Phu Quân Tương Lai Là Đại Ma Vương

Chương 9

Trước Sau

break
Ăn sáng xong, Liên Nguyệt cứ ngỡ Văn Kiều sẽ giống như mọi ngày, cầm một quyển sách rồi tìm chỗ ngồi xuống đọc. Nào ngờ, nàng lại đứng dậy trở về phòng.


“Ta nghỉ một lát.” Văn Kiều dặn dò, “Không có việc gì thì đừng vào quấy rầy.”

Liên Nguyệt đáp một tiếng, nghĩ rằng hôm nay nàng dậy quá sớm, tinh thần không tốt, cần ngủ bù nên cũng không quấy rầy.

Đồng thời, nàng cũng không cho người khác tới làm phiền.

Khi Văn Nhàn dẫn theo mấy vị tiểu thư thứ xuất của Văn gia tới nơi, liền bị Liên Nguyệt chặn ngoài cửa.

Văn Nhàn ở Văn gia xưa nay vốn có tiếng là người thông tuệ dịu dàng, nổi danh yêu thương huynh đệ tỷ muội, đối đãi hạ nhân cũng săn sóc hiền lành. Tuy trong lòng bực mình vì nha hoàn này quá mức to gan, nhưng ngoài mặt nàng vẫn không làm khó.

“Chẳng lẽ tam tỷ lại phát bệnh sao?” Văn Nhàn bày ra vẻ lo lắng sốt ruột, “Ta nghe nói thân thể tam tỷ xưa nay yếu ớt, ba bữa nửa chừng lại đổ bệnh, một tháng đến Diễn Võ Trường cũng chẳng được mấy lần. Ta đã lâu không gặp tam tỷ, hôm nay vừa hay được nghỉ nên mới tới thăm tỷ ấy.”

Liên Nguyệt tuy có phần e sợ những người tu võ, nhưng trong lòng lại có một sự bướng bỉnh cố chấp. Chỉ cần là chuyện liên quan đến tiểu thư nhà nàng, dù có phải đánh đổi cả tính mạng, nàng cũng quyết không nhượng bộ.

Tựa như lúc này vậy.

Tuy trên dưới Văn gia đều nói vị Ngũ tiểu thư này là người hiền lành đức độ, nhưng trước đây cũng chưa từng thấy nàng ta ghé Cấp Thủy Viện lấy một lần. Hôm nay cố tình tới đây, không cần nghĩ cũng biết nguyên do, chẳng qua là vì Thành Hạo Đế đột nhiên ban hôn mà thôi.

Liên Nguyệt hiểu rõ trong lòng, tự nhiên không muốn để những người cả trăm năm cũng chẳng bước chân tới Cấp Thủy Viện vào quấy rầy tiểu thư nhà nàng nghỉ ngơi.

“Tiểu thư tối qua nghỉ không ngon, bây giờ vẫn còn đang nghỉ.” Nói rồi, trên mặt nàng hiện ra vẻ sầu lo, “Thuốc của tiểu thư hôm qua mới được đưa tới. Vì không kịp dùng đúng lúc, nên người lại phát bệnh thêm mấy ngày nữa.”

Văn Nhàn nghe vậy, trong lòng lập tức vui lên.

Việc quản gia trong Văn phủ vốn do Nhị phu nhân nắm giữ. Nếu là trước kia, hạ nhân cắt xén thuốc thang của một tiểu thư không được sủng ái thì cũng thôi đi. Nhưng nay Văn Kiều đã có hôn ước với thất hoàng tử, thân phận đương nhiên không còn như trước nữa. Hạ nhân còn dám cắt xén, chẳng phải chứng tỏ Nhị phu nhân quản lý không nghiêm hay sao? Như vậy cũng ảnh hưởng không nhỏ đến thanh danh của nhị phòng.

Trong lòng Văn Nhàn xoay chuyển trăm mối, nhưng ngoài mặt vẫn tha thiết dặn dò: “Nếu tam tỷ tỉnh dậy, nhớ nói với tỷ ấy một tiếng, ngày khác ta lại tới thăm.”

“Nô tỳ biết rồi.”

Văn Nhàn liếc nhìn Cấp Thủy Viện đã in hằn dấu vết năm tháng. Chỉ có hoa cỏ cây cối trong viện là lộ rõ sức sống bừng bừng. Nàng thầm nghĩ, nơi này nguyên linh khí tuy không quá dày, nhưng hoa cỏ cây cối lại mọc tươi tốt hơn hẳn những chỗ khác.


Trong phòng, Văn Kiều vốn không hề nghỉ ngơi.

Nàng ngồi xếp bằng trên giường, mọi động tĩnh trong viện đều nghe rõ mồn một, như thể đang vang lên ngay bên tai.

Nàng mở mắt, trong đôi đồng tử đen nhánh lướt qua một tia sáng mờ, rồi nhìn về phía hoa cỏ cây cối ngoài cửa sổ đang sinh trưởng tốt tươi, chợt đưa tay ra.

Chỉ thấy ý niệm vừa khẽ động, giữa lòng bàn tay trắng nõn của nàng liền hiện ra một mầm non chỉ cao chừng một tấc. Rễ cây màu xanh nhạt, trên thân chỉ có hai chiếc lá biếc nho nhỏ, yếu ớt đến mức dường như chỉ cần bẻ khẽ là gãy.

Văn Kiều nhìn chằm chằm mầm non nhỏ bé như hòa làm một với máu thịt trong lòng bàn tay mình, bất giác rơi vào trầm tư.

Đêm qua, nàng còn tưởng mình đã nhìn thấy huyết nguyệt. Cơn đau như gặm nát xương tủy khiến nàng trong cơn mơ hồ ngỡ rằng bản thân sắp không chịu nổi nữa. Nào ngờ đúng lúc ấy, nguyên linh khí giữa trời đất bỗng đổi khác, điên cuồng tràn vào cơ thể nàng, mà thân thể nàng cũng lặng lẽ trải qua một lần lột xác thoát thai hoán cốt.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương