Còn về Văn tam tiểu thư, lúc đầu người trong hoàng thành nghe nhắc đến thì hầu như chẳng có ấn tượng gì. Mãi đến khi nhớ lại một chuyện cũ xảy ra hơn mười năm trước, bọn họ mới sực nhớ ra Văn gia thì ra còn có một vị Tam tiểu thư như vậy.
Văn tam tiểu thư là đích nữ duy nhất của đại phòng Văn gia, Văn Bá Thanh. Đáng tiếc, hơn mười năm trước, phu thê Văn Bá Thanh đã bỏ mạng trong một lần yêu thú bạo loạn. Khi ấy, thê tử của Văn Bá Thanh đang mang thai, bị yêu thú tập kích dẫn đến sinh non. Văn Bá Thanh vì cứu thê nhi mà cũng chết trong biến cố ấy, chỉ để lại một đứa con gái bệnh tật ốm yếu.
Đáng tiếc hơn nữa, tuy Văn tam tiểu thư có tư chất không tồi, nhưng lại bị thân thể yếu nhược cản trở. Dẫu có cố gắng tu luyện đến đâu, tương lai nàng cũng không thể đi quá xa trên con đường này, thậm chí rất có thể sẽ chết yểu giữa đường tu luyện, chưa đến hai mươi tuổi đã mất.
Đó là lời chẩn đoán của tất cả dược sư từng xem bệnh cho nàng ở Đông Lăng quốc.
Một người đáng thương, số mệnh đã định không sống nổi qua tuổi hai mươi.
Vậy nên chuyện Thành Hạo Đế đột nhiên ban hôn cho hai người này, thực sự khiến ai nấy đều không sao hiểu nổi.
Một người là phế tài không thể tu luyện, một người thì bệnh tật ốm yếu. Nghe qua quả thật rất xứng đôi, nhưng Thành Hạo Đế đã sủng ái Thất hoàng tử đến vậy, sao người lại nỡ chọn cho chàng một thê tử vừa mệnh bạc, vừa chẳng thể mang đến trợ lực gì?
Thật đúng là chuyện lạ!
Bên ngoài có đủ kiểu suy đoán về cuộc hôn sự này, mà trên dưới Văn gia cũng đều hết sức bực bội khó hiểu.
Phải biết rằng Văn gia và hoàng tộc Ninh thị từ sớm đã có hôn ước. Tam hoàng tử Ninh Triết Châu là vị hôn phu của Văn tứ tiểu thư Văn Mị. Đợi đến khi hai người tu luyện tới Nguyên Minh cảnh, bọn họ sẽ kết thành đạo lữ song tu, cùng nhau theo đuổi đại đạo vô tận.
Nào ngờ, Thành Hạo Đế lại đột ngột ban hôn một vị hoàng tử khác cho nữ nhi Văn gia.
Tại Lệ Thủy Viện của tam phòng.
Tam phu nhân Miêu thị nghe tin tức bên ngoài truyền tới, khẽ nhướng cặp mày tinh xảo, nói với tâm phúc nha hoàn Triều Vân bên cạnh: “Xem ra vị tiểu thư bệnh tật của đại phòng kia đúng là có phúc. Bị người ta xem nhẹ bao năm như vậy, vậy mà vẫn có thể được một cuộc hôn sự tốt đến thế.”
Triều Vân cười đáp: “Nếu nói là mối hôn sự tốt, thì vẫn phải kể đến cuộc hôn nhân giữa Tứ tiểu thư nhị phòng và Tam hoàng tử mới thật khiến người ta ngưỡng mộ.”
Sắc mặt Tam phu nhân Miêu thị khẽ trầm xuống, trong lòng như có gai mắc nghẹn nơi cổ họng.
Dòng chính Văn gia tổng cộng có bốn phòng. Đại phòng Văn Bá Thanh phu thê đều đã qua đời, hiện giờ gia chủ Văn gia là nhị phòng Văn Trọng Thanh.
Trong lòng Miêu thị, nếu năm đó không xảy ra chuyện ấy, Văn Kiều cũng sẽ không vì sinh non mà tổn hại thân thể. Chỉ sợ mối hôn sự với Tam hoàng tử kia cũng chẳng đến lượt Tứ tiểu thư nhị phòng Văn Mị.
Miêu thị vẫn luôn cho rằng tam phòng của bọn họ cũng là dòng chính Văn gia. Nếu nhị phòng Văn Trọng Thanh có thể trở thành gia chủ, nắm quyền cai quản Văn gia, thì vì sao tam phòng lại không thể? Thậm chí trong mắt Miêu thị, tư chất của Văn Trọng Thanh căn bản không thể sánh bằng phu quân bà là Văn Thúc Thanh. Người đời vốn sùng bái kẻ mạnh, vậy thì vị trí gia chủ đáng lẽ phải do người mạnh nhất đảm đương mới đúng.