Người chắp tay với mấy vị phu nhân của Văn gia đứng bên cạnh, sau đó tiến tới bế tân nương tử của mình lên.
Mọi người đều ngây người.
Văn Kiều cũng bị hành động của Ninh Ngộ Châu làm cho sững sờ.
Ngay sau đó, nàng nghe thấy giọng nói ôn hòa dịu dàng của nam tử đang ôm mình vang lên bên tai: “Đừng sợ, ta tới đón ngươi.”
Văn Kiều vốn muốn nói gì đó, nhưng tiếng chiêng trống xung quanh quá ồn ào, cuối cùng đành mặc cho người hành động.
Người trong lòng nhẹ đến kinh người, Ninh Ngộ Châu bế nàng lên rất dễ dàng, trông chẳng hề tốn sức. Người ôn nhã lễ độ nói với Nhị phu nhân và những người khác: “Sức khỏe Tam tiểu thư không tốt, để ta ôm nàng ra ngoài là được.”
Các vị phu nhân: “………”
Có yếu đến đâu thì nàng cũng vẫn là người tu luyện, thế nào cũng phải khá hơn một kẻ không thể tu luyện như ngươi chứ?
Mọi người cạn lời nhìn Ninh Ngộ Châu ôm tân nương tử ra khỏi Cấp Thủy Viện, rồi đi thẳng đến đại sảnh tiền viện để bái biệt người nhà bên ngoại của tân nương.
Tuy hôn lễ này được tổ chức theo nghi thức thế tục, nhưng phần lớn trưởng bối của Văn gia vẫn rất nể mặt mà đến tham dự.
Các trưởng bối của Văn gia, đứng đầu là Văn Trọng Thanh, đều đã có mặt ở đại sảnh.
Ninh Ngộ Châu dắt tân nương tử bái biệt người nhà mẹ đẻ của nàng.
Văn Trọng Thanh đối với người cháu gái này không có bao nhiêu tình cảm, thậm chí có thể nói là xa lạ. Nay nàng xuất giá, trong lòng ông tự nhiên cũng không sinh ra mấy phần lưu luyến, chỉ có thể theo lệ nói vài lời tiễn đưa, dặn dò hai vợ chồng sau này phải đồng lòng hiệp sức, sống với nhau êm ấm hòa thuận, đại loại như thế.
Những trưởng bối khác của Văn gia phần nhiều cũng vậy.
Sau khi bái biệt trưởng bối, Ninh Ngộ Châu đích thân bế tân nương tử lên kiệu hoa. Sau đó, người xoay mình lên lưng yêu mã, đoàn đón dâu trong tiếng náo nhiệt rộn ràng rời khỏi Văn phủ.
Nhìn theo bọn họ đi xa, người Văn gia không hiểu sao lại đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Đoàn đón dâu đi một vòng quanh hoàng thành, cuối cùng tiến vào phủ Thất hoàng tử nằm kề bên hoàng cung.
Sau khi trưởng thành, Thất hoàng tử đã ra cung lập phủ. Vì lo cho sự an nguy của tiểu nhi tử được mình sủng ái, Thành Hạo Đế không chỉ cho xây phủ Thất hoàng tử ngay cạnh hoàng cung, mà còn phái những đệ tử tinh nhuệ của hoàng tộc Ninh thị đến làm thị vệ, bảo vệ cả phủ kín kẽ như thành đồng vách sắt.
Thành Hạo Đế đã sớm đến phủ Thất hoàng tử, muốn đích thân chủ trì hôn lễ cho tiểu nhi tử.
Các trưởng bối khác của Ninh thị cũng đều có mặt.
Vì Ninh thị coi trọng hôn sự này như vậy, nên các thế gia khác đương nhiên cũng rất nể tình. Không chỉ lễ vật được đưa đến, mà người cũng tự mình đến dự, đứng xem hôn lễ được cử hành theo nghi thức thế tục này.
“Ra là hôn lễ ở thế tục lại như thế này, khác hẳn đại điển song tu của người tu luyện chúng ta, quả thật rườm rà hơn nhiều.” Thiếu nữ mặc váy lụa xanh nhạt, ngọc ngà đáng yêu ngạc nhiên nói, giọng điệu vẫn còn non nớt. “Ngũ ca, phụ hoàng chúng ta đúng là thương thất ca thật, để người mặc sức bày vẽ như vậy.”
Ngũ hoàng tử Ninh Bình Châu thản nhiên đáp: “Phụ hoàng tất có đạo lý của người.”
Đôi mắt thiếu nữ khẽ đảo, hạ giọng nói nhỏ: “Dù phụ hoàng có sủng hắn đến đâu, hắn cũng chỉ là một kẻ phế nhân, lại còn phải vội vã thành gia. Ngay cả hôn lễ cũng chỉ có thể làm theo nghi thức thế tục. Một kẻ phế nhân, một kẻ đau yếu, đúng là xứng đôi thật.”
“Chớ có nói bậy.” Ninh Bình Châu quở một câu, nhưng trong giọng điệu lại chẳng có mấy phần trách cứ.