhi về rồi đấy à.” Tam phu nhân nở nụ cười hiền từ. Trước mặt hai đứa con, nàng luôn là một người mẫu thân hết lòng cưng chiều con cái.
Văn Nhàn ngồi xuống bên cạnh mẫu thân, nhận chén trà Triều Vân dâng tới rồi hỏi: “Nương, vừa rồi ta nghe nói Hoàng thượng đã ban hôn cho Văn Kiều và thất hoàng tử, có thật không?”
“Thánh chỉ đã tới rồi, sao có thể là giả được?”
Văn Nhàn khó hiểu hỏi: “Văn Mị chẳng phải đã có hôn ước với tam hoàng tử rồi sao? Vì sao Hoàng thượng lại đột nhiên ban hôn cho thất hoàng tử?” Nói đến đây, trên mặt nàng hiện rõ vẻ ghen ghét không sao che giấu nổi.
Văn Nhàn vẫn luôn ghen ghét Văn Mị.
Nàng ghen vì Văn Mị là nữ nhi của gia chủ Văn gia, cũng ghen vì thiên phú nguyên linh căn của nàng ta tốt hơn mình, lại càng ghen vì nàng ta có một vị hôn phu ưu tú. Trái lại, Văn Kiều từ trước tới nay chẳng khác nào một người vô hình, nàng vốn chưa từng để tâm, càng không cần nói đến chuyện hiện giờ nàng ấy bị Thành Hạo Đế ban hôn cho một kẻ phế tài.
Cho dù tên phế tài kia có được Thành Hạo Đế sủng ái thì đã sao? Chung quy cũng chỉ là một phàm nhân mà thôi.
Hoàng tộc Ninh thị ở Đông Lăng quốc có địa vị vô cùng cao, chỉ bởi lão tổ tọa trấn qua các đời của Ninh thị thực lực mạnh mẽ, là người đứng đầu về tu võ ở Đông Lăng quốc. Bởi vậy, các thế gia đại tộc đều không dám tùy tiện đắc tội, đối với hoàng tộc có thực lực cường đại này đều mang lòng kiêng dè.
Hôn sự giữa tam hoàng tử Ninh Triết Châu và Văn Mị cũng là do Thành Hạo Đế thúc đẩy. Tuy có ý lôi kéo Văn gia, nhưng cũng vì Văn Mị là nữ nhi của gia chủ Văn gia, hơn nữa năm năm tuổi đã được trắc ra thiên phú cực cao, sở hữu Thiên phẩm nguyên linh căn, chủ hệ Thủy.
Nước là nguồn gốc của vạn vật, công chính mà nhu hòa. Người mang thủy hệ nguyên linh căn đều tương hợp với bất kỳ nguyên linh căn nào, là lựa chọn tốt nhất để kết thành đạo lữ song tu.
Hôn sự giữa tam hoàng tử và Văn Mị có thể nói là sự kết hợp vì lợi ích, vậy còn Văn Kiều và thất hoàng tử thì sao?
Đã có một vị cô nương Văn gia có hôn ước với hoàng tộc Ninh thị, nay lại thêm một người nữa, hơn nữa còn là một người không có tác dụng gì, rõ ràng không hợp với yêu cầu về lợi ích giữa hoàng tộc và thế gia. Nếu Thành Hạo Đế thật sự muốn tìm cho hoàng tử được người sủng ái nhất một thê tộc đủ mạnh để che chở, vậy đáng lẽ phải chọn một cô nương có thân phận cao hơn, tốt hơn mới phải. Văn Kiều quả thực là lựa chọn kém nhất trong những lựa chọn kém nhất.