Hạ Kim lục trong tủ lấy ra mấy tấm chăn cũ không dùng đến trải xuống chiếc giường mới đóng. Sau đó nàng nằm lên thử thì cảm thấy cũng không tệ chút nào.
Với tình hình hiện tại thì có lẽ Lý Hoài Thư sẽ còn ở đây một thời gian dài, ít nhất là từ giờ cho đến khi nàng tìm được nơi chốn tử tế cho hắn thì hắn vẫn sẽ "ăn vạ" ở đây.
Ban ngày Hạ Kim đi làm thuê, buổi trưa nàng không có thời gian về nhà. Nàng sợ Lý Hoài Thư ở nhà đói lả nên nàng lục túi lấy ra hai đồng tiền đưa cho nam nhân đang ngồi bó gối ngẩn ngơ trên giường.
Lý Hoài Thư hơi mở to mắt, không nhận lấy tiền đồng mà rụt rè nhìn Hạ Kim.
"Đây là bạc, có thể dùng để đổi đồ ăn." Hạ Kim thấy hắn không nhận thì đặt bạc lên tủ đầu giường, "Trưa ta không về, ngươi tự cầm bạc ra ngoài mua gì mà ăn đi. Đầu thôn phía đông có tiệm bánh bao, hai đồng mua được bốn cái, đủ cho ngươi ăn no."
Lý Hoài Thư gật đầu, cẩn thận cất hai văn tiền vào túi áo trong cùng, rồi mỉm cười ngọt ngào với nàng, má lúm đồng tiền hiện lên trên mặt hắn khiến hắn trông thật đáng yêu.
Hạ Kim dời mắt đi, trong lòng nàng cũng yên tâm phần nào. Dù hắn có ngốc đến mấy thì chắc cũng phải biết bạc dùng để mua đồ chứ.
Đèn trong phòng đã tắt. Hạ Kim nằm trên chiếc giường mới, gối đầu lên tay nhưng lại không hề cảm thấy buồn ngủ.
Người ở giường bên kia thở đều đều, có vẻ như đã ngủ say sưa, thỉnh thoảng còn trở mình phát ra tiếng sột soạt.
Hạ Kim ngắm nhìn bầu trời đầy sao qua khung cửa sổ. Người khác thường mơ mộng về tương lai tươi đẹp vào những lúc rảnh rỗi thế này, còn đầu óc Hạ Kim thì lại trống rỗng.
Nàng chẳng có gì để theo đuổi, phụ mẫu nàng đã không còn, nàng chỉ còn lại một thân một mình. Niệm tưởng duy nhất của nàng là khi nàng còn sống, nàng phải giữ gìn cho tốt ngôi nhà cũ cha nương đã để lại.
Tiếng ve kêu râm ran ngoài cửa sổ khiến cơn buồn ngủ của nàng dần ập đến, Hạ Kim nằm nghiêng người, co mình lại chìm vào giấc ngủ.
Mặt trời còn chưa ló rạng mà trong bếp đã vang lên tiếng leng keng. Vẫn là nấu món mì nước là nhanh gọn lẹ nhất.
Nàng vừa bưng bát mì lên bàn thì Lý Hoài Thư đã vừa dụi mắt vừa đi ra từ buồng trong. Mũi hắn khẽ động rồi hắn liền nở nụ cười rạng rỡ, sau đó thuần thục ngồi vào bàn chờ ăn.
"Lát nữa ta phải đi làm, ngươi ở nhà một mình trông nhà cẩn thận, biết chưa?" Hạ Kim nhìn tiểu ngốc tử đang ăn bát mì suông ngon lành mà thầm cảm thán hắn đúng là dễ nuôi thật.
Lý Hoài Thư bưng bát mì húp sạch nước dùng rồi ngước đôi mắt long lanh lên nhìn nàng. Ánh mắt ấy làm Hạ Kim nhớ đến con chó hoang đầu thôn, nàng chỉ cần cho nó chút đồ ăn, xoa đầu nó vài cái là nó cũng sẽ nhìn nàng bằng ánh mắt tin tưởng tuyệt đối như vậy.
Hạ Kim không mặc bộ y phục thủng lỗ chỗ kia được nữa, nàng lấy trong tủ ra một bộ đồ gọn gàng tiện làm việc. Nàng tính đợi khi nào rảnh sẽ gom hết đồ rách mang đến chỗ thợ may Vương để vá lại một thể.
Trước khi Hạ Kim ra cửa, nàng vẫn không yên tâm nên bèn quay lại bếp dặn dò hắn thêm. Lý Hoài Thư đang đứng rửa bát bên bể nước, tóc dài buộc gọn sau lưng, tay áo rộng xắn lên cao, nhìn dáng vẻ hắn làm việc cũng ra dáng lắm.
"Ta đi đây, ngươi đừng có chạy lung tung, biết chưa?" Sau đó nàng thấy tiểu ngốc tử cứ ngơ ngác nhìn nàng thì nàng nhắc lại: "Cất bạc cho kỹ, đừng để mất, đói thì đi mua đồ ăn."
Lý Hoài Thư gật đầu lia lịa, rồi bỏ dở cái bát đang rửa trong chậu, lau tay vào quần rồi chạy theo sau Hạ Kim.
Thời gian không còn sớm, từ thôn ra đến trấn trên cũng mất một đoạn đường, nếu nàng đi trễ thì nàng sẽ bị trừ tiền công.
Lý Hoài Thư ra đến cổng thì dừng lại, đứng vẫy tay chào nàng. Dù Hạ Kim đã đi được một đoạn khá xa nhưng nàng vẫn có thể nhìn thấy nụ cười tươi rói trên khuôn mặt tiểu ngốc tử.
Hóa ra là hắn muốn tiễn nàng ra cửa.
Đã bao năm rồi chẳng có ai đối xử với nàng như vậy cả. Mỗi lần nàng rời nhà, nàng chỉ biết nhìn thẳng về phía trước bởi nàng biết phía sau sẽ chẳng có ai dõi theo nàng.
Cảm giác được ai đó đưa tiễn thật không tồi, bước chân Hạ Kim cũng trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.
Lời tác giả muốn nói:
Lý Hoài Thư: (Cầm tiền) (Xoa bụng tròn vo) (Thở dài thỏa mãn)
Hạ Kim: Đưa tiễn ta ra cửa, ngươi cũng ngoan phết đấy nhỉ..