Kẻ lên tiếng là tên người hầu lúc nãy đi cùng Tô Ôn, bộ dạng đối phương hống hách không coi ai ra gì. Y tuôn ra một tràng quở trách nhưng chẳng ai thèm để ý.
Tô Ôn nghe thấy tiếng ồn ào liền đi tới. Hắn chỉ cần liếc qua là một cái là hiểu ngay sự tình, nên ôn tồn nói: "Người không sao là tốt rồi."
Thạch tỷ lờ đi tên người hầu, đi thẳng đến trước mặt Tô Ôn: "Công tử xem giúp hàng hóa hư hỏng thế nào, chúng ta sẽ đền bù theo quy định."
"Hàng không mất là tốt rồi. Bên trong ta đã cho bọc một lớp giấy dầu chống nước, chắc không sao đâu." Tô Ôn rũ mắt cười nhẹ, "Nếu không phải ta đang vội chuyển hàng thì cũng không bắt mọi người làm việc giữa trưa nắng thế này, để rồi xảy ra chuyện không hay."
Hạ Kim ngồi dưới đất im lặng, thầm nghĩ sao một chủ tử hiểu chuyện như vậy lại có thể nuôi ra một tên người hầu hống hách như chó dữ thế kia.
Người khuân vác lớn tuổi biết không phải đền bạc, vẻ mặt bà mới giãn ra. Bà ấy vội vàng cảm ơn rối rít rồi ôm chầm lấy Hạ Kim, nước mắt lưng tròng: "Nếu không nhờ ngươi nhanh trí thì chắc hàng hóa đã bị nước cuốn trôi mất rồi."
Hôm nay nước sông chảy xiết, đứng trên thuyền cũng thấy chòng chành.
"Không có gì đâu ạ, ta tiện mắt thấy nên nhảy xuống vớt thôi." Hạ Kim vỗ vỗ lưng bà ấy rồi đứng dậy.
Đã không sao thì bọn họ phải tiếp tục làm việc. Hạ Kim bước đi, để lại từng vệt nước loang lổ trên mặt đất. "Thạch tỷ, ta đi thay bộ y phục khác đã."
"Trong tủ có bộ đồ của ta đấy, ngươi cứ lấy mà mặc."
Trời nắng thế này, nàng chỉ cần phơi y phục một lúc là khô ngay. Hạ Kim cũng không khách sáo, nhanh chóng vào thay đỡ sang đồ của Thạch tỷ. Y phục của nàng ấy có màu sắc sặc sỡ quá, nàng mặc vào cứ thấy không quen.
Hạ Kim vừa bước ra cửa thì gặp Tô Ôn. Nàng định tránh sang một bên đi vòng qua nhưng lại bị hắn gọi lại: "Ta nghe mọi người gọi cô nương là Hạ Kim phải không?"
Hạ Kim gật đầu. Nàng ngửi thấy một mùi hương thanh nhã thoang thoảng trên người Tô Ôn, giữa ngày hè oi bức cũng không gây cảm giác khó chịu.
"Đa tạ cô nương đã vớt hàng lên giúp, nếu không ta cũng không biết phải ăn nói sao với bên kia." Tô Ôn mỉm cười, nụ cười dịu dàng đúng chất công tử con nhà gia giáo. Hắn nói rồi rút từ trong tay áo ra một túi tiền đưa cho Hạ Kim, "Chút lòng thành gọi là cảm tạ, mong cô nương nhận cho."
Hạ Kim cầm túi tiền nặng trịch trên tay, mím môi do dự một lát: "Dù là hàng của ai rơi xuống thì ta cũng sẽ vớt lên thôi, Tô công tử không cần hậu tạ như vậy."
"Giá trị của kiện hàng kia lớn hơn chỗ này nhiều, cô nương đừng từ chối nữa, đây là tấm lòng của ta." Tô Ôn nói xong liền quay người bỏ đi, không để Hạ Kim kịp từ chối thêm.
Số bạc hắn đưa bằng cả năm tiền công của Hạ Kim. Trên đường nàng đi về nhà, nàng cứ ngẩn ngơ mãi, chốc chốc lại mở túi tiền ra xem.
Nàng ghé mua gạo và ít thịt, định bụng tối nay sẽ nấu một bữa thật ngon. Nàng nghĩ đến cảnh tiểu ngốc tử ăn bát mì suông mà cũng thấy ngon lành, nếu được ăn thịt chắc hắn sẽ vui lắm, lại lộ ra lúm đồng tiền xinh xinh cho xem.