Hỉ nương lặng lẽ nghiêng người sang một bên, làm như không thấy. Quy củ gì đó, trước mặt những người tu luyện này vốn chẳng đáng nhắc tới.
Chỉ là hôn lễ hôm nay không phải đại điển song tu của giới tu hành, mà là một hôn lễ bình thường theo nghi thức thế tục, cốt để lấy chút không khí vui mừng. Hỉ nương đã nhận dặn dò, đương nhiên phải làm theo quy củ. Nhưng tân nương tử đã không muốn giữ quy củ, nàng còn biết làm sao đây?
Mấy vị phu nhân của Văn gia bước vào, vừa thấy Văn Kiều mặc áo cưới, ngồi đó chậm rãi ăn cháo, ai nấy đều lặng người.
Hỉ nương cười gượng. Có chủ nhân chống lưng như vậy, nàng thật chẳng biết nên nói gì.
May thay, người tu hành vốn không câu nệ tiểu tiết, nên Nhị phu nhân và những người khác cũng không lấy đó làm lạ. Các nàng ngồi sang một bên, trò chuyện cùng Văn Kiều, dặn dò nàng những điều cần chú ý trong hôn lễ, lại kể qua một số quy củ của hoàng tộc Ninh thị cùng những chuyện vụn vặt về người trong tộc, để trong lòng nàng có chuẩn bị, tránh sau khi gả sang rồi lại chẳng biết gì.
Những điều này vốn nên do mẫu thân của Văn Kiều sớm nói cho nàng biết. Chỉ tiếc đại phòng không có trưởng bối nào đứng ra lo liệu, nên Nhị phu nhân đành thay mặt làm tròn bổn phận ấy, nhân hôm nay thuận tiện dặn dò nàng đôi điều.
Sau khi uống xong bát cháo bách hợp, Liên Nguyệt lại giúp Văn Kiều dặm thêm lớp trang điểm.
Giới tu hành khác với thế tục. Dù là nữ tử thế gia cũng rất ít khi tô son điểm phấn. Bởi họ hấp thu nguyên linh khí của đất trời để tôi luyện thân thể, trời sinh đã có dung mạo thanh tú hơn người. Cho nên dù để mặt mộc, họ vẫn đẹp hơn hẳn những nữ tử chốn thế tục phải chăm chút son phấn kỹ càng, lại còn mang vẻ thoát tục khó ai sánh được. Cùng lắm, chỉ vào những dịp đặc biệt, họ mới điểm thêm chút phấn son để mình trông càng rạng rỡ hơn.
Hôm nay, Văn Kiều cũng chỉ trang điểm nhẹ. Làn da tái nhợt được lớp phấn mỏng khéo léo che đi, để lộ sắc hồng nhuận mềm mại. Nàng khoác trên người bộ áo cưới đỏ ửng thêu phượng loan tinh xảo, dung nhan nổi bật đến mức khiến cả phòng đều nhìn đến ngẩn ngơ.
Mãi đến khi khăn voan buông xuống, che khuất gương mặt ấy, mọi người mới bừng tỉnh.
Bọn họ đều từng nghe danh “Văn thị song xu”, biết đó là hai cô nương xuất sắc nhất đời này của Văn gia, dung mạo hơn người, thiên phú cũng rất tốt. Nhưng sau khi tận mắt nhìn thấy Văn tam tiểu thư, bọn họ mới hiểu được rằng vị Tam tiểu thư ít tiếng tăm của Văn gia còn chẳng hề tầm thường, thậm chí còn vượt hơn cả Văn thị song xu nổi danh bên ngoài. Chỉ vì nàng hiếm khi lộ diện trước mặt người đời nên chưa được nhiều người biết đến mà thôi.
Giờ lành đã đến, bên ngoài vang lên tiếng chiêng trống rộn ràng.
Mấy vị phu nhân ngồi bồi bên Văn gia vội vàng đứng dậy. Nhị phu nhân nói: “Thất hoàng tử sắp tới đón tân nương rồi, mau chuẩn bị cho tốt.”
Cấp Thủy Viện lại lập tức rộn lên một phen bận rộn.
Thất hoàng tử Ninh Ngộ Châu cưỡi trên một con yêu mã cao lớn, đích thân tới Văn phủ đón dâu.
Người xoay mình xuống ngựa, cất bước đi vào Văn gia. Trên người là trường bào tân lang đỏ ửng dát vàng, dáng người cao ráo như ngọc, gương mặt tuấn tú thanh nhã. Người vừa bước đi, cả đường như sáng bừng lên, rực rỡ đến chói mắt.
Những người tận mắt chứng kiến đều không ngớt lời tán thưởng, nhưng trong lòng lại âm thầm thở dài tiếc nuối. Một nam tử xuất sắc như thế, vậy mà lại không thể tu luyện.
Trăm năm ngắn ngủi trôi qua, dù có là dung mạo xuất chúng đến đâu, là nhân vật tuấn tú nhường nào, cuối cùng cũng chỉ còn lại một nắm xương trắng, một nấm đất vàng.