Liên Nguyệt nghẹn lời, đành làm như không nghe thấy, tiếp tục nói: “Trên dưới Văn gia đều bảo Ngũ tiểu thư là người hiền lành đức hạnh, ai có chuyện gì cầu đến chỗ nàng, nàng cũng sẽ giúp. Nhưng nàng chỉ là một cô nương của tam phòng, nhiệt tình đến thế thì có ích gì chứ? Dù sao Văn gia cũng không thể để nàng làm gia chủ được. Mà cho dù nàng có muốn, ít nhất cũng phải tu luyện đến Nguyên Võ cảnh mới được…”
Văn Kiều uống cạn chén trà rồi quay về phòng tiếp tục tu luyện.
Mấy ngày nay, nàng vẫn luôn cố gắng truyền nguyên linh lực vào hạt giống trong chậu hoa, thế nhưng hạt giống ấy vẫn chẳng hề có động tĩnh, cũng không biết đến bao giờ mới bén rễ nảy mầm.
Mỗi lần nguyên linh lực trong cơ thể hao cạn, toàn bộ linh khiếu đều đau nhức. Nhưng sau khi một lần nữa tích đầy ba mươi sáu linh khiếu, nguyên linh lực trong đó lại tăng thêm được một tia. Tuy số lượng không nhiều, nhưng cũng là một kết quả đáng mừng. Tích ít thành nhiều, sớm muộn gì cũng có một ngày nàng phá được bức chắn của Nhập Nguyên cảnh trung kỳ, bước vào hậu kỳ.
Trên Thánh Võ đại lục, mỗi người tu luyện đều có ba mươi sáu linh khiếu để chứa đựng nguyên linh khí của đất trời.
Nhưng linh khiếu trong cơ thể Văn Kiều lại khác với võ giả bình thường. Chúng giống như một cái bình thủng đáy, đổ vào bao nhiêu nguyên linh khí cũng không đủ, mà nguyên linh khí lại rất dễ tản ra ngoài, không sao tích đầy được. Đó cũng là nguyên nhân khiến nàng tuy có linh căn cực phẩm mà tốc độ tu luyện vẫn chậm chạp.
Gần đây, Văn Kiều phát hiện tinh hoa cỏ cây không chỉ có thể xoa dịu kinh mạch yếu ớt của nàng, mà còn có thể đi vào linh khiếu, chuyển hóa thành nguyên linh lực tinh thuần, tích tụ bên trong, khiến nó không còn dễ dàng tản đi nữa.
Điều này khiến nàng vô cùng mừng rỡ.
Bộ xương nửa yêu tuy không thể khiến thân thể nàng hoàn toàn khôi phục như người thường, nhưng ít nhất cũng giúp nàng thuận lợi hấp thụ tinh hoa cỏ cây, tìm được một lối tắt để bước lên con đường của kẻ mạnh.
Nàng có một dự cảm rằng huyết mạch nửa yêu trên người mình tuyệt đối không chỉ có chừng ấy tác dụng, hẳn vẫn còn công dụng khác chưa được khai mở.
Văn Kiều dằn lòng lại, tiếp tục chăm chỉ tu luyện.
Mãi đến ngày trước khi xuất giá, tu vi của nàng cuối cùng cũng đột phá khỏi Nhập Nguyên cảnh trung kỳ, bước vào Nhập Nguyên cảnh hậu kỳ.
Sáng sớm, Văn Kiều đã bị Liên Nguyệt đánh thức. Một đám người vây quanh nàng, giúp nàng trang điểm sửa soạn.
Người hầu trong Cấp Thủy Viện vốn rất ít. Ngoài Liên Nguyệt là nha hoàn hầu hạ bên người, chỉ còn hai bà vú làm việc quét dọn. Bởi Văn Kiều bẩm sinh ưa tĩnh lặng, nên ngoài lúc quét tước ra, các bà vú ấy cũng ít khi xuất hiện trước mặt chủ nhân. Có thể nói, đây là nơi thanh tịnh nhất trong Văn gia.
Nhị phu nhân sợ Cấp Thủy Viện không xoay xở nổi, nên hôm nay cố ý điều thêm một số người tới giúp đỡ.
Rửa mặt, chải đầu, trang điểm, thay y phục… mọi việc đều được tiến hành đâu vào đấy.
Mặc bộ áo cưới nặng nề vào người, Văn Kiều ngồi trên giường, trong lòng ôm một pháp khí cấp Địa hình như ý, lặng lẽ chờ giờ lành đến.
“Tiểu thư, ngài có đói không?” Liên Nguyệt khẽ hỏi.
Hỉ nương đứng chờ bên cạnh liền nói: “Tam tiểu thư ráng nhịn một chút, trước khi ra cửa tốt nhất đừng ăn nhiều, kẻo lát nữa bất tiện.”
Liên Nguyệt lập tức không vui: “Sức khỏe tiểu thư vốn đã không tốt, sao có thể để nàng nhịn đói được? Nếu Thất hoàng tử điện hạ biết chuyện, người cũng sẽ đau lòng.”
Khóe môi hỉ nương khẽ giật, nhưng cũng không phủ nhận lời Liên Nguyệt là đúng. Chỉ nhìn cách hành sự của Thất hoàng tử suốt một tháng nay cũng đủ thấy người để tâm đến vị hôn thê này đến nhường nào.