Phu Lang Ngốc

Chương 9

Trước Sau

break

Mặt trời gay gắt như thiêu như đốt trên đầu. Hạ Kim đội nón lá, theo chân đám nhân công khuân vác chuyển hàng lên thuyền. Mồ hôi nàng rịn ra từng lớp, lăn dài trên da thịt. Hạ Kim nhìn đống hàng đang chất đống trên bến tàu vẫn còn hơn một nửa mà trong lòng nàng không khỏi dâng lên nỗi bực bội.

Hạ Kim đứng thẳng lưng dậy thì chợt thấy một cỗ xe ngựa dừng lại ngoài bến. Một vị công tử mặc y phục tơ lụa màu lam bước xuống, rồi nghiêng đầu thì thầm gì đó với tên người hầu bên cạnh.

Ánh mắt hai người bất ngờ chạm nhau. Hạ Kim nhanh chóng quay đầu đi, chạy xuống thuyền tiếp tục công việc.

Công việc bốc vác vốn khô khan nặng nhọc nên đám nhân công khuân vác thường tranh thủ tán gẫu với nhau để vơi bớt mệt mỏi. Hạ Kim vừa làm vừa dỏng tai nghe ngóng bọn họ nói chuyện. Các nàng ấy đã làm việc ở bến tàu lâu năm nên chuyện hay ho gì cũng biết.

Thạch tỷ quay sang nói với mọi người: "Thuyền này là của Tô gia ở phương Nam, toàn là hàng thượng hạng, mọi người cẩn thận tay chân một chút."

"Tô gia phương Nam là ai vậy?" Hạ Kim kéo tay người bên cạnh hỏi nhỏ.

"Tô gia là cự phú phương Nam đấy, chuyên buôn bán tơ lụa vải vóc." Người nọ vừa thì thầm trả lời nàng vừa chỉ tay về phía chiếc xe ngựa, "Nhìn kìa, đó chính là Tô công tử, nghe nói hơn phân nửa gia nghiệp Tô gia đều nằm trong tay ngài ấy."

Hóa ra là Tô công tử trong lời mọi người nhắc đến là nam tử vừa bước xuống từ xe ngựa kia. Tô Ôn bắt gặp ánh mắt Hạ Kim lần nữa thì hơi sững người lại rồi khẽ gật đầu như chào nàng, Hạ Kim cũng đáp lại đối phương bằng một nụ cười xã giao.

Trời trưa nắng gắt, mọi người vốn định nghỉ ngơi nhưng Tô công tử đang muốn gấp rút chuyện chuyển hàng, còn chịu chi thêm bạc nên mọi người đành xốc lại tinh thần làm việc tiếp.

Hạ Kim uống vội bát chè đậu xanh rồi lao vào khuân vác. Bọn họ làm càng nhiều thì tiền công của cả nhóm càng cao cho nên tội gì mà chê bạc.

Nắng chiếu xuống khiến đầu óc ai nấy đều thấy ong ong. Một người khuân vác lớn tuổi đã loạng choạng bước chân, hàng hóa trên vai bà ấy trượt xuống, lộc cộc lăn theo sườn dốc rồi "ùm" một tiếng rơi thẳng xuống sông.

Khi mọi người còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thêm một tiếng "ùm" nữa. Hạ Kim lao xuống sông, túm lấy kiện hàng đang nổi lềnh bềnh, rồi cố sức bơi vào bờ. Mấy người còn lại thấy thế cũng vội vàng chạy ra mép sông kéo nàng lên.

Nếu bọn họ làm hỏng hay mất hàng thì phải đền bạc, mà vừa rồi bọn họ đã nghe Thạch tỷ nói trong các thùng hàng này là toàn vải vóc đáng giá, cho nên nếu họ để mất hàng thật thì họ có bán cả nhà mình đi cũng không đền nổi.

Cả người Hạ Kim ướt sũng, nhưng nhờ thế mà nàng lại thấy mát mẻ hơn hẳn.

"Ngươi không sao chứ?" Thạch tỷ nhìn nàng một lượt, "May mà biết bơi đấy."

Hạ Kim cười cười không nói gì. Người làm rơi hàng lúc nãy hốc mắt đã đỏ hoe, vừa xấu hổ vừa sợ hãi nhìn chằm chằm vào kiện hàng, rồi ngồi bệt xuống đất.

"Các ngươi làm ăn kiểu gì thế hả! Đồ quý thế này mà để rơi xuống nước à?" Một giọng nói the thé vang lên giữa trưa hè oi ả khiến người ta cảm thấy càng thêm bực bội.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc